trở mình trong lòng bàn tay ảnh đế

Chương 7


Phải làm thế nào giờ đây.
Tại sao Quý Hòa Hiện lại thức nhập thời điểm hiện nay, ko cần anh vẫn ngủ rồi sao, cô xác nhận anh vẫn ngủ say rồi mới nhất dám rộng lớn gan dạ như thế tuy nhiên.
Sớm ko thức muộn ko thức, lại cứ cần thức nhập tức thì thời điểm hiện nay, phía trên ko cần ham muốn hố cô à.
Diệp Vấn Vấn vội vàng y hệt như con cái loài kiến đang được trườn bên trên chảo rét, trái ngược tim cô nhảy lên thùng thùng.

Bạn đang xem: trở mình trong lòng bàn tay ảnh đế

Cô ham muốn ngấc đầu lên coi tình hình thế này, tuy nhiên lại hoảng sợ tôi vừa ngấc lên thì có khả năng sẽ bị hình ảnh đế đại nhân tóm gọn gàng.
Đang khi hoảng loàn thì nhập đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ: Lỡ hình ảnh đế đại nhân ham muốn hấp thụ nước thì cần thực hiện sao?
Diệp Vấn Vấn nhìn xung xung quanh, tiếp sau đó cô vén mái đầu lâu năm cho tới trước vùng ngực bản thân, cẩn trọng nép người nhập trở nên ly.
Cô tự động yên ủi bản thân, như thế, mặc dù Quý Hòa Hiện bưng ly nước lên, đang được khi đôi mắt anh mơ tưởng thì sẽ không còn thấy được cô.
Cô vểnh lỗ tai lên, nước ngoài trừ ánh sáng của đèn sáng sủa phía bên ngoài rời khỏi thì trọn vẹn không tồn tại tiếng động này nữa, yên ổn tĩnh mà đến mức rất có thể nghe được giờ đồng hồ kim rơi.
Vị hình ảnh đế đại nhân này đang khiến gì thế.
Trong lòng Diệp Vấn Vấn như sở hữu lửa thắp, cô ko nhịn được lặng lẽ ló nhì con cái đôi mắt rời khỏi nhìn test.

Cô vừa vặn nhìn thì mới có thể trị hiện tại, khi nãy tá hỏa quá nên cô đã từng đi sai sót phía, giờ đây cô đang được nhìn rời khỏi cửa ngõ chứ không cần cần chóng.
Cô nhanh gọn xoay người, nhích người cho tới một phía không giống, chuyến này bắt gặp Quý Hòa Hiện.
Quý Hòa Hiện vẫn thức thiệt, không dừng lại ở đó đã và đang ngồi dậy, đơn thuần anh đang được cúi đầu, ko biết đang được tâm lý gì.
Sau tê liệt, Quý Hòa Hiện vén chăn xuống chóng, trái ngược tim của Diệp Vấn Vấn nhảy cho tới trong cổ họng, cũng may là anh ko nhìn cho tới mặt mày này, tuy nhiên là lên đường trực tiếp nhập chống tắm.
Hóa rời khỏi là nửa tối ham muốn lên đường dọn dẹp.
Diệp Vấn Vấn: "..."
Cô vệ sinh các giọt mồ hôi giá buốt, mãi cho tới Lúc Quý Hòa Hiện lên đường nhập chống tắm rồi cô mới nhất thở rời khỏi một tương đối.
Bây giờ ko cần khi buông lỏng, cô cần nhanh gọn ra bên ngoài.

Cô sử dụng cả tay và chân nhảy thoát ra khỏi ly nước, trước tiên là vệ sinh thô mái đầu ẩm nhẹp của tớ, tiếp theo sau là sử dụng khăn giấy má vẫn xé Lúc nãy vệ sinh người.
Lúc cô thực hiện những việc này thì nhì tai luôn luôn dựng trực tiếp lên, cô triệu tập nghe tiếng động nhập chống tắm.
Một lát sau, nhập chống tắm vang lên giờ đồng hồ xả nước.
Đàn ông đều nhanh chóng như thế à!
Nhất thời cô hoảng lên, ko kịp đem ăn mặc quần áo, chỉ kịp sử dụng khăn vệ sinh lên đường vệt nước bên trên tủ, tiếp sau đó ôm ăn mặc quần áo lên, lại phủi phủi bao nhiêu miếng giấy má vụn lên đường, xác lập vết tích ở hiện tại ngôi trường đã và đang được xử lý khá thật sạch sẽ.

