trần thuật an tĩnh

Mọi người đều nom rời khỏi hâu phương.

Lục Cách vuốt vuốt tóc, bước cho tới với vóc dáng bỡn cợt, kéo cái ghế sát bên Trần Thuật rời khỏi rồi đàng hoàng ngồi xuống.

Bạn đang xem: trần thuật an tĩnh

An Nguyệt trợn tròn trặn đôi mắt, ngay tắp lự ở vô kiểu phòng vệ.

"Cậu cho tới thực hiện gì?"

Lục Cách và Trần Thuật kính chào nhau, nom nhau một chiếc với vẻ vô nằm trong kết hợp ăn ý. Cậu tao bịa đặt tay lên bàn, cười cợt ngả ngớn: "Đến coi phim."

An Nguyệt cau ngươi, tỏ vẻ nghi ngại ngờ: "Cậu coi với ai?"

Lục Cách hất cằm về phía sát bên, nói: "Với Trần Thuật."

Trần Thuật gác tay lên bàn, chốc chốc lại gõ xuống mặt mũi bàn, nghe thấy sở hữu người nhắc cho tới thương hiệu bản thân, ngay lập tức gật đầu với vẻ vô nằm trong tráng lệ.

An Tĩnh: ...

Chẳng cần anh hứa hẹn em sao.

Sao lại hứa hẹn với Lục Cách.

Chuyện này là sao, sao đùng một phát Lục Cách lại xuất hiện nay.

Cô cũng cảm nhận thấy không hiểu nhiều gì cả.

An Nguyệt nối tiếp nghi ngại, kỳ vọng nhìn thấy một ít manh côn trùng kể từ bên phía trong tựa như một Chuyên Viên đập án, "Hai cậu nam nhi những cậu cho tới coi phim."

Trần Thuật ngước đôi mắt lên, mặt mũi ko chút biểu cảm, căn vặn lại cô: "Con gái những cậu cho tới được, nam nhi chúng ta ko được cho tới hoặc sao?"

An Nguyệt lạng lẽ, khan hiếm Khi bị Trần Thuật thực hiện cho tới cứng họng như thế.

Trần Thuật cúi đầu nom đồng hồ thời trang treo tay, cậu đứng lên rồi nói:

"Đi thôi. chuẩn bị muộn rồi, bộ phim truyền hình chuẩn bị chính thức rồi."

Lúc này khuôn mặt mũi An Tĩnh ko chút xúc cảm.

Cô không hề tâm lý chuyện vì thế sao cuộc hò hẹn thân thiết nhị người lại trở thành tứ người nữa.

Đến cửa ngõ, Trần Thuật fake vé coi phim cho tới chúng ta.

Tâm trạng của An Nguyệt ko sướng lắm, cũng chính vì Lục Cách khi nào thì cũng cười cợt với cô như 1 thương hiệu ngốc, lảng vảng trước mặt mũi cô, tìm hiểu đầy đủ từng cơ hội thực hiện sự để ý với cô, vì vậy cô ko nom vé coi phim tuy nhiên fake luôn luôn cho tới nhân viên cấp dưới soát vé.

Khi vô chống chiếu phim, bên phía trong tiếp tục tối om.

Màn hình đang được chiếu đoạn đầu phim.

Mấy người chúng ta cúi đầu thấp người mò mẫm mẫm tìm hiểu số chỗ ngồi.

An Nguyệt cố vé bên trên tay, cút từng mặt hàng so sánh số chỗ ngồi, sau thời điểm nhìn thấy số chỗ ngồi, cô cút trực tiếp vô. An Tĩnh ko suy nghĩ ngợi nhiều, theo dõi sau chị gái một cơ hội vô cùng bất ngờ.

Nhưng phía sau sở hữu người đùng một phát kéo cánh tay cô, cô vội vã ngoảnh đầu lại, Trần Thuật nhất quyết khoác vai cô fake cô rời khỏi hâu phương.

An Tĩnh khẽ kêu lên: "Chúng tao cút đâu vậy?"

Trần Thuật đáp ngắn ngủn gọn gàng, "Chỗ ngồi của tất cả chúng ta ở phía sau."

