thời gian không nghe lời

"Hồi còn nhỏ, em mong muốn tương tự như bọn họ, được khoác váy công chúa. Em mong muốn tương tự như bọn họ, gọi anh là anh trai. Em luôn luôn mong muốn được nằm trong bọn họ với anh...

Sau này, em cũng khá được như yêu cầu của tớ.

Bạn đang xem: thời gian không nghe lời

Thời Quang mong muốn mang đến Thời Cảnh Nham biết tâm tình của tớ, vì vậy lấy đoạn tình đơn phương ấy ghi chép rời khỏi giấy dán tường bên trên cửa ngõ buồng nghỉ của Thời Cảnh Nham, lại ghi chép tăng nhì câu:

" Có mong muốn biết bên trên vì thế sao em ghét bỏ bản thân nằm trong bọn họ với anh không? Nếu như anh mong muốn biết, em tiếp tục nỗ lực trình bày mang đến anh nghe:) ".

Thời Cảnh Nham - Một người giá tiền lùng khan hiếm Lúc mỉm cười, thời điểm ngày hôm nay lại mỉm mỉm cười đem bám theo thân phụ phần lười biếng,lười nhác biếng, bảy phần sủng nịch, thẳng ôm cô lên: 

12 giờ rưỡi sáng sủa, đèn nhập chống của Thời Quang vẫn tồn tại sáng sủa.

Sáng mai cần lên đường Bắc Kinh sớm, cô hiện giờ đang nép dọn tư trang hành lý thiệt nhỏ gọn, mang ra váy kể từ tủ ăn mặc quần áo rời khỏi khiến cho ngày mai khoác.

Thời Quang thay cho váy lâu năm, xõa tóc rời khỏi, nom nhập gương coi test. Cái váy White lâu năm này cô từng khoác trước tê liệt, ai nhận ra cũng ca ngợi cô vô cùng xinh đẹp mắt.

Đang mong muốn thay cho váy lên đường ngủ, đùng một phát ấn đàng cô nhíu lại nom chằm chằm bên trên làn váy, tại phần tê liệt, ko biết lúc nào đã biết thành rách rưới một lỗ nhỏ.

Cảm xúc giống như đang được trong thời gian ngày nhộn nhịp, bị ghé một gáo nước giá tiền.

Cô kéo làn váy lên nom kĩ lại, thay cho váy rời khỏi, sẵn sàng đi kiếm kim chỉ nhằm vá lại loại lỗ nhỏ này.

Lại ko suy nghĩ cho tới đèn phòng tiếp khách vẫn tồn tại sáng sủa, Thời Quang xoay đầu thông qua đó coi test, thân phụ vẫn quay về, quân trang vẫn tồn tại ko thay cho, bên trên mặt mày khó khăn nén được đường nét phong trần mệt rũ rời.

Phòng khách hàng thời điểm hiện tại ko một giờ động, cô nhận định rằng chỉ mất bản thân ông, một vừa hai phải mong muốn lên giờ gọi, ngay tắp lự nghe giờ bất mãn của mẹ:

"Nhiều nhất là 600, một phân cũng ko thể rộng lớn."

Thời Nhất Thịnh nom phu nhân bản thân ngồi phía đối lập, tính cơ hội đảm bảo chất lượng bụng thời trước ni còn đâu:

"Học Đại học tập ở Bắc Kinh, Đào Đào lại học tập chuyên nghiệp ngành design năng động, một mon sáu trăm sao đầy đủ, ngôi nhà tất cả chúng ta cũng khá đầy đủ chút chi phí ấy."

Tần Minh Nguyệt ko thèm trình bày nhiều với ông:

"Cái gì nhưng mà sáu trăm một mon ko đủ? Một mon chi phí cơm trắng sáu trăm còn ko đầy đủ xa xôi xỉ??."

Thời Nhất Thịnh nom vợ:

"Bà sở hữu ý gì?"

Tần Minh Nguyệt:

"Ngày thông thường cơm trắng trưa với cơm trắng tối thì về ngôi nhà các cụ ăn, vật dụng sinh hoạt cũng lấy vị trí kia, trong nhà đồ vật gi nhưng mà không tồn tại. Đến Bắc Kinh mang đến Thời Quang mua sắm một cái xe đạp điện, về ngôi nhà cũng không tới nửa giờ, còn nếu không thì cho tới căn tin tưởng xếp sản phẩm lấy cơm trắng. Tài liệu chuyên nghiệp ngành mong muốn mua sắm gì thì người rộng lớn vị trí kia tài trợ, bao nhiêu trong năm này tất cả chúng ta cũng ko nhờ vả quý khách nhập ngôi nhà, chẳng nhẽ mặt mày này lại không thích đem một ít chi phí ấy hoặc sao."

Thời Quang nghe rõ nét, ba mẹ vì thế phí sinh hoạt Đại học tập của cô ấy nhưng mà tranh cãi.

Xem thêm: truyện độc sủng mình em

Đào Đào là tên gọi trước tê liệt của cô ấy, lúc này là nhũ danh. Nhà các cụ nhưng mà u nhắc cho tới đó là đại viện biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của Thời Gia, các cụ nội đều ở vị trí kia.

Cô nằm trong các cụ nội ko thân thiện lắm, bao nhiêu năm vừa qua chỉ bắt gặp nhau vài ba phiên, ông nội vô nằm trong uy cay nghiệt, thông thường cô cũng chỉ trình bày được vài ba câu với ông, suy nghĩ cho tới sau đây ngày nào là đều cần ở tê liệt ăn cơm trắng cảm hứng sở hữu chút xa lạ.