Lúc này cô mới nhất vội vàng vàng trốn rời khỏi sau vỏ hộp khăn giấy má, chui nhập đấy không đủ can đảm động đậy.
Tiếng cửa ngõ chống tắm bị đẩy rời khỏi vang lên, Diệp Vấn Vấn cúi đầu nhìn chủ yếu bản thân.

Cô hoảng sợ Quý Hòa Hiện nghe được tiếng động vì vậy cô không đủ can đảm đem ăn mặc quần áo.
Lần trước tiên cô khỏa đằm thắm nhập trong cả mươi tám năm cuộc sống.
Cảm giác bóng tối kéo cho tới bên trên đỉnh đầu bản thân, cô biết, này là bóng của Quý Hòa Hiện.
Diệp Vấn Vấn phụ thuộc vỏ hộp giấy má, cô cẩn trọng để ý thì trị hiện tại hình ảnh đế đại nhân đang được đứng mặt mày chóng, anh ko lên chóng tuy nhiên là đang được đứng nhìn chằm chằm nhập tủ đầu chóng.

Ánh nhìn để ý này thiệt sự khiến cho cô hoảng hồn: Lẽ này anh vẫn trị hiện tại được gì?
Diệp Vấn Vấn ko nắm rõ tính cơ hội của vị hình ảnh đế đại nhân này, cô thiệt sự không đủ can đảm tưởng tượng nếu như bị anh trị hiện tại, rớt vào nhập tay anh thì tiếp tục thế này.
Biết đâu anh là một trong những người tò mò mẫm, sau thời điểm trị hiện tại bản thân vẽ người tiếp tục sinh sống, khi tê liệt hưng phấn lên nên vẽ tăng mươi tám người nữa rồi cô sẽ sở hữu anh bà bầu phần đông vô nằm trong.
Cô rùng bản thân một chiếc, ko nhịn được lại tâm lý miên man rộng lớn.

Xem thêm: gặp gỡ vương lịch xuyên

Lỡ đâu anh cảm nhận thấy nghịch tặc hí hửng, ko sĩ vẽ người tuy nhiên anh còn vẽ rời khỏi cái gì tê liệt kỳ quái ác nữa.

Một Lúc những loại tê liệt "sống" dậy, cô còn rất có thể sinh sống tự do thoải mái nhập thế thới nhập giành giật à?
Lùi mươi ngàn bước tuy nhiên thưa, mặc dù anh ko thực hiện những vấn đề này, tuy nhiên cô vẫn ko biết anh đang được suy nghĩ gì trong trái tim.
Trước loại người như thế, cô ngàn vạn chuyến không thích đối đầu chủ yếu diện với anh.
Trước phía trên Diệp Vấn Vấn vẫn vô tình coi được một đoạn phim, nhập đoạn phim tê liệt sở hữu một người đang được hành hạ và quấy rầy một con cái hamster cho tới bị tiêu diệt.

Hơn nữa, người tê liệt sở hữu tầm dáng ngoan ngoãn ngoãn thánh thiện lành lặn, nhìn qua loa ko hề như thể một kẻ vươn lên là thái.
Lại sở hữu người tàn nhẫn giết mổ hoảng sợ một con cái hamster dễ thương như thế.
Có câu biết người biết mặt mày ko biết lòng.

Cô suy nghĩ cho tới những loại này, trí tuệ cô vẫn rối lên như tơ vò, nhập đầu cô tràn trề những hình hình ảnh bản thân bị bạo ngược tàn nhẫn.
Cô càng xẻ óc thì sẽ càng hoảng sợ sát bị tiêu diệt, cô tự động ôm chặt lấy bản thân, dựa vào tê liệt cho bản thân tăng một ít sức khỏe.
Ngay khi Diệp Vấn Vấn đang được tự động xẻ óc cho bản thân mà đến mức hoảng sợ hãi run rẩy lẩy bẩy thì, tách một giờ đồng hồ, trước đôi mắt tối đen giòn.
Trong nháy đôi mắt tê liệt, Diệp Vấn Vấn cảm nhận thấy bản thân ko khi nào mến bóng tối như thời điểm hiện nay, nhập nháy đôi mắt cô vẫn sinh sống lại.
Một lát sau, cô nghe giờ đồng hồ ngáy ngủ khá nhỏ vang lên, hình ảnh đế đại nhân ngáy, liệu sở hữu cần vẫn ngủ say rồi không?
Diệp Vấn Vấn đem váy nhập, cô đợi tăng bao nhiêu phút nữa mới nhất lên đường thoát ra khỏi mặt mày sau của vỏ hộp giấy má.