An Tĩnh trợn tròn trặn đôi mắt, "Anh ko mua sắm thẳng hàng sao?"

Trần Thuật cười cợt một giờ, ko rằng gì.

Sao cậu rất có thể ngốc như vậy được chứ, làm cho đèn điện cứ sáng sủa lấp láy thân thiết nhị người.

Trần Thuật fake cô cho tới mặt hàng ghế sau cuối rồi ngồi xuống.

An Tĩnh thò đầu nom, chúng ta cơ hội An Nguyệt xa xăm. Không trúng, cơ hội những người dân coi không giống cũng khá xa xôi. Mé cạnh chúng ta đều là ghế trống trải.

An Tĩnh lặng lẽ liếc nom cậu.

Trong bóng tối, chỉ mất ánh sáng vừa đủ nhòa chiếu lên trên bề mặt cậu, khi sáng sủa khi tối, cô khẽ hỏi: "Lục Cách là vì anh gọi cho tới trúng không?"

Cô còn lưu giữ khi vô quán cafe, Trần Thuật tiếp tục vào trong nhà vệ sinh vào năm phút, cô đoán có lẽ rằng khi cơ cậu tiếp tục gọi năng lượng điện.

Trần Thuật ngồi phụ thuộc trở thành ghế, ko chút giấu quanh giếm, trực tiếp thắn rằng ừ.

An Tĩnh sở hữu chút vì thế dự: "Nhưng rõ nét anh biết u ko quí Lục Cách tuy nhiên."

Trần Thuật nom trực tiếp về phần bên trước, khẽ nói: "Thế còn nếu như không thì thực hiện thế này, nhằm cô tao cặp thân thiết tất cả chúng ta coi phim, em mới mẻ thỏa mãn nhu cầu sao?"

An Tĩnh mở miệng, vẫn cảm nhận thấy sở hữu chút ko thỏa xứng đáng.

Cô thấy khá giận dỗi vì thế cậu tự động bản thân ra quyết định, cô ko rằng gì cả, ngồi ngả vô ghế, sẵn sàng coi phim, cỗ dạng kể từ chối rỉ tai.

Trần Thuật nheo đôi mắt nom cô.

---

An Nguyệt cứ thế cút vô bên phía trong, sau thời điểm nhìn thấy số chỗ ngồi, cô lật ghế ngồi xuống, thời điểm hiện tại cô ham muốn rỉ tai với An Tĩnh ở sát bên, nên ghé sát đầu lại. Nhưng khá thở xa xôi kỳ lạ bất thần ập tới khiên cô ngay lập tức ngửa Output đầu ra hâu phương.

Nhờ khả năng chiếu sáng kể từ màn hình hiển thị cô mới mẻ rất rõ nét khuôn mặt mũi của cậu tao. Lục Cách nhướng ngươi, cứ như vậy nom cô đăm đăm, khóe mồm cười cợt hi hi, sở hữu chút cợt nhả.

An Nguyệt cau ngươi, nom ngược nom phải: "Em tôi đâu rồi?"

Lục Cách đã cho thấy phía sau, "Ở phía sau."

An Nguyệt sững người, vô đầu lóe lên ý suy nghĩ gì cơ, vẫn nói: "Sao chúng ta lại ngồi sau?"

Lục Cách cười cợt đểu: "Em rằng coi."

Biểu cảm của cậu tao ko bao nhiêu đàng hoàng, nom vô cùng gian tham xảo.

An Nguyệt sững người một khi.

Cô lúc lắc thót, chợt lưu giữ lại password điện thoại cảm ứng thông minh của Trần Thuật khi nãy, còn cả chuyện An Tĩnh ham muốn rời khỏi ngoài coi phim, gặp gỡ Trần Thuật ở trên đây một cơ hội trùng khớp như thế.

Có thật nhiều tín hiệu kỳ kỳ lạ trước cơ. Cô hiểu rồi, hoá ra Trần Thuật ko hề quí cô, người cậu tao quí là An Tĩnh mới mẻ trúng.

Nghĩ cho tới những chuyện này cô cảm nhận thấy sở hữu chút lo ngại, vội vã vàng vực dậy.

