truyện anh đến cùng rạng đông

                                    
                                              

*Vài lời nói nho nhỏ trước lúc phát âm truyện: Vì mãi chưa tồn tại nước ngoài truyện nên bản thân ra quyết định tự động edit, tay nghề edit bản thân không nhiều nếu không muốn nói là rất ít.Nếu nhưng mà sở hữu sơ sót hoặc sở hữu gì cần thiết sửa người xem cứ canh ty ý nha.Cảm ơn ạ :>*

Xem thêm: tieu thuyet thien than bong toi

Bạn đang xem: truyện anh đến cùng rạng đông

Trước đầu năm mới, Tưởng Xuyên nằm trong Lữ An trả vật tư về quê, Lữ An hỏi: " Muốn về bên một chuyến không?"
Tưởng Xuyên tựa sống lưng nhập ghế ngồi, nhìn xa xôi, một lúc sau mới mẻ nói: "Lần cho tới chuồn, đem Tần Đường chuồn nằm trong."
Lữ An nói: "Không xin chào căn vặn một chút?"
Tưởng Xuyên cười cợt châm chọc: "Nếu ko thì sao?"
Năm bại anh bị huỷ quăng quật cảnh tịch, thanh danh cũng ko chất lượng, ông già cả thiệt sự nhận định rằng anh ở phía bên ngoài thực hiện chuyện lếu đản, nhập thôn rất khó gì mới mẻ sở hữu một SV ĐH, xuất hiện tại một công an ý thức quật cường là càng khó khăn rộng lớn.
Mấy trong năm này Tưởng Xuyên ko về bên, không dừng lại ở đó, 2 năm đầu Khương Khôn còn cho tất cả những người khảo sát anh, mặc dầu ông ko mến anh, vẫn nghe lời nói Lữ An, sở hữu người nhập thôn lần, ngay tắp lự rằng với những người ta: "Thằng con cái đấy của tôi tiếp tục rơi rụng lâu rồi."
Lữ An nhướng mày: "Tôi về bên rằng với chú Lục, thứ tự cho tới anh đem bạn nữ trở về?"
Tưởng Xuyên nở nụ cười: "Được."
Anh chuồn mua sắm vài ba loại, lấy chút chi phí, trả cho tới Lữ An.
Lữ An chỉ qua chuyện tối sở hữu một hom, Tưởng Xuyên ngóng ở trấn bên trên, ngày tiếp theo Lữ An về bên, Tưởng Xuyên nhìn anh: "Ba tôi rằng gì?"
Lữ An nhấp lên xuống đầu: "Chưa rằng gì cả, tuy nhiên nhưng mà chú ấy căn vặn tôi, cô nàng bại ở đâu, tôi rằng Bắc Kinh."
Tưởng Xuyên cười cợt một giờ.
Vốn dĩ Tần Đường tiếp tục nằm trong anh về quê tuy nhiên đến thời điểm chuồn lại sở hữu chút chuyện, hôm bại, Tưởng Xuyên 1 mình về bên, Lữ An mới mẻ hò hẹn nằm trong Tiểu Bạch, tình thương nồng nhiệt độ một vừa hai phải mới nở, cậu tớ trả Tiểu Bạch về mái ấm, rộng lớn một tuần ni vẫn ko về bên.
Mấy trong năm này Tưởng Xuyên đang không về quê, tuy nhiên sở hữu nghe Lữ An rằng qua chuyện, mái ấm anh sở hữu thay thế lại, đặc biệt đẹp nhất.
Tưởng Xuyên ngừng xe cộ trước cửa ngõ, sau thời điểm xuống xe cộ ngay tắp lự thấy tía đứng ở cửa ngõ, dáng vẻ người cao gầy đét, mang trong mình 1 cái áo bông, team nón quân team, đặc biệt sở hữu ý thức, ông thấy anh, đôi mắt sáng sủa lên một ít tuy nhiên đặc biệt thời gian nhanh ngay tắp lự vụt tắt, ánh nhìn ngừng bên trên xe cộ anh.
Tưởng Xuyên nhìn ông một khi, banh miệng: "Ba."
Nhiều năm ko gặp gỡ, tiếng nói sở hữu chút xúc động.
Ông liếc anh một chiếc, mãi sau mới mẻ nói: "Chỉ sở hữu 1 mình anh à?"
Tưởng Xuyên ngồi xổm xuống , hiểu rời khỏi, cười cợt nói: "Tần Đường sở hữu việc ko thể cho tới, thứ tự sau con cái tiếp tục đem cô ấy cho tới phía trên."
Ba anh hừ một giờ, lẹo tay sau sống lưng, con quay về bên chống.
Tưởng Xuyên theo đòi vào trong nhà, trị hiện tại mái ấm cửa ngõ được dọn dẹp đặc biệt thật sạch sẽ ngăn nắp, một trong những đồ gia dụng nhìn đặc biệt mới mẻ, như thể mới sắm vậy, lòng Tưởng Xuyên khẽ động, trở về ở bên phải, ngẩn người nhìn căn chống, hành lang cửa số mộc và được tô đỏ gay, rèm cửa ngõ cũng thay cho mới mẻ, chăn nệm bên trên chóng đều mới mẻ tinh ranh.
Anh ngẩn người một khi.
Một lát sau, tía anh ở hâu phương ko nặng trĩu ko nhẹ nhàng rằng một câu: "Nhìn gì nhưng mà nhìn, chống này là sẵn sàng cho tới nha đầu bại."
Tưởng Xuyên xoay đầu lại, cười cợt rằng, "Cô ấy thương hiệu là Tần Đường."
Ông nhìn anh không nói.
Quan hệ thân mật phụ vương con cái chúng ta vẫn luôn luôn vì vậy, giá tiền nhạt nhẽo tuy nhiên ko xa cách cơ hội, tiết mủ tình rạm.
Tưởng Xuyên ở trong nhà nhì ngày, Lữ An tiếp tục quay về.
Lữ An nhìn lén một ít, ham muốn tình hình thế nào là, thành phẩm chỉ mất nhì người con trai mặt mũi đương đầu ăn cơm trắng, anh ngớ người: "Tần Đường đâu?"
Ba Tưởng Xuyên: "Hừ, ai biết người tớ vẫn muốn nằm trong nó về ko."
Tưởng Xuyên biết tía anh hiểu nhầm, cũng ko phân tích và lý giải, Lữ An trừng đôi mắt, cũng hiểu rời khỏi, cười cợt hì hì: "Lần cho tới chắc chắn sẽ tới, chú Lục chú yên tĩnh tâm, cô ấy chắc chắn rằng là con cái dâu của chú ấy, chạy ko được."
Tưởng Xuyên liếc anh, Lữ An vội vàng vàng chạy ra bên ngoài.
......
Tần Đường tiếp tục đặt điều vé cho tới Tây An, mới mẻ rời khỏi cửa ngõ thì gặp gỡ Tần Việt, trong năm này Tần Việt nhì mươi tuổi hạc, vóc dáng vẻ đặc biệt cao, đứng ở cửa ngõ chống cô ngăn lại, tương tự tường ngăn, "Chị, chị cần chuồn rồi à?" Anh hất cằm về phía vali nằm trong cái camera trước vùng ngực.
Tần Đường nhìn cậu ta: "Đúng khi trả chị rời khỏi trường bay."