trác siêu việt

Trác Siêu Việt đang được sẵn sàng về chống, khựng chân bên trên địa điểm.

Tuy rằng hắn ko gật đầu đồng ý cũng ko kể từ chối, tuy nhiên Mộc Mộc thấy tay hắn tóm trở nên quyền, như đang nỗ lực ức hiếp xúc cảm.

Bạn đang xem: trác siêu việt

Như được khích lệ, cô cố lấy dũng khí tiến bộ cho tới, nhị tay kể từ phí a đằng sau ôm siết lấy hắn, mặt mày dán lên trên tấm sườn lưng trực tiếp tắp.

"Nếu anh thực sự mong muốn em, em hoàn toàn có thể cho tới anh..." Giọng thưa của cô ý thủ thỉ, châm ngòi vô tối đen ngòm tịch mịch.

"Bây giờ em vẫn còn đấy là chị dâu của tôi."

"Em biết! Cho mặc dù em hấp dẫn anh, mặc dù em ko nhằm ý cho tới liêm sỉ, được không?" Cô thưa, "Siêu Việt! Qua tối ni... Em tiếp tục tách cút, anh coi như chuyện gì rồi cũng trước đó chưa từng xẩy ra."

"Rời đi?" Trác Siêu Việt tức giận xoay người, tức giận dỗi thực hiện cho tới mặt mày đanh lại, "Tô Mộc Mộc, em thấy vui đùa vì vậy sung sướng lắm trúng không? Em quí một tối tình với nam nhi tiếp sau đó bặt tăm không thể thấy bóng hình tăm tương đối, thực hiện cho tất cả những người bại liệt với em ghi nhớ mãi ko quên?"

"Em ko cần.. em suy nghĩ anh mong muốn." Không với người phụ nữ giới nào là mong muốn hiến bản thân cho 1 người nam nhi, tiếp sau đó lặng yên tách cút. Một phen tư năm vừa qua, cô ở chống trạng sư khóc xuyên suốt một buổi sáng sớm, thực hiện cho tới Kiều Nghi Kiệt người sử dụng toàn bộ khăn tay với vô chống đem cho bản thân. Cô ghi nhớ hắn, vô tâm trí, vô trái ngược tim cũng chỉ mất hắn.

Nếu hoàn toàn có thể lựa lựa chọn, cô không thích demo lại một phen vì vậy. Nhưng cô nợ hắn nhiều lắm, cô biết, hóng khi bản thân và Trác Siêu Nhiên chia ly, chúng ta hoàn toàn có thể trong cả thời cơ họp mặt đều không tồn tại, cho nên vì thế cô kỳ vọng trước lúc tách cút, hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu hắn, hoặc là làm công việc chuyện gì bại liệt khiến cho hắn sung sướng.

Cô sai rồi sao?

"Tôi từng thưa là tôi mong muốn sao?" Hắn căn vặn lại.

"Vừa nãy anh thưa anh mong muốn nghe, còn mượn rượu chạm vô em, em suy nghĩ anh... Ừm, hoàn toàn có thể em hiểu nhầm."

Hắn đùa cợt, "Không cần em nhận định rằng tôi chỉ mong muốn khung hình phụ nữ? Làm kết thúc rồi là đầy đủ, là hoàn toàn có thể cảm nhận thấy mỹ mãn?"

"Không thể cảm nhận thấy mỹ mãn cút chăng nữa, như đối với ko sở hữu được còn rộng lớn nhiều?"

"Em suy nghĩ tôi vì vậy sao?"

"..."

Mộc Mộc mếu máo, trong trái tim nghẹn hận, thông thường hắn thì thầm luôn luôn tỏ vẻ cợt nhả bất cần thiết đời, rõ rệt là cao bồi. Nhưng cho tới thời khắc cốt lõi thì lại tráng lệ rộng lớn bất kể ai không giống, tỏ vẻ tao trên đây quân tử.

"Bỏ cút, em mong muốn suy nghĩ thế nào là thì suy nghĩ."