Lục Cách kéo cô lại: "Đi đâu đấy?"

An Nguyệt cau ngươi, "Tôi đi kiếm Trần Thuật tính buột, cậu tao dám lường gạt em gái tôi."

Lục Cách xay cô ngồi xuống rồi nói: "Thế thì cũng cần đợi một khi nữa, ham muốn tính buột cũng cần đợi coi xong xuôi phim tiếp tục."

An Nguyệt tức lắm, cô suy nghĩ cho tới bên dưới vẻ hình thức nho nhã cơ của Trần Thuật là đồ dùng mặt mũi người dạ thú, dám lường gạt đứa em gái ngoan ngoãn ngoãn của cô ấy.

Bộ phim đầu tiên chính thức, tuy nhiên cô lại không tồn tại tâm lý này nhằm coi tuy nhiên liên tiếp nom rời khỏi hâu phương.

Đột nhiên một cánh tay để trên vai cô. Hai đôi mắt An Nguyệt lóe lên, nom sang trọng sát bên. Lục Cách quay đầu sang một bên cười cợt vô cùng gian: "Này, anh rằng này..."

Cậu tao ghé sát đầu lại, "Bây giờ người sát bên em là anh, em nhằm ý cho tới anh một ít được ko, còn nếu như không anh rơi rụng mặt mũi lắm."

Gần quá.

Gần cho tới nút An Nguyệt rất có thể rất rõ nét hai con mắt đục hoa của cậu tao nhếch lên. An Nguyệt tăng cường Lục Cách rời khỏi, trừng đôi mắt nom cậu tao, tiếp sau đó bó tay trước vùng ngực, tức giận dỗi coi phim.

Đây là phim quốc tế tiên tiến nhất.

Trong cơ sở hữu thật nhiều cảnh tấn công nhau, chém gϊếŧ.

Tình tiết căng thẳng mệt mỏi kịch tính, phái nam chủ yếu trí nhớ thông minh từ trên đầu cho tới cuối phim.

An Tĩnh đan nhị tay vô nhau, lạng lẽ coi phim. Tâm trạng của cô ấy lay động cùng theo với hero vô phim, hồi vỏ hộp căng thẳng mệt mỏi, chốc chốc lại thấy toát những giọt mồ hôi thay cho phái nam chủ yếu.

Sau một trận đấu đá, nữ giới chủ yếu băng bó cho tới phái nam chủ yếu ở vô chống. Nam chủ yếu cởϊ áσ, nhằm lộ cơ bắp cuồn cuộn, nữ giới chủ yếu cũng khoác vô cùng thoáng mát.

Không biết kể từ khi này bầu không khí từ từ biến hóa.

Tiếng nhạc cũng trở thành vấn vít sexy nóng bỏng.

Nữ chủ yếu bôi dung dịch cho tới phái nam chủ yếu tuy nhiên mặt mũi nhị người lại càng ngày càng sát.

An Tĩnh nuốt nước miếng, cảm nhận thấy sở hữu gì cơ sai sai.

Nam chủ yếu ko rằng một lời nói tuy nhiên ôm siết lấy vòng tía của nữ giới chủ yếu, chính thức hít, lại còn hít vô cùng nồng sức nóng, giờ thở gấp rút vang lên từng cả chống chiếu phim, góc nhìn nhị người vô cùng kỳ kỳ lạ, cứ như thể ham muốn ăn đối phương vậy.

An Tĩnh ngây người, đỏ tía mặt mũi. Đoan trước chẳng cần vẫn đang được căng thẳng mệt mỏi kịch tính hoặc sao.

Tình tiết cách tân và phát triển thời gian nhanh vậy.

Cô ko coi tiếp được nữa, vội vã con quay cút.

Nhưng tai vẫn rất có thể nghe thấy tiếng động.

