truyện hối hận muộn màng

Tiếng bước đi liên tiếp vang lên bên trên hiên chạy yên tĩnh tĩnh thú vị sự để ý của những người dân ở trên đây.

Tiếng bước đi càng ngày càng sát, càng nhanh gáp rồi tạm dừng trước mặt mũi Cố Đình Vũ.

Bạn đang xem: truyện hối hận muộn màng

- Chủ tịch, vẫn mò mẫm đi ra hung phạm tạo nên tai nạn ngoài ý muốn mang đến Cố đái thư.

- Là ai, trình bày.

Cố Đình Vũ đứng nhảy dậy, khuôn mặt mũi tỉnh bơ chứ không sự tức phẫn uất tột nằm trong. Anh tiếp tục bắt kẻ bại liệt nên trả giá chỉ vì thế những gì làm nên đi ra.

- Là cô nàng thương hiệu Tô Uyên Linh, sau thời điểm tạo nên tai nạn ngoài ý muốn bỉ trốn đã trở nên người của ông Henry bắt lại, biết tất cả chúng ta đang được mò mẫm người nên vẫn uỷ thác đi ra.

Vệ sĩ thuật lại.

Có chút bất thần Khi cái thương hiệu Henry được nhắc tới tuy nhiên anh ko quan hoài nhiều, điều lúc này anh quan hoài là nên trừng trị kẻ thủ ác sao mang đến mến xứng đáng.

- Đưa cô tao cho tới tòa nhà ở ngoại thành phía tây, một lúc sau tôi sẽ tới.

Cố Đình Vũ giá buốt giọng đi ra mệnh lệnh.

Bất cứ ai dám tổn hoảng sợ cho tới Cố Tuyên Nghi đều nên Chịu sự trừng trị mến xứng đáng, anh sẽ không còn bỏ lỡ mang đến bất kể kẻ này.

- Tô Uyên Linh

Thẩm phu nhân nghi vấn lầm bầm cái thương hiệu Tô Uyên Linh. Cái thương hiệu này đặc biệt quen thuộc tuy nhiên bà ko ghi nhớ vẫn nghe qua loa ở đâu.

- Là cô nàng hoảng sợ vẫn xen vô cuộc hôn nhân gia đình trước bại liệt của Tiểu Nghi.

Thẩm Minh Chính lên giờ trả lời vướng mắc của phu nhân bản thân.

Cố Đình Vũ ko trình bày gì, gật đầu coi như khẳng điều phụ thân bản thân trình bày là trúng.

- Cô tao là kẻ tạo nên tai nạn ngoài ý muốn mang đến Tiểu Nghi?

Thẩm phu nhân lại chất vấn.

Cố Đình Vũ ko trình bày gì tuy nhiên qua loa ánh nhìn của anh ấy bà vẫn tự động đem câu vấn đáp của tôi.

- Sao cô nàng bại liệt rất có thể tàn ác như thế, hoảng sợ Tiểu Nghi không còn thứ tự này cho tới thứ tự không giống, tất cả chúng ta nên khiến cho cô nàng bại liệt trả giá chỉ thiệt vướng.

Thẩm phu nhân tức phẫn uất, ko suy nghĩ cô nàng thương hiệu Tô Uyên Linh bại liệt rất có thể tàn ác như thế, bên trên đời này vẫn còn đấy người tàn ác như thế sao?

- Con chắc chắn là tiếp tục khiến cho cô tao nên trả giá chỉ vướng. Mẹ ở lại với Tiểu Nghi một chút ít, con cái cút một lúc rồi về ngay lập tức.

Nói rồi anh sải bước tách ngoài cơ sở y tế.

...----------------...

- Thả tôi đi ra... thả đi ra... những... những người dân... ham muốn gì.

Giọng điệu lập cập rẩy ngắt quãng vang lên vô không khí tối đen ngòm ở một kho cũ kĩ, ánh đèn sáng yếu ớt ớt chiếu trực diện vô thân ái người yếu ớt ớt của những người đàn bà.

Xem thêm: truyện sắc dục

Tô Uyên Linh hoảng sợ hãi hai con mắt giáo dác nom xung xung quanh ham muốn thấy rõ đó là đâu tuy nhiên ngoài chút khả năng chiếu sáng yếu ớt ớt đang được rọi trực tiếp vô cô tao thì không hề gì cả, xung quang đãng đều chìm ngập trong bóng tối vô quyết định, ko thể thấy rõ.