Thấy hắn bước tiến, Mộc Mộc xua theo đuổi ngăn lại. "Vậy anh thưa cho tới em biết, rốt cuộc anh mong muốn điều gì? Chỉ cần thiết em hoàn toàn có thể thực hiện em tiếp tục thực hiện toàn bộ cho tới anh."

Trác Siêu Việt ko vấn đáp, vòng qua quýt cô thiên về phía bậc thang.

"Có cần anh kỳ vọng em nối tiếp với anh trai anh, toàn tâm toàn ý với anh ấy, quên anh cút... Em hoàn toàn có thể demo..."

Nếu đấy là điều hắn mong muốn, cô cũng hoàn toàn có thể nỗ lực triển khai.

Ai ngờ tiếng của cô ý còn ko thưa kết thúc, hắn đùng một cái xoay người, nạm lấy nhị cổ tay cô bịa bên trên vách tường, cơn thịnh nộ vô ánh nhìn như ngọn lửa bùng lên thiêu châm.

Cô kinh kinh hoảng nom hắn, "Anh mong muốn thực hiện gì?"

Hắn người sử dụng hành vi thẳng vấn đáp, nhị tay hắn nạm lấy phần cổ áo của cô ý, xé mạnh một lối, cúc áo sơ-mi đứt một dải, rơi bên trên nền khu đất.

Cô choáng ngợp, siêng chăm nom hắn đem áo trong white color kéo xuống hông.

Cơ thể phía bên trên ko một miếng vải vóc tủ thân thiện của cô ý trọn vẹn lòi ra trước đôi mắt hắn, tuy rằng rằng ko cần phen trước tiên, tuy nhiên cô vẫn ko biết cần làm thế nào, theo đuổi bạn dạng năng mong muốn lùi về hâu phương, tuy nhiên sườn lưng lại dán vô bức tường chắn rét băng, không tồn tại lối lùi.

Hắn lưu giữ lấy cằm cô, cô suy nghĩ hắn tiếp tục hít bản thân, nhắm đôi mắt lại, tuy nhiên môi hắn chính thức giới hạn ở cổ cô, uy lực hít. Loại hít này tràn ngập dục tình và sở hữu, thực hiện cho tất cả những người tao ko rét tuy nhiên lập cập. Đồng thời, 1 bàn tay hắn nạm lấy ngực cô, giày xéo ko một chút nào tiếc thương.

Cô gặm thời gian nhanh môi dướng, nhức nhối bại liệt ngây ngô xen kẹt với giờ rên rỉ vẫn kể từ vô mồm cô phân phát đi ra, "A...a..."

Ngón tay hắn đẩy răng nanh cô đang được gặm chặt, "Kêu đi ra, khiến cho tôi nghe."

"Đừng vì vậy, được không?"

Hắn áp lực nhếch khóe môi, giới hạn ở trến bẫy vai cô, điên loạn gặm hít như dã thú.

"A!" Cô kêu lên, domain authority thịt rõ rệt đặc biệt nhức, khung hình lại như bị thiêu châm bên dưới sự phí phạm ngây ngô của hắn, nằm trong với việc xâm phạm của hắn dần dần trở thành bủn nhủn...

"Ưm... a..." Cô không thể chút mức độ lực ngấc đầu lên, rên rỉ, khung hình láo độn tuy nhiên thô rét.

Hăn ôm siết lấy thắt sườn lưng, nâng khung hình cô lên, khi cúi đầu, môi vừa đẹp đặt tại ngực cô, răng nanh cọ xát điểm nhạy cảm, vị giác đầm đìa linh động vòng quấn, khiêu khích.

"Đừng, Siêu Việt..." Khoái cảm ùa tới, cô chết mệt ly gọi thương hiệu hắn, "Siêu Việt..."

Cho mặc dù nhức, mặc dù cực, chỉ việc suy nghĩ cho tới người trước đôi mắt là Trác Siêu Việt, ngực của cô ý lại rét lên, trên đây gọi là yêu thương chăng?

Động tác của hắn từ từ trở thành nhẹ dịu lờ lững chặp, bên dưới sự dịu dàng êm ả của hắn, khung hình cô ngày càng nhạy cảm, lòng bàn tay hắn rét rộp lướt qua quýt domain authority, kích ứng thực hiện cô họng cổ phân phát đi ra những giờ rên nhẹ nhõm.