Tiếng thở vội vã từ từ to hơn, kem Từ đó là tiếng động của hàng loạt động tác. Cô lại thấy tò mò và hiếu kỳ, ko kìm được lén nom một chiếc, thời điểm hiện tại càng bốc lửa rộng lớn, phái nam nữ giới chủ yếu tiếp tục nồng sức nóng cho tới nút lên nệm, ăn mặc quần áo của nữ giới chủ yếu đã và đang tháo dỡ được 1/2, tay của phái nam chủ yếu vuốt ve sầu làn domain authority nâu sexy nóng bỏng của nữ giới chủ yếu, lộ nữa bầu ngực.

Cô rất có thể nhìn thấy chúng ta vô cùng gấp rút.

An Tĩnh thấy mặt mũi rét ran, những loại này nếu như cô coi 1 mình thì tiếp tục trọn vẹn không tồn tại phản xạ gì, yếu tố là, người ngồi sát bên cô là Trần Thuật.

Bạn trai của cô!

Cảm giác này vô cùng thời điểm quái!

Cô ko kìm được lén con quay sang trọng nom cậu. Trần Thuật quay đầu sang một bên, đàng hoàng ngồi cơ, góc nhìn nom màn hình hiển thị ko chút gợn sóng li ty, khuôn mặt mũi không tồn tại xúc cảm gì.

An Tĩnh khẽ cúi đầu, bố trí lại xúc cảm, góc nhìn không giống thông thường. Lẽ này chỉ mất 1 mình cô thấy sở hữu vấn đề?

Cô hít một khá, nối tiếp ngước đầu coi tiếp bộ phim truyền hình.

Cảnh rét vẫn đang được nối tiếp, cô xay bạn dạng thân thiết coi tiếp, thực rời khỏi cũng không tồn tại gì cả, chớ căng thẳng mệt mỏi chớ căng thẳng mệt mỏi.

May tuy nhiên cảnh sau thời điểm phái nam nữ giới chủ yếu lên nệm ra mắt vô cùng thời gian nhanh, nhảy ngay lập tức sang trọng ngày bữa sau.

Cô thở phào nhẹ nhõm nhỏm.

Đột nhiên bầu không khí xung xung quanh đông đúc cứng lại.

Hàng mi của An Tĩnh run rẩy run rẩy, khẽ thì thầm: "Sao anh lại lại gần vậy?"

Xem thêm: vợ của ảnh đế lại phá hỏng showbiz

Lúc nãy ko cần vẫn đang được coi phim sao.

Không biết kể từ khi này Trần Thuật cơ hội cô vô cùng sát.

Cả người cậu đều dựa sát lại, chỉ nhướng ngươi, ko vấn đáp thắc mắc của cô ấy. Đôi đôi mắt đen ngòm láy lặng lẽ ngắm nhìn và thưởng thức cô, thấp giọng hỏi: "Cảnh khi nãy em coi rất siêng năng chú?"

An Tĩnh nhấp lên xuống đầu, "Đâu sở hữu."

Trần Thuật nửa cười cợt nửa không: "Vậy sao anh thấy em cứ nom ko chớp đôi mắt thế."

An Tĩnh ngay tắp lự phản bác: "Là anh nom ko chớp đôi mắt thì sở hữu."

Người này còn ham muốn vu vạ cho tới cô, cô phát hiện ra rồi, cậu nom chằm chằm vô màn hình hiển thị ko chớp đôi mắt, trong cả thở còn ko thở, còn cô thì hồi vỏ hộp ham muốn bị tiêu diệt.

Trong hai con mắt của Trần Thuật chứa đựng nụ cười: "Thế nên khi nãy em nom anh à?"

An Tĩnh ko biết rằng thế này, nhất quyết ngậm mồm ko vấn đáp.

Cậu cười cợt, từng câu từng chữ, nhẹ nhõm cho tới nút gần như là ko nghe thấy được, tuy nhiên lại sở hữu hấp lực khiên cô cần đầu hàng: "Em bất giác nom anh sở hữu cần minh chứng là..."

Cậu ngừng lại khoảnh khắc, khung người càng ngày càng dựa sát, khắp cơ thể quấn lên trên người cô, bóng của cậu hắt lên trên bề mặt cô, góc nhìn của Trần Thuật trở thành u tối.

"Em ham muốn nằm trong anh..."

