truyện mùi hương mê hoặc tamlinh247

Hôm ni là một trong những ngày đẹp nhất trời, linh hồn mộng mơ của cô nàng 22 tuổi hạc phiêu như bên trên mây, một vừa hai phải ngân nga câu hát một vừa hai phải lựa chọn ăn mặc quần áo, cần phấn khởi thôi vì thế thời điểm ngày hôm nay là ngày thứ nhất đi làm việc của Thảo sau nhì mon chạy xuôi ngược phỏng vấn, sau cuối cô cũng đậu nhập chống marketing của công ty lớn Cổ Phần Kim Nhất, công ty lớn thường xuyên tạo ra những loại trang sức quý thời thượng. Đáng đáng ra trên đây tiếp tục là một trong những ngày phấn khởi xứng đáng ăn mừng nếu như cô ko gặp gỡ cần người nam nhi đấy, người nhưng mà cô khao khát cả đời sẽ ko lúc nào tái ngộ.

[Quay lại thời gian giảo một tuần trước]

Bạn đang xem: truyện mùi hương mê hoặc tamlinh247

Thảo được Lan, bạn nữ của Phúc (Phúc là bạn tri kỷ kể từ nhỏ của Thảo) ra mắt cho 1 chàng trai nhằm coi đôi mắt, vì thế nể tình bạn tri kỷ nên Thảo cũng nhận lời nói cho tới phấn khởi tuy nhiên ko ngờ này lại là cạm bẫy nhưng mà Lan sắp xếp dành riêng cho cô. Vì Thảo và Phúc rất rất thích hợp tính, lên đường đâu quý khách cũng suy nghĩ nhì người là một trong những song nên Lan luôn luôn coi Thảo như loại tua nhập đôi mắt, là kì đà cản mũi nhập cuộc tình của nhì người, Lan còn tranh cãi với Phúc thật nhiều phiên vì thế nhận định rằng anh coi trọng Thảo rộng lớn bản thân, chính vì thế acô vẫn vờ vịt coi Thảo như người mẹ thân thiết thiết, ra mắt cho tới Thảo một người nam nhi nhằm mục đích ô nhục, nhằm Thảo sẽ rất cần xấu xa hổ trước Phúc và quý khách.

Tại Nhà của Lan:

- Alo? Anh Nhã đang đi đến điểm chưa? chị ấy xinh lắm anh ạ, anh cứ kể từ từ nhưng mà hương thụ nhé, em tiếp tục chuyển tiền phần còn sót lại sau khoản thời gian kết thúc việc, ghi nhớ gửi hình ảnh cho tới em đấy.

Thảo vẫn ko hoặc biết gì, cô khoác một cái váy greed color ngọc, bên trên với những hoa lá thạch thảo white color, một vừa hai phải tôn vinh được vóc dáng vẻ thanh miếng nằm trong làn domain authority mịn màng lại không thật phô trương, làn tóc chấm sườn lưng uốn nắn hờ được cặp 1/2 lên bên trên vì chưng một cái cặp nơ white color, khuôn mặt mày được make up nhẹ dịu, tuy vậy Thảo chỉ nhận buổi hứa hẹn này cho tới nhã nhặn tuy nhiên cô vẫn nên tôn trọng buổi coi đôi mắt này.

Thảo hiểu lời nhắn ghi địa điểm buổi hứa hẹn nhưng mà thì thầm suy nghĩ, buổi coi đôi mắt này còn có phô trương vượt lên ko vậy, địa điểm được bịa bên trên một Khách Sạn và Nhà Hàng Nhật Bản, điểm với những chống riêng rẽ dành riêng cho họp hành, cho những đôi bạn trẻ hoặc là một trong những vài ba người ham muốn với không khí riêng rẽ nhằm tận thưởng những khoảng thời gian thư giãn giải trí 1 mình.

Phòng 206, Thảo lao vào, cô tương đối sượng người vì thế chống ăn riêng rẽ này thực sự loại dành riêng cho tình nhân, với bàn ăn được bày trí nến và rượu nho rất rất quý phái, phía bên trong còn phòng ngủ và phòng tắm, tuy rằng tương đối quan ngại tuy nhiên vì thế tin yêu tưởng Lan nên cô vẫn bạo dạn lên đường nhập, người nam nhi vẫn ngồi sẵn đợi Thảo, thấy cô lao vào, hắn tương đối bất thần đứng hình rơi rụng vài ba giây, như loại phiên thứ nhất gặp gỡ được người mẫu như thế. Anh tớ cũng tầm 28-30 tuổi hạc rồi, khoác một cỗ vest nom cũng có thể có vẻ thanh lịch, hắn ngồi vắt chéo chân nhìn đi ra ngoài cửa sổ, bây giờ cũng đã 7 giờ tối, ánh đèn đường ngoài cơ nom thật rực rỡ, đèn nhập phòng tỏa ánh vàng lại làm loài người tớ trở nên tịnh tâm rộng lớn bao giờ hết.

Thảo đựng giờ đồng hồ.

- Anh Nhã cần ko ạ? Em Là Thảo các bạn của Lan!

- Ừ xin chào em, em xinh thiệt đấy ko ngờ gặp gỡ ngoài còn xinh rộng lớn nhập hình!

Xem thêm: quãng đời còn lại dành hết cho em

Nhã luýnh quýnh xin chào lại, hắn kéo ghế mời mọc Thảo ngồi tuy nhiên hai con mắt ko thể tách ngoài bờ vai white nõn của cô ấy, thì thầm nở một nụ cười cợt đắc ý, Nhã nói:

- Em lên đường với xa xăm không? em hấp thụ nước lên đường rồi tất cả chúng ta gọi khoản nhé!