"Thích tôi so với em vì vậy sao?" Hắn căn vặn.

"Thích..." Làm sao hoàn toàn có thể ko thích? Cơ thể của cô ý sớm vẫn bịn rịn cảm hứng này.

Hôn nửa thân thiện bên trên, xúc cảm thực hiện cho tới khắp cơ thể cô nhũn xuống, hắn rốt cuộc ngừng lại, vùi nguồn vào vai cô, nỗ lực bình ổn định thở láo loàn. "Điều gì em cũng nguyện thực hiện vì như thế tôi?"

"Ừm."

"Được, vậy đồng ý với tôi, kể từ thời điểm ngày hôm nay trở cút, khung hình của em ko được phép tắc khiến cho ngẫu nhiên người nam nhi nào là không giống động vô, bao hàm cả anh trai tôi..."

Nháy đôi mắt cô rớt vào sương thong manh, không hiểu nhiều hắn với ý gì.

Hắn ko cần thiết cô, tuy nhiên mong muốn cô cả đời vì như thế hắn tuy nhiên thủ thân thiện như ngọc? Hay là ý kể từ ni về sau cô chỉ thuộc sở hữu hắn, chỉ hoàn toàn có thể khiến cho hắn chạm vào?

"Vì sao?" Cô căn vặn.

"Bởi vì như thế tôi ko thích!"

Thế là đầy đủ, cô quí nguyên do này.

Cô biết hứa vì vậy, sau đây hoàn toàn có thể cô sẽ rất cần sinh sống vô cô độc, tuy nhiên cô vẫn cam tâm tự nguyện, "Em hứa với anh."

Cảm động thực tình thiết tha, hắn ôm siết lấy cô, hít lên làn tóc cô.

Hai tay cô lặng lẽ bỏ lên bờ vai hắn, chui rúc bản thân vô trong trái tim hắn, kiễng chân lên mong muốn hít ...

Xem thêm: truyện độc sủng mình em

Nhưng Trác Siêu Việt lại đẩy cô đi ra, gom cô kéo lại mớ ăn mặc quần áo láo độn, "Khuya rồi, cút ngủ sớm một ít."

"Anh?" toán chúng ta đã từng cho tới công đoạn này, hắn vẫn kể từ chối cô.

"Về sau chớ một đợt tiếp nhữa khảo nghiệm tôi, tôi ko qua quýt được loại thách thức này." Hắn cút trước, lại suy nghĩ cho tới việc gì bại liệt, "Đúng rồi, ngày mai khai trường ở học viện chuyên nghành music, tôi nằm trong em cút báo danh."

Hai mươi ngày, thời gian nhanh vì vậy, coi đi ra đã đi đến khi cô cần cút.

Trở lại chống, cô đem toàn bộ đồ vật của tôi nép dọn lại, đánh giá thật nhiều phen, chắc chắn rằng ko loại bỏ cái gì, cũng ko đưa theo bất kể cái gì ko cần của tôi, mới nhất yên tĩnh tâm lên chóng ngủ.

Trong mùng tối yên tĩnh tĩnh, cô nghe thấy bên dưới lầu giờ vòi vĩnh nước hoa sen, nom thời hạn, vẫn quá nửa tối.

Cô nằm ở vị trí bên trên chóng, nom bên trên người một mảng bầm tím, vệt bệt kích tình thế nào thì cũng ko xóa cút được.

Kích quí vô tình thương yêu, ko demo qua quýt thì thôi, demo qua quýt một phen tiếp tục nghiện, mong muốn kể từ quăng quật cũng thiệt quá khó khăn khăn!

*********

Sáng sớm, Mộc Mộc ngủ đặc biệt say, tiếng nói Trác Siêu Việt tự nhiên vang cho tới mặt mày tai, "Tỉnh mau."

Cô tù mù ngồi dậy, nom ngoài hành lang cửa số, trời còn ko sáng sủa hẳn, "Sớm vậy sao? Đến căn bệnh viện?"