An Tĩnh nhân khi cậu chuẩn bị tâm sự chữ sau cuối, vội vã lấy tay bịt mồm cậu lại. Cô tiếp tục phát hiện ra khẩu hình của cậu rồi. Quá! Kinh! Khủng!

"Đâu có!" Cô vấn đáp dứt khoát.

Trần Thuật nháy đôi mắt, ừm một giờ.

Cậu thản nhiên quăng quật tay cô xuống, năm tay cô trong tâm bàn tay bản thân, vóc dáng quá lười nhác, lờ đờ rãi nói: "Không ham muốn cùng theo với anh, thế thì ham muốn nằm trong với những người khác?"

"Không phải!"

An Tĩnh thở vội vã, trợn đôi mắt lườm cậu, "Anh chớ sở hữu rằng nữa."

Trần Thuật sững người, ngay tắp lự gật đầu.

An Tĩnh nghi ngại, còn đang được sửng sốt vì thế sao cậu lại nghe lời nói như thế thì thấy Trần Thuật nhún vai, thản nhiên nói: "Không rỉ tai vậy thì anh chỉ rất có thể hít em thôi."

Không chần chờ, cậu hít lên môi cô, mút môi cô, tay vòng qua quýt eo cô siết chặt từng chút từng chút một.

Đợi cho tới Khi An Tĩnh phản xạ lại thì cậu đá lưỡi rời khỏi. Cô kiểm soát khá thở, khung người đang được căng lên từ từ buông lỏng, khẽ banh mồm, nhị tay túm chặt áo cậu, nhắm đôi mắt lại.

Trong góc tối, chúng ta chầm lờ đờ hòa khá thở vô nhau, vừa phải đắm say vừa phải khiên chế.

Trần Thuật trọn vẹn chắn trước mặt mũi cô, khi cô banh đôi mắt, rất có thể phát hiện ra khả năng chiếu sáng hắt rời khỏi kể từ nửa màn hình hiển thị cùng theo với khuôn mặt mũi nghiêng nhòa mờ ảo ảo của cậu, vô bóng tối, ko rất rõ nét cái gì cả.

Cô tiếp tục trọn vẹn quên rơi rụng chuyện trước cơ bản thân còn đang được giận dỗi cậu.

---

Xem phim xong xuôi người xem ra bên ngoài.

Cuối nằm trong An Nguyệt tiếp tục nhìn thấy Trần Thuật ở mặt hàng ghế sau cuối, cô kéo tay An Tĩnh, tiếp sau đó chỉ tay về phía Trần Thuật, giá buốt lùng nói: "Ra ngoài rỉ tai."

An Tĩnh bị cô lôi cút xềnh xệch.

Sau Khi ra bên ngoài, An Nguyệt mới mẻ tạm dừng, cô nom nhị người lờ đờ rãi cút hâu phương, vội vã vàng căn vặn An Tĩnh: "Em sở hữu biết Trần Thuật quí em không?"

An Tĩnh lạng lẽ một khi, "Biết."

Mặt An Nguyệt tràn căng thẳng: "Có cần là cậu tao xay buộc em không? Uy hiếp em thực hiện nữ giới cậu tao, cậu tao bắt được điểm yếu kém của em à?"

Theo cô thấy, em gái là kẻ sẽ không còn quí loại nam nhi này, không chỉ có vậy thông thường ở lớp cô cũng ko phát hiện ra An Tĩnh nhằm ý cho tới Trần Thuật cho tới lắm.

An Tĩnh nhấp lên xuống đầu: "Cậu ấy ko xay buộc em."

"Thế thì chất lượng tốt." An Nguyệt thở phào nhẹ nhõm nhỏm, rồi lại thấy ko yên lặng tâm, "Không được, chị vẫn cần cảnh cáo Trần Thuật, bảo cậu tao chớ sở hữu tuy nhiên quấn lấy em nữa."

An Nguyệt rằng xong xuôi tấp tểnh đi kiếm Trần Thuật, tuy nhiên cô ko con quay người thì tiếp tục sở hữu người kéo cô lại. An Nguyệt bất thần, đứng yên lặng bên trên địa điểm.

Hai người bạn bè đang được đứng nom phía xa xôi.

