truyện giả vờ không quan tâm

Sau Lúc phát biểu hoàn thành tiếng này, tay của Lý Dịch lại động đậy, Đào Túy tức khắc hít tương đối, môi kề sát cổ của anh ý. Lý Dịch tương đối nâng người cô lên, phát biểu mặt mày tai cô: “Không nên anh đặc biệt xuất sắc, đơn thuần ham muốn đáp ứng em nhưng mà thôi.”

“Thoải cái không?” Anh quay đầu sang một bên thơm khóe môi cô.

Bạn đang xem: truyện giả vờ không quan tâm

Đào Túy tơ tưởng nhằm anh thơm, vô thức thơm lại.

Cô đỏ lòe mặt mày gật đầu.

Đây là cảm hứng nhưng mà cô trước đó chưa từng hưởng thụ, một loại cảm hứng ê ngây ngô khó khăn phát biểu, giác quan lại chỉ ở một điểm.

Trong đôi mắt Lý Dịch đựng ỉm từng chút dục vọng, anh quay đầu sang một bên, xua đuổi theo dõi thơm cô, nhị người thơm bám vô nhau, Đào Túy hít tương đối, tiếp sau đó ko nhịn được cắm cổ Lý Dịch.

Khóc nhỏ bao nhiêu giờ.

m thanh ê khiến cho tròng đôi mắt của Lý Dịch tối rộng lớn.

Nhưng nhưng mà anh vẫn kìm giữ.

Trên dòng sản phẩm tủ thấp nhỏ cạnh sofa bịa một cái đồng hồ thời trang báo thức, Lý Dịch liếc coi, chuẩn bị nhị mươi phút rồi. Anh bế ngang Đào Túy lên, bế vô chống tắm thông suốt căn chống.

Chân một vừa hai phải chạm xuống khu đất, đầu gối của Đào Túy mềm mại, mũi chân tương đối run rẩy rẩy. Lý Dịch ôm cô, thấp giọng nói: “Đi tắm.”

Đào Túy chống tay lên bể cọ tay, gật đầu: “Ừ.”

“Anh canh ty em tắm?” Lý Dịch coi cô chất vấn.

Đào Túy đỏ lòe mặt mày kể từ chối: “Không, tự động em tắm, tự động em tắm.”

Cô không đủ can đảm nhằm Lý Dịch coi bản thân đâu.

Tay cô đẩy cánh tay của Lý Dịch, bảo anh ra đi ngoài, Lý Dịch híp đôi mắt coi cô, chỉ thấy tóc tai cô bù xù, váy ngủ xộc xệch, bên trên domain authority thịt White nõn hiện thị color hồng nhạt nhẽo, sự xấu xí hổ khiến cho cô vốn liếng không đủ can đảm ngửng đầu coi anh, lông nheo luôn luôn xấp xỉ. Lý Dịch đùng một phát ôm cô vô lòng, cúi đầu thơm mạnh lần tiếp nữa.

Đào Túy trượt vô trong tâm địa anh.

Váy ngủ bó eo, nhỏ mà đến mức một tay hoàn toàn có thể lưu giữ Chắn chắn.

Ngay khi Đào Túy ko thở được, Lý Dịch thơm nhẹ nhàng nhị dòng sản phẩm ở khóe môi cô, nói: “Tắm lên đường.”

Đào Túy “ừ” một giờ.

Lý Dịch sâu sắc xa xăm coi cô, xoay người ra đi ngoài.

Sau Lúc cửa ngõ đóng góp lại.

Đầu gối Đào Túy mềm mại, suýt chút nữa trượt xuống.

Rất lâu, cô mới nhất bao phủ mặt mày, hé bình nước rét.

Cô tắm hoàn thành ở phía trên ko lâu, vẫn đang còn hương thơm sữa tắm nhàn nhã nhạt nhẽo.

Sau Lúc Lý Dịch ngừng hoạt động, thì tựa lên tường thay đổi thiệt sâu sắc, tay bao phủ bên trên trán, nhắm đôi mắt lại. Rất lâu, anh mới nhất sửa sang trọng phần cổ áo sơ-mi, vùng dậy, trở lại ngồi xuống ghế sofa.

Cúi đầu cố điếu dung dịch, châm.