"Đi chạy cỗ."

"Hả?"

Từ nhỏ cho tới rộng lớn cô còn ko lúc nào luyện thể thao, nối tiếp vùi nguồn vào chăn, "Em ko cút, tối ngày qua em ko ngủ được, mong muốn ngủ thêm 1 khi."

"Sức khỏe khoắn thông thường vì vậy, con cái ko biết tập luyện, thưa hiến thận thì thiệt là tích đặc biệt." Hắn lôi cô kể từ vô chăn đi ra, ko thèm nhằm ý tới sự phản kháng của cô ý, tăng nhanh vô toilet. "Từ thời điểm ngày hôm nay trở cút, hằng ngày đều cần chạy cỗ một giờ."

"Vì sao chứ?"

"Bởi vì như thế tôi thích!"

...

Con lối nhỏ ven bờ sông, cô hụt tương đối chạy, tâm trí từng năng lực, gặm răng xua theo đuổi hắn, thở phì phò hỏi: "Trác Siêu Việt, ko cần là tư trong năm này... Vẫn hận em... Muốn trả thù hằn, cho nên vì thế, thay đổi cách thức quấy rầy em...cần không?

"Nhận đi ra rồi?" Vẻ mặt mày hắn tán thành vỗ vỗ vai cô, "Tôi suy nghĩ em nên quăng quật thời hạn tập luyện thân thiện thể cút, còn nếu như không, thưa ko chừng một ngày nào là bại liệt có khả năng sẽ bị tôi tra tấn cho tới bị tiêu diệt..."

"Không vị anh đem em bóp bị tiêu diệt luôn luôn cút."

"Tôi với cách thức không giống chất lượng tốt rộng lớn."

Cô choáng!

...

Chạy kết thúc, ghi điểm tâm, Trác Siêu Việt đem cô cho tới học viện chuyên nghành music TP. Hồ Chí Minh S.

Hôm ni là ngày khai trường, ngôi trường học tập đều là tân SV, trước cửa ngõ đỗ ăm ắp xe cộ, vô bại liệt với đầy đủ những loại xe cộ giắt tiên, nom qua quýt tương tự ngôi trường quý tộc, rất rõ ràng ràng, như Trác Siêu Việt.

Từ khi Mộc Mộc bên trên cái Land Rover của Trác Siêu Việt xuống bên dưới, nằm trong hắn tiếp cận địa điểm báo danh, vô số ánh nhìn ngờ vực không ngừng nghỉ dõi theo đuổi chúng ta, nhường nhịn như đoán coi nhị người chúng ta thực sự với mối liên hệ gì. Bây giờ SV được tỷ phú nuôi đang trở thành kiểu mốt, ánh nhìn của SV tương tự nhà giáo nom khôn cùng sắc và nhọn.

Mộc Mộc cẩn trọng dém cái khăn lụa bên trên cổ, rời nhằm người xem nhận ra vật chứng gian tham tình.

Công tác nhập học tập vẫn kết thúc, Trác Siêu Việt đem cô cho tới chống ở, gom cô bố trí tất cả ngăn nắp Gọn gàng, còn thuận tay gom cô cấp chăn trở nên một đệp vuông như khối đậu phụ.

"Không tưởng tượng được anh còn tồn tại tay nghề ngỗng này." Cô vô cùng là ca tụng tự động lòng lòng, chính vì hắn cấp chăn khôn cùng thuần thục Gọn gàng, ánh nhìn cũng vô nằm trong chú ý.

"Nói gì cút nữa thì tôi đã và đang từng tư năm sinh sống vô quân ngũ." Hắn đùng một cái cảm thán, "Chỉ chớp đôi mắt, mươi 2 năm, thời hạn trôi thiệt thời gian nhanh."

Đám các bạn nằm trong chống mới nhất của cô ý, đôi mắt nom hắn sáng sủa lên.

Mộc Mộc nom hắn, mươi nhị năm vừa qua, khi hắn vô quân ngũ ko biết nom làm sao? Nhất tấp tểnh đặc biệt rét lùng, đặc biệt gọn gàng.