Xem thêm: trở thành mẹ kế của nam chính

Cánh của cô ý vẫn ko thô, trong thời điểm tạm thời không phai được, cô bèn tiếp cận ở kề bên tủ nhìn Quý Hòa Hiện.
Dựa nhập ánh trăng tuy nhiên để ý thì, thiệt sự vẫn ngủ rồi.
Sau Lúc hăm dọa cô hoảng sợ sát bị tiêu diệt thì lại lên chóng ngủ ngon miệng, còn ngáy nữa!
Hình hình ảnh này quá kéo hận rồi.
Diệp Vấn Vấn thở phì phò giương quả đấm tí xíu lên, cô sử dụng mức độ giơ giơ nhập khuôn mặt của Quý Hòa Hiện.
Sau Lúc cô trị tiết kết thúc, trong trái tim suy nghĩ tuy nhiên hoảng sợ, cô lại chạy từng bước nhỏ về lại địa điểm vỏ hộp giấy má.

Cô ham muốn xé tăng một ít giấy má nữa nhằm vệ sinh cánh, như thế cánh cô tiếp tục nhanh chóng thô rộng lớn một ít, tuy nhiên cô trị hiện tại ---
Hộp khăn giấy má quá cao, cô ko trườn lên nổi.
Đúng là trong cả vỏ hộp giấy má cũng bắt nạt cô, sớm biết vậy thì trước tê liệt cô vẫn xé nhiều hơn thế chút rồi.
Diệp Vấn Vẫn rũ cánh, cô chỉ đành trải qua di chuyển bên trên mặt mày tủ, cô tiếp cận lên đường lùi thì chợt ngừng bước, cô nhìn để ý nhập chóng.
Chăn được tạo kể từ vải vóc, sử dụng vải vóc vệ sinh nước bên trên cánh và tóc, phía trên ko cần thực hiện không nhiều tuy nhiên hiệu suất cao nhiều à?
Chăn vừa vặn rộng lớn vừa vặn lâu năm như vậy, cô lăn lộn lộn bên trên tê liệt vài ba vòng, dễ thường ko thể vệ sinh thô được tóc và cánh à?
Đúng là, mò mẫm từng chân mây góc hải dương lại ở tức thì trước đôi mắt tuy nhiên.
Diệp Vấn Vấn run rẩy cánh, cô sung sướng chạy cho tới, cũng may là chừng cao kể từ tủ đầu chóng cho tới chóng không thật rộng lớn, ko mà đến mức khiến cho cô cảm biến một ít cảm hứng rơi tự tại.
Cô nhìn chuẩn chỉnh phương phía rồi nỗ lực nhào cho tới, thành quả, ngay lúc cô nhảy xuống thì, Quý Hòa Hiện đang được nằm ngửa lưng tự nhiên xoay người phía mặt mày sang trọng địa điểm cô, hoảng sợ cô suýt nữa vẫn đập người nhập mặt mày anh rồi.
Cô đụng chạm khu đất thành công xuất sắc, hình ảnh đế đại nhân vẫn thay đổi túc tắc, nhìn kể từ địa điểm này, cô trị hiện tại cái mũi của hình ảnh đế đại nhân thật to.
Diệp Vấn Vấn rung lắc lắc đầu, cô đưa ra quyết định rời xa bề ngoài hình ảnh đế đại nhân.

Gương mặt mày này ở quá sát cô, khiến cho cô sở hữu áp lực nặng nề.
Cô cẩn trọng chạy từng bước nhỏ về phía đằng trước, cô hồn nhiên ko biết người sau sườn lưng bản thân lừ đừ rãi há đôi mắt rời khỏi đằm thắm bóng tối.