tổng tài độc ác anh chết không hết tội

Một đám vệ sĩ đen giòn dữ chặt cô lại, Mộng Tịch tiếng ồn ào, còn bị bọn bọn chúng nhét khăn giấy tờ nhập mồm.

Tề Khang Vũ tỉnh bơ, trình bày một câu rét sinh sống lưng:

Bạn đang xem: tổng tài độc ác anh chết không hết tội

“Chu Mộng Tịch, trả nợ thôi.

Cả màng mắt và người con nhập bụng, cô ko xứng sở hữu một cái gì hết!”

Màn hình nhỏ bên trên xe cộ xe hơi chợt vạc cho tới bạn dạng tin cẩn thời sự.

Người fake tin cẩn trần thuật lại chết choc của một tù túng nhập ngôi nhà tù TP. Hồ Chí Minh S.

Một người con trai vẫn lựa chọn chết choc man rợ nhất – cắm lưỡi nhằm kết liễu bạn dạng thân thuộc bản thân.

Người được xứng danh, đó là cố quản trị tập đoàn lớn Chu thị - Chu tì Thành.

Cùng một con xe, một kẻ đang được cười cợt lên điên lẩn thẩn, người còn sót lại, nước đôi mắt chảy cho tới ngấm cạn miếng áo trước vùng ngực, cùng theo với giờ nấc ậm ừ ko thể nhảy đi ra.

Mộng Tịch ngất lịm, tim chỉ chực chờ ngừng đập.

Chiếc xe cộ vẫn tiếp tục lao nhanh chóng về phía đằng trước, tiếp cận một nhà xưởng ở vùng ngoài thành phố.

Cả phần đường, vẫn đang còn một con xe xe hơi không giống bám phía sau gắt gao.

Mộng Tịch được đi vào phía bên trong.

Cô vẫn tỉnh dậy, yếu hèn ớt kháng trả, vẫn mất công dụng.

“Đã cho tới rất đầy đủ chưa?” Tề Khang Vũ căn vặn người con trai đợi sẵn ở bại.

Trên người anh tao mang trong mình một cái áo blouse Trắng, tựa như chưng sĩ vậy.

“Đến đầy đủ rồi, toàn bộ đang được ở phía bên trong chống.”

“Được, chung cô tao lấy đứa trẻ con nhập bụng đi ra lên đường.”

Người bại nom nhập bụng của Mộng Tịch, rồi lại nom nhập Tề Khang Vũ, hãi kinh.

Anh tao thi công bắp:

“Sao anh ko trình bày cái bầu vẫn rộng lớn như thế.

Vị này, nếu như lấy bầu đi ra tiếp tục khiến cho người u tổn thất mạng bại.”

Hắn ko tỏ bày thái phỏng gì, lạnh nhạt nói:

“Tôi sở hữu trình bày tính mạng của con người cô tao rất cần được lưu giữ sao?”

Bọn chúng ta không đủ can đảm trình bày gì tăng.

Mang danh là chưng sĩ, tuy nhiên chuyên nghiệp thực hiện những chuyện bại hoại đạo đức nghề nghiệp, vì như thế đồng xu tiền, chúng ta vốn liếng không tồn tại quyền chủ ý ở đây!

Mộng Tịch được trói bên trên băng ca xe cộ cứu vớt thương, sẵn sàng được đẩy nhập vào căn chống vẫn sắp xếp sẵn những công cụ, vũ khí hắn tế người sử dụng mang lại phẫu thuật.

Miếng khăn giấy tờ nhập mồm đã biết thành nước miếng của Mộng Tịch thực hiện mang lại bấy bét đi ra, cô thều thào:

“Đồ huyết rét vô tình này.

Tề Khang Vũ, nó là con cái của anh ý nhưng mà, là huyết mủ của anh ý đó… hức… hức…”

Căn chống rộng lớn với cửa nhà white color được đóng góp chặt.

Mộng Tịch bị fake lên bàn phẫu thuật, không tồn tại lấy một mũi dung dịch gây nghiện.

Xem thêm: ưu ái đam mỹ

Từng mũi dao, lưỡi kéo bên trên domain authority thịt cô, Mộng Tịch đều rất có thể cảm biến được.

Ở phía bên ngoài, Tề Khang Vũ nghe thấy các mùa tiếng động thảm thiết, rồi tắt lịm.

“Bỏ tôi đi ra.”