"Em..." Hắn tảo thanh lịch, một vừa hai phải tấp tểnh thì thầm, Mộc Mộc tức tốc gật đầu, "Anh không cần thiết phải thưa, em biết anh mong muốn thưa vật gì, em ko nom nữa!"

Xử lý chất lượng tốt chuyện ngôi trường học tập, hắn chở cô cho tới khám đa khoa thăm hỏi Trác Siêu Nhiên. Lúc chúng ta một vừa hai phải cho tới cửa ngõ chống căn bệnh, địa hình Trác Siêu Việt vang lên, hắn mang ra, thấy Trác Siêu Nhiên gọi cho tới ngay tắp lự tắt máy, đẩy cửa ngõ chống căn bệnh.

Trác Siêu Nhiên tựa bên trên chóng, đang được truyền dịch.

Trên ghế sô trộn, một người phụ nữ giới ngồi ngay lập tức cộc, cỗ váy văn phòng tô đậm khí thế bức người toát đi ra kể từ bà.

Trác Siêu Việt một vừa hai phải nhận ra người này, khung hình đùng một cái cứng lại. Mộc Mộc tò lần nom cho tới, người phụ nữ giới bại liệt tuổi tác chừng ngoài tư mươi, hình thức ko tính là đẹp nhất, tuy nhiên lại vô vùng khí hóa học, oai nghi thực hiện cho tới cô tưởng tượng cho tới Võ Tắc Thiên.

Cô vụng về trộm để ý người phụ nữ giới, trong khi bại liệt, bà tao cũng đôi khi Review cô, ánh nhìn tinh tế hòn đảo lại nhị phen, tiếp sau đó tạm dừng bên trên cổ điểm cái khăn lụa ko tủ được, sau cuối quan sát về phía Trác Siêu Việt ngẫm suy nghĩ.

"Mẹ, sao u lại cho tới đây?" Một câu của Trác Siêu Việt thực hiện khắp cơ thể Mộc Mộc toát các giọt mồ hôi rét.

"Anh thưa xem?" Ngữ khí Trác phu nhân ko rét giận dỗi tuy nhiên đặc biệt uy cay nghiệt, "Siêu Nhiên xẩy ra chuyện vì vậy tuy nhiên dám gạt tôi."

"Chúng con cái chỉ kinh hoảng u lo ngại." Trác Siêu Việt một vừa hai phải thưa một vừa hai phải, phía Mộc Mộc hâu phương nom như đi ra hiệu.

Mộc Mộc tức tốc quan sát, lễ phép tắc cúi đầu xin chào Trác phu nhân, lặng lẽ đem bữa sáng sủa vô tay cho tới Trác Siêu Việt.

Vốn tấp tểnh lặng lẽ chuồn êm ắng, ngờ đâu cô một vừa hai phải đặt chân tới cửa ngõ, tiếng nói Trác Siêu Nhiên bất thần vang cho tới, "Mộc Mộc?"

Cô vò đầu, cứng ngắc trở về, thấy Trác Siêu Nhiên giơ tay, đành cần tiếp cận, đem tay cho tới anh.

"Em đã đi đến ngôi trường báo danh chưa?" Anh thân thiện thiết căn vặn.

"Đã cút, giấy tờ thủ tục đều thực hiện kết thúc, Siêu Việt vẫn bố trí cho tới em toàn bộ." Nói kết thúc, cô ko tự động giác xoay đầu liếc nom Trác Siêu Việt, phân phát hiện tại hắn đang được nom chằm chằm bàn tay bản thân bị Trác Siêu Nhiên nạm, hấp tấp vàng rút về bên, cất giấu hâu phương.

Chỉ một động tác nho nhỏ, tuy nhiên sao tránh khỏi một hai con mắt tinh tế.

Xem thêm: em chỉ muốn hít khí vận của anh

"Mộc Mộc, reviews với em, đấy là u anh." Trác Siêu Nhiên thưa.

Cô trịnh trọng cúi đầu xin chào, "Cháu xin chào cô!"

"Mẹ, cô ấy là Mộc Mộc, là nữ giới của con cái."