- Các người ham muốn làm những gì tôi?

Tô Uyên Linh rộng lớn tiếng nói.

- Cảnh cáo những người dân chớ động vô tôi nếu như không những người dân chớ hòng sinh sống yên tĩnh.

Mặc cho dù bên phía trong đang được đặc biệt hoảng sợ hãi tuy nhiên Tô Uyên Linh vẫn đi ra mức độ đe doạ tuy nhiên thay đổi lấy đơn thuần những ánh nhìn khinh thường miệt đem phần ngán ghét bỏ của bao nhiêu thương hiệu vệ sĩ đứng trên đây.

Sắp bị tiêu diệt cho tới điểm rồi còn già họng uy hiếp, thực sự người phụ phái đẹp ngu xuẩn. Để coi một khi nữa cô tao còn già họng được nữa hay là không.

- Thả đi ra... tôi trình bày những người dân thả tôi đi ra, nặng tai không còn rồi sao, thả đi ra nếu như không những người dân tiếp tục nên hối hận hận.

- Vậy sao? Nếu tôi nhất quyết ko thả thì Tô đái thư tiếp tục làm những gì tôi? Hửm.

Giọng trình bày giá rét như Diêm Vương gọi hồn của Cố Đình Vũ vang lên khiến cho Tô Uyên Linh ko nhịn được tuy nhiên rùng bản thân, sinh sống sườn lưng giá buốt toát.

- Tôi...

- Sao? Nói tôi nghe coi cô tiếp tục làm những gì khiến cho tôi nên hối hận hận? Hửm?

Cố Đình Vũ tiếp cận ngồi xuống trước mặt mũi Tô Uyên Linh bàn tay thể hiện bắt cằm cô tao, lực tay mạnh đến mức độ khiến cho Tô Uyên Linh cảm tường như xương cằm cô tao đang được vỡ vụn.

- Xin anh.... xin xỏ anh tôi sai rồi.... xin xỏ anh ân xá mang đến tôi....

Tô Uyên Linh lập cập rẩy cầu xin xỏ, cô tao thực sự hoảng sợ rồi khí thế của Cố Đình Vũ thực sự vượt lên bức người. Khí giá buốt kể từ người anh toả đi ra khiến cho Tô Uyên Linh đem cảm xúc như bản thân đang được ở Bắc Cực vậy, giá buốt cho tới thấu xương.

- Sao vậy, ko nên vừa phải nãy còn mạnh mồm lắm sao? Sao giờ lại như con cái chó cầu căn nhà vậy?

Cố Đình Vũ khinh thường miệt nom Tô Uyên Linh, bàn tay bắt cằm cô tao buông đi ra vực dậy tiếp cận cái ghế có một không hai ở bại liệt ngồi xuống.

- Cô yên tĩnh tâm,toàn bộ mới chỉ là chính thức cứ kể từ từ tuy nhiên tận thưởng cút.

Cố Đình Vũ ngồi bại liệt, chân bắt chéo cánh cỗ dáng vẻ y sì một vị vua uy phong lẫm liệt.

- Bắt đầu cút.

Cố Đình Vũ hất cằm đi ra mệnh lệnh.

Lúc này sẽ không biết sẵn sàng kể từ khi này, đám vệ sĩ đưa ra biết bao là công cụ kể từ phì domain authority, xích Fe... khiến cho Tô Uyên Linh mặt phẳng cắt không hề một giọt tiết.

- Cầu xin xỏ anh, nài cầu anh ân xá mang đến tôi cút, tôi biết sai rồi, cầu xin xỏ anh ân xá mang đến tôi.

Tô Uyên Linh đi ra mức độ nhấp lên xuống đầu, gào khan giọng cầu xin xỏ tuy nhiên thay đổi lại đơn thuần ánh nhìn giá rét ko chút khá rét tình người của Cố Đình Vũ.

Xem thêm: thế tử phi cá muối

- Tha?? Nếu tôi ân xá mang đến cô thì Tiểu Nghi đem tỉnh dậy được không? Những gì cô đã thử với em ấy thời điểm ngày hôm nay tôi tiếp tục bắt cô trả cấp trăm ngàn thứ tự.

Cố Đình Vũ gằn giọng. Những kẻ dám thương tổn cho tới Tiểu Nghi của anh ấy đều tiếp tục không tồn tại kết viên chất lượng, anh sẽ không còn bỏ lỡ mang đến bất kể kẻ này, ko một ai cả.

👍👍👍⬅️⬅️⬅️