Lục Cách nom Trần Thuật, lấy thực hiện kỳ lạ hỏi: "Tâm trạng vô cùng vui?"

"Ừ." Trần Thuật cụp đôi mắt, nhoẻn mồm cười cợt.

Ánh đôi mắt phía xuống khu đất, mũi chân tùy ý chọc xuống sàn.

Lục Cách cười cợt cười cợt, tự nhiên hiểu rời khỏi, nháy đôi mắt với cậu: "Xem rời khỏi là cưa sụp đổ rồi, chúc mừng chúc mừng."

Trần Thuật cười cợt cười cợt ko rằng gì.

Cậu tiếp tục cưa được An Tĩnh kể từ lâu rồi, chuyện này cậu ko rằng.

Lục Cách ngửa đầu nom lên trời, đùng một phát nói: "An Nguyệt vạc hình thành chuyện của nhị người rồi. Ông tấp tểnh thế nào?"

Trần Thuật giá buốt lùng liếc nom cậu tao, nhảy cười cợt nói: "Phát hình thành thì sao."

Dáng vẻ ko hoảng hồn trời ko hoảng hồn khu đất này của cậu ngược thực Lục Cách ko học tập được. Cậu tao vừa phải phát hiện ra khuôn mặt mũi ngặt nghèo nghị của An Nguyệt là tiếp tục thấy mượt lòng rồi.

Vẫn là Trần Thuật lợi hoảng hồn.

An Nguyệt đứng ngay lập tức bên trên địa điểm, "Cái gì?" Cô nghi ngại tai bản thân sở hữu yếu tố.

An Tĩnh nom trực tiếp vô đôi mắt chị gái, hít một khá, điềm tĩnh mỉm cười cợt, rồi nói lại một đợt nữa, "Em cũng quí cậu ấy."

Câu rằng này cô ko rằng với cậu, tuy nhiên lại rất có thể trực tiếp thắn tâm sự trước mặt mũi An Nguyệt, vấn đề đó Tức là gì, cô không đủ can đảm suy nghĩ cho tới.

An Nguyệt mím môi, nom em gái bản thân với góc nhìn phức tạp. Khuôn mặt mũi An Tĩnh vô cùng bất ngờ, ko hề có vẻ như bị tóm gọn nạt hoặc tâm lý ko sướng.

"Hai người đang được hứa hẹn hò?" Cô ấy lại căn vặn.

An Tĩnh gật đầu.

"Bao lâu rồi?"

"Sau đại hội thể thao."

An Nguyệt nhướng ngươi, nhị tay chống hông: "Sao lâu như thế rồi tuy nhiên em ko rằng với chị."

An Tĩnh khá xấu xa hổ Khi bị vạc hiện: "Sợ chị rằng em yêu thương sớm."

---

Trần Thuật phụ thuộc lan can, quan sát về phía nhị u, cau ngươi hỏi: "Có cần An Nguyệt đang được bắt nạt An Tĩnh không?"

Lục Cách hả một giờ, xoay đầu nom sang trọng phía cơ, cậu tao bĩu môi: "Sao rất có thể thế được, cô ấy ham muốn bắt nạt cũng chỉ bắt nạt 1 mình tôi thôi, An Tĩnh cũng ko thể bị tóm gọn nạt được."

Chỉ phụ thuộc việc cô ấy rất có thể khiến cho ông trở thành ngoan ngoãn ngoãn nghe lời nói như thế rất có thể thấy cơ ko cần là 1 trong người thông thường, cho dù sao cũng là 1 trong cô nàng lợi hoảng hồn.

Có điều câu sau cậu tao ko tâm sự.

Trần Thuật ko rằng một lời nói, cậu nom ko chớp đôi mắt vô hình bóng gầy gò guộc điềm tĩnh ấy, khẽ nói: "Cô ấy nhát lắm."

Xung xung quanh người qua quýt kẻ lại, Lục Cách ko nghe thấy, tuy nhiên cũng ko bận tâm.

An Nguyệt khẽ banh mồm, tuy nhiên lại ko biết rằng gì. Thật sự ko thể nhìn thấy Trần Thuật tiếp tục lặng lẽ lặng lẽ dỗ ngon dỗ ngọt em gái cô!