Lúc này cửa ngõ chống truyền cho tới giờ vang, bên phía ngoài là Đào Hinh, bà ấy hỏi: “Đào Túy con cái ở vô chống à?”

Ngón tay cặp điếu dung dịch của Lý Dịch khựng lại.

Anh ngước đôi mắt coi ô cửa.

“Đào Túy, Open cho tới u, u thấy vô chống con cái với khả năng chiếu sáng rồi.”

“Tối ni ngủ công cộng với u.” Giọng phát biểu của Đào Hinh liên tiếp truyền cho tới, tàn dung dịch ở ngón tay Lý Dịch rơi xuống, anh bộp chộp kéo gạt cho tới, búng búng lên bên trên.

Sau ê, anh sửa sang trọng phần cổ áo, vùng dậy, sẵn sàng lên đường Open.

Đúng khi Đào Túy tắm hoàn thành ra đi, cô đem váy ngủ, khuôn mặt bị tương đối rét xông đo đỏ lòe. Cô quan sát về phía cửa ngõ vẫn đang được vang: “Mẹ em sao?”

Ánh đôi mắt của Lý Dịch coi lên trên bề mặt cô, gật đầu: “Ừ.”

“Em tắm hoàn thành rồi, anh lên đường Open.” Nói hoàn thành, anh trở về phía cửa ngõ.

Đào Túy lại chẳng biết vì sao, suy nghĩ cho tới hình hình họa một vừa hai phải nãy, mặt mày tức khắc mẩn đỏ, cô tóm lấy cổ tay của Lý Dịch, anh xoay đầu coi cô.

“Anh, trước tiên chớ Open.”

Lý Dịch nhướng mày: “Hửm?”

Cửa vẫn hiện giờ đang bị gõ, nhượng bộ như Đào Hinh xem sét có lẽ rằng vô chống không chỉ là với 1 mình Đào Túy, nên rốn lại lâu chút. Đào Túy cũng trở nên giờ gõ thực hiện hốt hoảng, trong những khi bộp chộp vàng cô suy nghĩ đi ra một chủ kiến thối, đẩy Lý Dịch tiếp cận ban công: “Anh, anh trốn một khi lên đường.”

Lý Dịch nghe hoàn thành, sửng bức.

“Hửm? Anh trốn?”

Bên ngoài Đào Hinh lại gõ cửa ngõ.

Đào Túy đặc biệt luýnh quýnh, cô sít sao kéo tay anh: “Vậy… vậy ko trốn thì u em với coi đi ra vẫn xẩy ra chuyện gì không?”

Lý Dịch cúi đôi mắt coi cô nàng trước mặt mày.

Cho mặc dù vẫn tắm, tuy nhiên nhưng mà khuôn mặt của cô ấy vẫn đem chút phong tình, quả thực ko ỉm được loại phong tình này, Lý Dịch cắm điếu dung dịch bên trên môi, vắng lặng một khi, xoay người trở về phía ban công.

Đào Túy coi anh lên đường, túm váy: “Anh?”

Lý Dịch kéo hành lang cửa số sát khu đất đi ra, giọng điệu thản nhiên nói: “Nếu anh ở cạnh bên em, dì Hinh hoàn toàn có thể coi đi ra anh thực hiện vài ba chuyện với em.”

Nói hoàn thành, anh kéo hành lang cửa số.

Đào Túy còn trẻ con, ko xuất sắc fake cỗ.

Chỉ đành nhằm anh.

Đào Túy cắm môi bên dưới, đúng vào lúc tầm đôi mắt liếc sang trọng hành lang cửa số sát khu đất vô chống, thấy vóc dáng của mình: “…”

Cô chợt bao phủ mặt mày, tiếp sau đó tiếp cận, “soạt” dòng sản phẩm kéo rèm hành lang cửa số, trở lại bàn trà cố bình nước hoa lên phun từng chống, đẩy gạt tàn dung dịch vô ở bên trong gầm tủ của bàn trà.

Sau ê, cô mới nhất tiếp cận, trước lúc Open thì gãi rối tóc.

Kéo cửa ngõ đi ra.

Đào Hinh đem váy ngủ đứng ở bên phía ngoài, híp đôi mắt coi Đào Túy.

