yêu sự ấm áp của em

                                    
                                              

Mộ của ba mẹ Lập Hành ở ngoại thành TP.HCM D. Thời điểm Tiểu Mạch và Lập Hành ngồi máy cất cánh cho tới TP.HCM D, vẫn chính là 4 giờ chiều. Hai người cầm tay đi ra trường bay, Lập Hành ngước đầu nhìn khung trời, thưa vẫn tối rồi, ko bởi vì ngày mai mới nhất cút thăm hỏi ba mẹ. Tiểu Mạch ngẫm lại thấy cũng khá được, ngồi máy cất cánh bao nhiêu giờ, chắc chắn là Lập Hành vẫn mệt rũ rời, lại thưa chân của anh ý vẫn bao nhiêu giờ ko xoạc trực tiếp, ngay lập tức giục anh mò mẫm một hotel nghỉ dưỡng. Lập Hành cười cợt cười cợt nói:

"Tiểu Mạch, anh ham muốn cút một chỗ".

Bạn đang xem: yêu sự ấm áp của em

"Chỗ này vậy?"

Lập Hành thần túng nói:

"Chờ chút em tiếp tục biết".

Hai người ngồi bên trên xe taxi, Lập Hành nhỏ tiếng nói mặt mày tai bác tài một câu, Tiểu Mạch trợn to tướng nhị đôi mắt, thần túng vì vậy sao? Đúng là ko nghe được. Đến Khi cảnh vật ngoài hành lang cửa số càng ngày càng không xa lạ, Tiểu Mạch mới nhất phản xạ được, đó là cút ngôi trường D đại sao? Quay đầu nhìn Lập Hành, anh nghe đâu nhìn đi ra nghi hoặc vấn của cô ý, gật đầu cười cợt.

Hai người xuống xe cộ ở cửa ngõ chủ yếu D đại, tay ngược Lập Hành kháng hèo, tay cần nắm tay Tiểu Mạch, nhìn cô mỉm cười cợt. Thời điểm đến lựa chọn sát rừng trúc bại liệt, Tiểu Mạch xoay đầu nhìn gò má của anh ý, trên đây sẽ là thăm hỏi lại vùng xưa nhỉ? Anh cầm tay Tiểu Mạch tiếp cận tuyến phố nhỏ vô rừng trúc, buông tay đi ra, anh tiếp cận một giã lá trúc, đứng lại, xoay người, góc nhìn để ý nhìn Tiểu Mạch, con cái ngươi thâm láy. Ánh mặt mày trời giờ chiều tấn công vô gò má anh, red color nhàn rỗi nhạt nhẽo, Tiểu Mạch đứng ở ven lối nheo đôi mắt lại, trước đôi mắt là khuôn mặt mày người con trai trở nên thục, khía cạnh rõ rệt, trùng phù hợp với khuôn mặt mày chàng trai vô trí ghi nhớ, Tiểu Mạch cười cợt khẽ:

"Anh sao vậy?"

Anh cũng cười cợt, nhẹ nhõm giọng phanh miệng:

Xem thêm: sử thượng tối cường chuế tế

"Ngày bại liệt, khi đầu anh ham muốn đi làm việc, tuy nhiên vì thế nhằm quên đồ dùng ở chống học tập nên trở về lấy. Không nghĩ về cho tới, bụng trống rỗng lại cút cấp, dịch dạ dày tất nhiên tái ngắt phân phát. Thời điểm bắt gặp em, anh đang được đau tới trời khu đất thâm kịt".

Mắt Tiểu Mạch nhỏ bé xíu tương đối híp, như đang được ghi nhớ lại:

"Ngày bại liệt, em mò mẫm Nhiễm Nhiễm tặng đồ dùng, thời khắc trải qua mặt mày này, nghe được giờ rên nhỏ, tiếp sau đó ngay lập tức thấy anh. Nói thiệt, từ xưa cho tới ni em trước đó chưa từng bắt gặp qua quýt, với người nhức nhối, sắc mặt mày tái ngắt nhợt, các giọt mồ hôi róc rách rưới và lại hoàn toàn có thể mải miết người như vậy".

Lập Hành cười:

"Thì đi ra em so với anh là nhất con kiến công cộng tình nha!"

Xem thêm: truyện độc sủng mình em

Tiểu Mạch cũng cười:

"Coi như thể vậy bại liệt. Lúc bại liệt anh ko nhìn đi ra à?"

Vì vậy nhị người đều cười cợt. Sau bại liệt, Lập Hành thưa với Tiểu Mạch, vô nháy đôi mắt anh ngước đầu thấy Tiểu Mạch, xúc cảm như 1 vệt ánh mặt mày trời xuyên qua quýt cuộc sống thâm tối và dày quánh sương thong manh của anh ý, chiếu trực diện vô lòng lòng anh. Sau bại liệt Tiểu Mạch mạnh mẽ và uy lực đem anh về căn nhà, bận trước bận sau chở che anh, thậm chí còn còn sử dụng bàn tay êm ấm nhỏ bé xíu xoa xoa mang đến rét rồi bịa đặt vô bao tử lạnh giá của anh ý, thời điểm lúc đó, anh thậm chí còn còn tồn tại chút dựa dẫm, yếu ớt lâu nay bao phủ lấp liếm chợt ko lấp liếm được, trước giờ đều xay buộc bản thân suy nghĩ, ni thiếu thốn chút nữa sụp ụp.