- Dạ khu vực này cũng tương đối xa xăm khu vực em, em lên đường rơi rụng ngay sát nửa tiếng. - Thảo nhã nhặn vấn đáp tiếp sau đó núm ly đồ uống một ngụm, cô ko thể ngờ chủ yếu ly nước này đã thử cho tới cuộc sống bản thân trở thành lênh láng dịch chuyển về sau.

Ly nước và đã được quăng quật sẵn dung dịch kích ứng liều lĩnh cao, tuy rằng chỉ nốc một ngụm tuy nhiên người cô đang dần dần dần rét lên, Thảo lại suy nghĩ bởi bản thân ra đi nên với tương đối rét, cô lại nốc thêm 1 ngụm nữa, Nhã ngồi đối lập vẫn nở một nụ cười cợt lênh láng gian giảo xảo, thời điểm hiện tại Thảo vẫn cảm biến được với gì cơ không đúng, đầu với chút nhức, đau đầu và chóng mặt, với chút hoa đôi mắt và người trở thành rộp rát, Nhã thấy Thảo kháng tay lên đầu ngay tắp lự bước cho tới chất vấn thăm hỏi, bàn tay của hắn khoác lên vai cô.

-Em ko có gì chứ?

Tuy ko lúc nào gặp gỡ cần tình huống như thế tuy nhiên cô đã và đang đầy đủ tuổi hạc nhằm phân biệt được rằng nội địa với yếu tố và người nam nhi này đang xuất hiện ý xấu xa với bản thân. Thảo gồng rất là nhằm vực lên tuy nhiên bàn tay vĩ đại rộng lớn cứ đè chặt lên vai cô, khiến cho cô ko thể động đậy nổi, Nhã cúi xuống sát lại ngay sát mặt mày cô, môi hắn khẽ mơn mởn lên má rồi lên tai khiến cho cả khung hình Thảo bị kích ứng không ngừng nghỉ lập cập rẩy, thấy dường như dung dịch vẫn thâm nhập, hắn ngay tắp lự nhấc cô lên bế nhập vào buồng ngủ, khoác cho tới cô nỗ lực giãy nảy giụa, hắn ném cô xuống nệm và chính thức tháo dỡ áo vest, Thảo biết giờ nếu như càng cố kháng đối thì chỉ càng thực hiện hắn nổi thú tính thêm thắt, cô vờ vịt ngoan ngoãn ngoãn ở lặng, khi hắn tiến thủ sát lại ngay sát, cô vờ vịt thuận theo đuổi ý hắn vuốt ve sầu tóc hắn.

- Cô nhỏ bé ngoan ngoãn, như thế thì anh sẽ không còn thực hiện em nhức, nghe trình bày đấy là lần thứ nhất của em cần không?

Nghe tương đối chua chát, chắc chắn là Thảo không thích rơi rụng lên đường phiên thứ nhất của những người đàn bà một cơ hội điếm nhục như thế, khi Nhã cúi xuống thơm lên tai cô, tuy vậy xúc cảm ấy kì quái lại loài kiến cơn rét ran nhập người trở thành thoải mái và dễ chịu tuy nhiên Thảo vẫn tồn tại tươi tắn nhằm nhân khi Nhã đang được đắm ngập trong dục vọng, ko chút phòng ngừa nhưng mà teo gối nhập chính hạ cỗ của hắn, Nhã bị tiến công bất thần, hắn đau tới chảy nước đôi mắt ở teo qoắt bên trên nệm, nhận ra đấy là thời cơ chất lượng Thảo ngay tắp lự chạy hấp tấp ra bên ngoài một vừa hai phải kịp nhặt lấy túi sách dò la điện thoại cảm ứng thông minh gọi cầu cứu vớt, vì thế dung dịch liều lĩnh không hề nhỏ, vẫn chính thức thâm nhập dần dần nên những bước tiến của Thảo trở thành vất vả và áp lực, đôi mắt thì hoa đến mức độ ko rất rõ nhằm ngỏ danh bạ gọi năng lượng điện, lên đường được một quãng thì thấy thương hiệu Nhã đang được gào lên và xua theo đuổi, thời điểm hiện tại suy nghĩ kiên cố khó khăn bay được rồi, cô ngay tắp lự thấy 1 căn chống riêng rẽ ngay sát cơ đang được Open hờ, cô lao công đang được vệ sinh dọn phía bên trong sẵn sàng rời khỏi ngoài. Thảo ngay tắp lự chạy hấp tấp nhập vào chống và khóa cửa ngõ.

Xem thêm: hoắc tổng tôi muốn từ hôn full

Nhã chạy ra bên ngoài ko thấy bóng Thảo đâu, suy nghĩ cô vẫn chạy ra bên ngoài sảnh nên hấp tấp truy theo phía cầu thang máy. Cô lao công thấy Thảo lên đường nhập suy nghĩ là khách hàng của chống này chỉ nhã nhặn cúi xin chào rồi rời khỏi, Thảo kể từ nhập ngó qua chuyện ống dòm ở cửa ngõ thấy Nhã vẫn quay trở lại, cô giật thột ngồi sụp xuống, nhì tay phủ lên mồm, không đủ can đảm lên giờ đồng hồ.

- Alo, Con Thảo nó bay rồi. Mẹ kiếp, cô tự động tính liệu lên đường, còn nếu không gửi nốt phần còn sót lại sẽ không còn kết thúc với tôi đâu đấy, nghe rõ ràng ko Nguyễn Phương Lan.

Tiếng Nhã quát mắng qua chuyện điện thoại cảm ứng thông minh vang vọng ngoài hiên nhà, vậy là quả như cô suy nghĩ, cô vẫn vượt lên ngay thẳng, đơn giản tin yêu tưởng quý khách, nên mới bị bệnh hoảng cho tới thê thảm thế này.