Tầm đôi mắt liếc đi ra sau, coi vô vào phòng tiếp khách, tuy nhiên nhưng mà phòng tiếp khách trống vắng thiệt sự không tồn tại ai. Lại coi Đào Túy, mặt mày đẫy vóc dáng ko tỉnh táo, bà ấy kéo tay Đào Túy, nói: “Sao con cái ngủ ko tắt đèn?”

Đào Túy ngáp một cái: “Con quên thất lạc.”

“Con vốn liếng ham muốn lấy chão sạc, thấy chóng thì nhào lên ngủ luôn luôn.” Đào Túy nhào về trước, ôm eo Đào Hinh.

Mùi mùi hương bên trên người cô nàng, vẫn đang còn chút mềm mịn.

Đào Hinh vỗ vỗ sườn lưng cô, coi phòng tiếp khách lần tiếp nữa, sau cuối mới nhất yên tĩnh tâm, nói: “Đánh thức con cái à, u van lơn lỗi, tối ni con cái ham muốn ngủ với u không?”

“Có ạ.” Đào Túy kéo cánh tay của Đào Hinh, tiếp cận chống Đào Hinh.

Đào Hinh ko coi chống của cô ấy nữa, cúi đầu coi đàn bà, thời điểm hiện nay coi Đào Túy nhẹ dịu, còn tồn tại chút loại phong tình khó khăn phát biểu, ko biết với nên bản thân hoa đôi mắt ko.

Sau Lúc vô chống, Đào Hinh tương đối chần chờ, hỏi: “Lý Dịch với xuống gặp gỡ con cái không?”

Đào Túy giật thột, cô bộp chộp rung lắc đầu: “Không với ạ.”

“Chắc anh ấy tắm hoàn thành đều giắt ở chống thao tác làm việc.”

Đào Hinh “ừ” một giờ rồi ko chất vấn nữa, nhị u con cái phía trên chóng, Đào Hinh ôm đàn bà, tắt đèn. Đào Túy sát ngay gần u, cũng khá mệt rũ rời.

Cô từ từ ngủ thất lạc.

Đào Hinh ôm đàn bà.

Nhận đi ra vẻ Đào Túy sát ngay gần bà ấy vẫn như trước đó phía trên, bà ấy xoa xoa tóc Đào Túy. Thật đi ra bà ấy mến Đào Túy như giờ đây, nếu mà hoàn toàn có thể, Đào Hinh đặc biệt ham muốn đảm bảo Đào Túy cả đời, nhằm cô luôn luôn sinh sống vô tháp ngà.

Đáng tiếc, bà ấy thực hiện được sao?

Trong tơ tưởng, Đào Hinh vẫn ngủ.

Con gái trong tâm địa lại động che, đâm vào trong tâm địa bà, mồm nhâm nhẩm bao nhiêu giờ, Đào Hinh tươi tỉnh một chút ít, cúi đầu nghe cô phát biểu gì.

“Anh, thời điểm hôm nay em ham muốn ăn sườn xào chua ngọt.”

“Anh, em nhảy xuống, anh ôm siết lấy em được ko.”

“Anh, anh chớ buồn, em sẽ không còn chia ly với anh.”

Từng giờ tiếp nối nhau nhau, từng câu đều sở hữu tương quan cho tới Lý Dịch. Đào Hinh tươi tỉnh rộng lớn, bà ấy xoa tóc đàn bà, tĩnh lặng tâm trí vô bóng tối.

Trước phía trên với người phát biểu, dòng sản phẩm chất lượng ko nhằm người ngoài.

Thân lại càng thân thích.

Hơn nữa quan sát về quá khứ, cũng chỉ mất Lý Dịch hoàn toàn có thể triển khai ước mơ thừa kế tháp ngà cho tới Đào Túy, với nên bà ấy nên tấn công cược không?

Thắng cuộc thì cho tới Đào Túy một sau này chất lượng đẹp nhất.

Thua cuộc thì Đào Túy trước sau cũng nên cứng cáp, nằm trong lắm tiếp tục tách đứt không còn mối liên hệ với căn nhà chúng ta Lý.

Gió ở ban công rất rộng, thổi đứt tàn dung dịch của Lý Dịch, anh cúi đầu ngậm điếu dung dịch, bú từng tương đối một, nghe thấy bên phía ngoài không thể giờ động mới nhất kéo cửa ngõ ban công đi ra, tiếp cận bàn trà, khom người dập tắt dung dịch.