Hơn nữa còn là một cam tâm tự nguyện theo dõi cậu tao.

Cô hít bao nhiêu khá thiệt thâm thúy, cau ngươi nói: "Nhưng u..."

Cô ko rằng không còn cả câu, tuy nhiên cô tin cẩn An Tĩnh vô cùng rất có thể nắm chắc, bà Lục Mỹ Hoa chắc hẳn rằng sẽ không còn được cho phép chúng ta yêu thương khi tham gia học cấp cho tía.

Từ trước cho tới ni An Tĩnh luôn luôn vô cùng ngoan ngoãn.

Vậy tuy nhiên cô tiếp tục vì thế Trần Thuật tuy nhiên ....

An Nguyệt thiệt sự ko thể ngờ.

An Tĩnh cụp đôi mắt xuống, bắt chặt ngón tay, sắc mặt mũi lợt lạt, tiếng nói sở hữu chút cầu xin: "Chị, chị rất có thể chớ rằng với u được không?"

Bây giờ An Nguyệt ngày càng ghét bỏ Trần Thuật, cô lạng lẽ một khi, giá buốt lùng hầm hừ một tiếng: "Không giấu quanh thì còn biết thực hiện thế này."

An Tĩnh nhảy cười: "Cảm ơn chị." Cô đung fake tay của An Nguyệt.

An Nguyệt ko biết thực hiện thế này không giống, cô nom sang trọng nơi khác, vẫn ko kìm được hỏi: "Em thiệt sự quí cậu ta?"

Con người này rốt cuộc sở hữu gì tốt? Chẳng qua quýt đơn thuần kết quả chất lượng tốt một ít, đẹp nhất trai một ít tuy nhiên thôi.

Khóe đôi mắt An Tĩnh cong cong, khuôn mặt vô trẻo êm ả dịu dàng, khả năng chiếu sáng chiếu lên trên người cô, toàn thân thiết như vạc sáng sủa, cô đáp ko chút vì thế dự: "Thích."

Toàn thân thiết cô lan sáng sủa tỏa nắng chói lóa.

Giống như 1 búp cây đang được tưng bừng mức độ sinh sống, xanh lơ non mơn mởn.

---

Trong quán McDonald"s, mặt mũi bàn bày những loại món ăn như khoai tây rán, hamburger.

Họ ngồi tại đoạn giành riêng cho tứ người sát hành lang cửa số.

An Nguyệt không tồn tại tâm lý ăn uống hàng ngày, cô bó tay nom Trần Thuật tràn tìm hiểu xét, tuy nhiên Trần Thuật ko thấy rơi rụng bất ngờ, cậu lờ đờ rãi ăn, lại còn bóp tương cà cho tới An Tĩnh như không tồn tại ai sát bên vậy.

Trần Thuật càng ko kiêng khem dè gì cả, coi nhị đèn điện như ko tồn bên trên. Đùa à, vốn liếng dĩ thời điểm hôm nay là toàn cầu nhị người quen cậu và An Tĩnh, cậu ko nổi rét với chúng ta là chất lượng tốt lắm rồi.

An Tĩnh vẫn đang còn chút xấu xa hổ, lo ngại ngùng Khi trầm trồ thân thiết trước mặt mũi chị gái. Cô liên tiếp rời động tác của cậu.

Càng nom càng thấy ngứa đôi mắt. An Nguyệt suy nghĩ thế nào thì cũng cảm nhận thấy em gái tựa như chiên rớt vào mồm sói.

Đột nhiên trước đôi mắt xuất hiện nay 1 bàn tay, bên trên tay là 1 trong miếng khoai tây rán tiếp tục chấm tương cà, Lục Cách ở sát bên trầm trồ vô cùng vồ cập, lại còn liên tiếp không ngừng nghỉ liếc đôi mắt fake tình với cô.

Xem thêm: em chỉ muốn hít vận khí của anh chap 1

An Nguyệt bất lực lườm cậu tao.

Cô cảm nhận thấy thời điểm hôm nay xứng đáng lẽ bản thân tránh việc ra bên ngoài.

....