Ở phía bên ngoài, nhì người vệ sĩ của Tề Khang Vũ đang được xẩy ra loạn đả với Dương Nghiêm.

Chính xác nhưng mà trình bày, thời điểm hôm nay anh ấn định cho tới biệt thự cao cấp nhằm cứu vớt Mộng Tịch đi ra, tuy nhiên vừa phải mới mẻ cho tới vẫn thấy cô bị hắn lôi lên đường.

Chiếc xe cộ bám bám theo Tề Khang Vũ, đó là xe cộ của Dương Nghiêm.

Anh tiến công nhau với nhì thương hiệu vệ sĩ, từ đầu đến chân xước trụa ăm ắp vết huyết bầm vẫn cố sinh sống cố bị tiêu diệt nhảy vào phía bên trong.

Anh vẫn mù mờ đoán đi ra được Tề Khang Vũ ấn định làm cái gi với Mộng Tịch, trong khi thấy con xe cứu vớt thương đậu ở phía bên ngoài.

Đến ở đầu cuối, Dương Nghiêm bị kéo đến trước mặt mày Tề Khang Vũ.

Anh quan sát về phía căn chống đang được để đèn sáng ở đối lập, ngay lập tức biết Mộng Tịch đang được ở nhập bại.

“Thả cô ấy đi ra lên đường.

Tề Khang Vũ, ngừng tay lên đường.

Tâm lý anh sở hữu yếu tố, chớ tự động dày vò bạn dạng thân thuộc bản thân nữa.

Nghe câu nói. tôi, buông vứt, lên đường chữa trị dịch.”

“Đủ rồi, chớ sở hữu dạy dỗ đời tôi.” Hắn quát lác lên.

Tề Khang Vũ sai đám đảm bảo nhốt Dương Nghiêm nhập vào chống ướp lạnh, đòi hỏi chúng ta chình nhiệt độ phỏng nhập chống xuống nút thấp nhất.

Dường như nom người không giống nhức nhối cho tới bị tiêu diệt lên đường, đang trở thành thú mừng mới mẻ của Tề Khang Vũ.

“Hahaahaaaaa… những người dân bị tiêu diệt không còn đi!”

Thời gian ngoan cứ thế trôi lên đường, cửa nhà nhập căn chống cởi đi ra.

Mộng Tịch được đẩy đi ra, bên trên người phủ một tấm khăn Trắng, từ trên đầu cho tới chân.

Một người nhập số những người dân đem vật dụng phẫu thuật, vắt bám theo một cái vỏ hộp nhập trong cả.

Bên nhập cái vỏ hộp là người con còn chưa kịp sinh ra của Mộng Tịch.

Từng phần tử của hình hài nhỏ nhỏ xíu vẫn cách tân và phát triển gần như là hoàn hảo, lại bị tách tách đi ra, nhừ bét, hòa quấn nằm trong dịch huyết đỏ rực lòm…

“Cô ấy bị tiêu diệt rồi.” Người bại trình bày run rẩy run rẩy.

“Lấy màng mắt của cô ý tao lên đường.”

Ngay ngay tắp lự, cuộc phẫu thuật loại nhì vẫn ra mắt, ngay lập tức chủ yếu bên trên thể xác không thể vẹn nguyên của Mộng Tịch.

Cô tạ thế rồi, khép lại cuộc sống bi thương của bạn dạng thân thuộc mình!

Căn chống ướp lạnh cơ hội bại ko xa xăm, Dương Nghiêm cũng buông bỏ khá thở ở đầu cuối.

Toàn thân thuộc anh tím tái mét, cháy đen giòn vì như thế bị rộp rét và ngộ độc khí CO.

Xem thêm: vô thượng tiên đế trịnh sở

Trong căn chống kín giá rét, trước lúc bị tiêu diệt, chút ký ức ở đầu cuối của Dương Nghiêm đều giành riêng cho Mộng Tịch.

Từ khoảnh xung khắc anh bắt gặp cô lần thứ nhất, cho tới đợt cuối, đều không tồn tại gì đảm bảo chất lượng đẹp mắt, tuy nhiên nhưng mà Dương Nghiêm lại ghi nhớ mãi hình bóng bại luôn ghi nhớ.

“Nếu kiếp sau tất cả chúng ta rất có thể tái ngộ, anh ko ước em yêu thương anh, chỉ muốn em ko đem chấp niệm, yêu thương một kẻ như Tề Khang Vũ.”.