“Chậc.” Một tiếng nói vang lên kể từ ngoài cửa ngõ.

Lý Dịch ngước đôi mắt.

Ngoài cửa ngõ là cô Lý còn đem váy, bà ấy chỉ anh bao nhiêu dòng sản phẩm, lại rung lắc năng lượng điện thoại: “Không ngờ, con cháu còn tồn tại ngày trốn ở bên trong gầm tủ ăn mặc quần áo.”

Lý Dịch: “Là ban công.”

“Ha ha ha ha ha ban công với tủ quần áo hiện đang có gì không giống nhau sao?” Cô Lý cười cợt rộng lớn, cười cợt mà đến mức Lý Dịch nhíu lông mày, anh tăng trưởng trước, thản nhiên liếc cô Lý, tiếp sau đó ra phía bên ngoài, trở về phía lan can.

Cô Lý coi bóng sườn lưng của anh ý, vẫn cười cợt.

Lần trước tiên đứa con cháu này của bà ấy bị như thế, ha ha ha ha ha.

Xem thêm: thanh thoi thu the chung chung

Lập tức đăng vòng bè bạn.

Đương nhiên.

Đã ẩn Đào Hinh.

Đêm ê.

Đám người Chu Dương cười cợt điên luôn luôn.

Truyền đoạn Clip Lý Dịch trốn ở ban công đi ra mọi chỗ, truyền cho tới truyền tháo lui vẫn truyền cho tới điện thoại cảm ứng của Dương Nhu, cô tao đang được ở khám đa khoa truyền dịch đủ dinh dưỡng, sau khoản thời gian thấy thì thiệt sự không đủ can đảm tin cẩn.

Mấy người Chu Dương cười cợt nói: [Không ngờ trúng không? Ha ha ha ha, người như Lý Dịch lại trốn ở ban công. Trốn ê, vậy nhưng mà cậu tao lại trốn.]

Hứa Điện: [Nên nhằm u của Đào Túy coi con cái rể của dì ấy.]

Giang Úc: [Đây thiệt sự là thông tin thế kỷ, ha ha.]

Tin tức thế kỷ.

Đúng vậy.

Trong xương Lý Dịch còn mức giá rộng lớn Hứa Điện, anh vốn liếng sẽ không còn tùy ý khuất phục một người phụ phái nữ, loại chuyện này như này sẽ không còn xẩy ra bên trên người anh.

Nhưng thời điểm hôm nay, vẫn xẩy ra.

Dương Nhu mới nhất vạc hiện tại, trước ni người nam nhi này sẽ không kí thác bạn dạng thân thích cho tới cô tao.

Sáng sớm ngày ngày sau.

Sau Lúc Đào Hinh tỉnh lại, thuận tiện thức tỉnh Đào Túy, Đào Túy ngon giấc một bữa tối, tơ tưởng đứng lên, tắm rửa, make up, buổi sáng sớm cô với 1 tiết học tập.

Vào chín rưỡi.

Đào Hinh thấy cô như thế, cực chẳng đã tiến bộ lên kéo khóa đường kéo váy cho tới cô, nói: “Vẫn như đứa nhỏ nhắn vậy, khi con cái trong nhà Lý Dịch cũng vậy sao?”

Đào Túy cười cợt híp đôi mắt nhưng mà tấn công mascara, nói: “Cũng vậy ạ, buổi sáng sớm dì Lưu sẽ tới gọi con cái dậy, với lúc… có những lúc là anh trai, anh ấy thức dậy sớm nhằm chạy cỗ, tập luyện, trở lại tiếp tục gọi con cái.”

Đào Hinh nghe không còn, coi Đào Túy vô gương, tiếp sau đó “ừ” một giờ.

Sau Lúc nhị u con cái sẵn sàng hoàn thành, ra đi ngoài.

Vừa tiếp cận lan can, thì thấy Lý Dịch một vừa hai phải trở lại tầng, một vừa hai phải treo đồng hồ thời trang treo tay, thời điểm hôm nay anh đem áo sơ-mi màu xanh da trời domain authority trời, mày mặt sắc bén.

Sau Lúc anh thấy nhị người, giọng điệu thản nhiên: “Chào buổi sáng sớm, dì Hinh.”

Sau ê tạm dừng, phát biểu với Đào Túy: “Đợi lát nữa anh fake em đến lớp.”