Cô ko nhằm bụng chuyện phí sinh hoạt được mang đến từng nào, lên Đại học tập rồi hoàn toàn có thể đi làm việc tăng tự động nơm nớp mang đến phiên bản thân thiện.

Cuộc cãi vả nhập phòng tiếp khách vẫn tồn tại kế tiếp.

Thời Nhất Thịnh trong tim tức bực, ngay tắp lự hóa học vấn:

"Bà mong muốn Đào Đào thường ngày thân thiện trưa và ban đêm chạy về đại viện ăn cơm trắng, chi phí mua sắm tư liệu đều cần ngửa tay van nài ông nội sáu trăm đồng, trừ quăng quật bữa sớm chi phí còn quá sót lại cũng rất ít, con cái bé xíu ko mua sắm ăn mặc quần áo, ko nằm trong bàn sinh hoạt ra đi ngoài ăn cơm trắng hoặc sao? Bà sở hữu từng nhằm ý cho tới tâm trí của Đào Đào chưa? Nhà tớ nếu như không tồn tại chi phí thì ko trình bày cho tới, bà thực hiện vậy là mong muốn thực hiện khó khăn con cái bản thân sao?"

Giọng Tần Minh Nguyệt đồ sộ hơn:

"Tôi khiến cho con cái bé xíu khó khăn xử còn ko cần vì thế loại ngôi nhà này hoặc sao, tất cả chúng ta còn cần nuôi nhì đứa nhỏ, vậy thì chi phí lấy đâu ra?"

Thời Nhất Thịnh ko nhịn được nữa:

"Tần Minh Nguyệt, kể từ lúc nào bà trở thành vô lý vì vậy, một mon bà xài cũng đầy đủ mang đến Đào Đào đóng góp chi phí khóa học rưa rứa đầu tư chi tiêu cả tứ năm Đại học tập rồi."

Tần Minh Nguyệt chính thức ủy khuất:

"Vi sao tôi ko thể tự động tiêu xài xài chi phí tự phiên bản thân thiện bản thân thực hiện rời khỏi, một mon tôi quí tiêu xài xài vì vậy đấy. Thời Nhất Thịnh, ông dám vì thế người ngoài nhưng mà hô đồ sộ gọi nhỏ với tôi?"

Thời Quang tuy rằng vẫn sớm bị tiêu diệt tâm, tuy vậy mặc nghe nhì kể từ "người ngoài" vẫn nhói lòng một ít. Cô chính thiệt là kẻ ngoài, nghe trình bày Lúc mới mẻ sinh cô đã biết thành ném cạnh bên thùng rác rưởi, được bà Đào nhặt về, mệnh danh cô là Đào Đào.

Mọi người nhập Đào gia đều phản đối bà nhận nuôi cô, tuy nhiên bà ấy vẫn luôn luôn kiên trì, bà Đào cũng ở bên trên Bắc Kinh, và một đại viện như thể với biệt viện của Thời gia.

Sau Lúc bà Đào khuất, cô vẫn ở tê liệt, ông Thời, cũng đó là ông nội hiện nay của cô ấy, lấy cô về nhà tại nằm trong bao nhiêu ngày, sau đây Thời Nhất Thịnh nằm trong Tần Minh Nguyệt mới mẻ đầu tiên nhận nuôi cô, cũng chính vì Tần Minh Nguyệt kết duyên vẫn nhiều năm vẫn ko có bầu.

Cô trong nhà này được mươi 2 năm, thì tám năm trước đó, Tần Minh Nguyệt rốt cuộc cũng sinh được một song long phượng bầu.

Thời Quang không thích nghe nữa, xoay người quay trở lại chống của tớ, lấy cửa ngõ chống đóng góp lại, quăng quật lại tiếng động giành giật chấp ở ngoài cửa ngõ.

Sáng sớm ngày sau, nhập ngôi nhà tràn ngập tiếng động, Thời Quang nghe được giờ khóc của em trai và em gái của tớ, còn tồn tại giờ quát tháo rộng lớn của Tần Minh Nguyệt.

Cô xoa xoa đầu, tối ngày qua ngủ ko được ngon nên giờ bị nhức đầu. Xoay mặt mày nom đồng hồ đeo tay báo thức bên trên nệm, mới mẻ 5 giờ 40, cô tương đối khí nhíu ngươi, nhì đứa nhóc tê liệt thực hiện thế nào là lại dậy sớm vậy, thông thường ngủ hè nhì đứa ko lúc nào rời nệm trước 8 giờ.

Không thể nào là ngủ nữa, Thời Quang đành rời nệm. Cô vẫn khoác loại váy White lâu năm tối qua chuyện, còn nếu không nom kĩ cũng tiếp tục nom ko rời khỏi lỗ nhỏ tê liệt. Hơn nữa, ai tiếp tục nom chằm chằm nhập ăn mặc quần áo của cô ấy chứ.

Xem thêm: quãng đời còn lại dành hết cho em

Một khi sau, nhập ngôi nhà cũng an tĩnh lại. Lúc Thời Quang cho tới phòng tiếp khách chỉ với thấy 1 mình thân phụ ở tê liệt, cô nom một vòng cũng ko thấy nhì đứa nhóc tê liệt.

"Ba dậy sớm vậy?"
 

Mời chúng ta đón đọc Thời Gian Không Nghe Lời của tác giả Mộng Tiêu Nhị.