Đào Túy một vừa hai phải trông thấy anh thì xấu xí hổ, “vâng” một giờ, đặc biệt ham muốn tiến bộ lên đem tay anh, tuy nhiên nhưng mà Đào Hinh ở phía trên nên cô không đủ can đảm, Đào Hinh coi Lý Dịch, coi rất rất lâu.

Sáng sớm người nam nhi với lòng tin rất tuyệt, coi qua chuyện là một trong người nam nhi vô nằm trong kỷ luật.

Lại suy nghĩ cho tới Tần Hải Chi, có những lúc ca hát từng tối, buổi sáng sau vốn liếng ngủ như bị tiêu diệt, còn nếu như không nên với bị thịt chất lượng, thì người này vẫn sớm tàn rồi.

Đào Hinh cười cợt nói: “Chào buổi sáng sớm.”

Sau ê, bà kéo đàn bà trở lại tầng.

Lý Dịch theo dõi đàng sau.

Ba người xuống tầng một, bữa tiệc sáng sủa đã từng hoàn thành.

Tối qua chuyện cô Lý xử lý tư liệu ngủ muộn, thời điểm hiện nay vẫn ko dậy nổi, thế là dì canh ty việc chỉ thực hiện tía phần, bữa sáng hoàn thành, Lý Dịch nhấc áo khoác bên ngoài trang phục, cố chiếc chìa khóa xe cộ lên, liếc đôi mắt coi Đào Túy.

Đào Túy vùng dậy, phát biểu với Đào Hinh: “Mẹ, con cái đến lớp phía trên.”

Đào Hinh cố khăn giấy tờ vệ sinh khóe môi, gật đầu nói: “Ừ.”

Lý Dịch phát biểu với Đào Hinh: “Nếu như dì Hinh thiệt sự ko tìm kiếm được văn chống nhằm mướn, hãy phát biểu với con cháu.”

Đào Hinh khựng người, gật đầu nói: “Được, cảm ơn con cháu.”

Lý Dịch mỉm cười cợt, trở về phía cửa ngõ. Đào Túy bộp chộp vàng xua đuổi theo dõi, xuống bậc thang, xe cộ đậu ngoài cửa ngõ, Lý Dịch Open điểm ghế lái phụ, Đào Túy chạy cho tới, xấu xí hổ coi anh.

Lý Dịch cong khóe môi, nâng eo cô lên xe cộ.

Sau ê sở hữu đai an toàn và đáng tin cậy cho tới cô, trước lúc tách lên đường còn thơm cằm cô một chiếc, anh con quay người tiếp cận điểm ghế lái, phát động xe cộ.

Đào Túy xoa xoa cằm, mặt mày đo đỏ lòe.

Xe chạy trực tiếp ra phía bên ngoài quần thể người ở.

Đào Túy dựa vào ghế, vẫn coi Lý Dịch.

Người nam nhi xoay tay lái, gò má cũng khá tuấn tú, lái trực tiếp cho tới ĐH Lê Thành, cho tới ngoài cửa ngõ lớp học tập của cô ấy mới nhất tạm dừng.

Lúc này đã đi đến thời hạn học tập, nhiều SV theo lần lượt lên đường vô chống học tập, Lý Dịch canh ty cô ấn hé đai an toàn và đáng tin cậy, nói: “Tan học tập, bữa tối anh cho tới đón em.”

Đào Túy “ừm” một giờ, cô nói: “Hơn tư giờ chiều anh cho tới đón em, em nên livestream sẵn sàng.”

Livestream mùa nhị chuẩn bị chính thức rồi.

Lý Dịch gật đầu: “Được.”

Mi đôi mắt của Đào Túy cong cong, cười cợt rồi xuống xe cộ.

Phất đuôi ngựa tiếp cận chống học tập.

Một lát sau, Mercedes sau sườn lưng mới nhất đủng đỉnh rãi chạy lên đường. Rất nhiều học viên đều coi chằm chằm cái Mercedes này.

Sau Lúc Đào Túy ngồi xuống thì cố điện thoại cảm ứng lên lướt coi thông tin.

Kết trái khoáy thấy đám người Chu Dương giễu Lý Dịch, vòng bè bạn với liên tục bao nhiêu tin cẩn đều vì thế group người Chu Dương đăng, Đào Túy bao phủ mặt: “…”

Lại tạo nên phiền toái cho tới anh trai rồi.

Khâu Viện còn nhắn tin nhắn chất vấn cô.

[Bạn trai cậu đã từng gì vô chống cậu? Làm sao còn nên trốn ở ban công?]

Đào Túy chớp đôi mắt, tiếp sau đó biên soạn bao nhiêu câu, tuy nhiên vì thế xấu xí hổ nhưng mà xóa không còn, trước đó ko xẩy ra thì việc gì rồi cũng dám phát biểu, giờ đây xẩy ra rồi, ngược lại không đủ can đảm phát biểu.

Cuối nằm trong Đào Túy trả lời: [Không… Không với gì.]

Khâu Viện: [Túy Túy à, lừa lật bọn chúng tớ à.]

Đào Túy: “…”

Cô bịa điện thoại cảm ứng xuống, khi cơm trắng trưa ăn với bao nhiêu người chúng ta, lại bị chất vấn một trận, may nhưng mà thời khóa biểu giờ chiều tư người đều ko học tập công cộng.

Gần tư giờ nhiều.

Lý Dịch tài xế cho tới trực tiếp cửa ngõ chống học tập đón cô.

Đào Túy nép dọn rồi ra đi, một đám bạn làm việc đều đứng sau sườn lưng, với bao nhiêu người đang được nhâm nhẩm sau sườn lưng cô.

“Bạn trai à? Thật trúng giờ, một vừa hai phải không còn tiết vẫn cho tới đón, hâm mộ quá lên đường.”

“Hơn nữa đặc biệt tuấn tú.”

“Các cậu thấy ngay lập tức mặt mày không?”

“Thấy rồi, anh ấy kéo cửa ngõ kính xe cộ coi lướt qua chuyện bên phía ngoài, thiệt đẹp nhất trai.”

“Hâm mộ quá, chúng ta trai chất lượng như thế, trời ơi.”

“Đúng vậy, cũng ko nên chuyến loại nhất thấy fake đón.”

Đào Túy lên đường ở đằng trước, theo dõi dòng sản phẩm người, sau khoản thời gian nghe thấy thì cúi đầu cười cợt trộm, xuống bậc thềm. Lý Dịch xuống xe cộ, coi sang trọng mặt mày ni, anh phụ thuộc cửa ngõ xe cộ.

Vẫn treo cà vạt.

Đào Túy nhanh gọn nhào cho tới.

Lý Dịch cười cợt, một tay ôm eo cô.

Sau sườn lưng lại truyền cho tới giờ hâm mộ, Đào Túy đỏ lòe mặt mày ôm siết lấy cổ anh. Lý Dịch ngước đôi mắt, quan sát về phía dòng sản phẩm người ê, tiếp sau đó anh thản nhiên Open xe cộ, ôm Đào Túy lên.

Đào Túy cong môi, ko ỉm được nụ cười cợt.

Lý Dịch sở hữu đai an toàn và đáng tin cậy cho tới cô, chống tay bên trên ghế, coi cô hỏi: “Cười dòng sản phẩm gì?”

Đào Túy lại cười cợt.

Lý Dịch thấy cô cười cợt, đường nét mặt mày cũng dịu dàng êm ả rất nhiều, anh nhéo cằm cô: “Chờ lát nữa phát biểu với anh, em cười cợt đồ vật gi.”

Nói hoàn thành, anh vòng qua chuyện lên đường tài xế.

Xe chạy qua chuyện Sảnh ngôi trường đẫy ắp người, lái cho tới cổng.

Đi trực tiếp về căn nhà cô Lý.

Sau Lúc Lý Dịch xuống xe cộ, thì dìu đi Đào Túy, kéo cô vô trong tâm địa, thấp giọng hỏi: “Em cười cợt dòng sản phẩm gì?”

Đào Túy đỏ lòe mặt mày, nhỏ giọng nói: “Không phát biểu với anh.”

Lý Dịch nhướng mày: “Em phát biểu gì?”

Đào Túy: “Không phát biểu với anh.”

Lý Dịch: “Bà xã.”

Xem thêm: nhat duoc yeu nghiet ma vuong

Giọng phát biểu của anh ý trầm thấp.

Đào Túy: “…”

Đậu má.