thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

Âu Hân khi tỉnh lại đang được là giờ chiều tối của ngày hôm cơ. Cô trở xuống ngôi nhà thì ngửi thấy một hương thơm mùi thơm phức. Cô cứ suy nghĩ là Dì Lý nấu nướng lên lăm le xuống phụ một tay thì đang được thấy đồ ăn bày kín bàn ăn và người nấu nướng điểm thịnh biên soạn đó lại là Mẹ Chồng.

- Mẹ! Mẹ làm những gì vậy? Chỗ này....

Bạn đang xem: thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

- Tiểu Hân, tỉnh rồi sao. Mẹ thấy con cái mệt nhọc nên ko thức tỉnh, lăm le chút nữa nấu nướng kết thúc tiếp tục rằng Tiểu Hạo nên gọi con cái xuống. Ai domain authority, xuống rồi thì ngồi lên đường, đỡi u nấu nướng nốt số này. Cái thằng này thiệt là, ngôi nhà to tát như thế tuy nhiên mang trong mình một ông cai quản gia và một bà gom việc già nua. Con coi, liệu có phải là nó cố ý như thế để mang con cái về trên đây nghiền con cái thao tác ngôi nhà ko. Nó tuy nhiên đem thực hiện vậy còn cứ rằng u, u tiếp tục xử nó cho tới con cái.

Mẹ ông xã cô vừa vặn rằng vừa vặn ấn cô ngồi xuống ghế rồi lại chạy vô nhà bếp xào đồ vật gi cơ. Cũng chẳng biết kể từ khi nào là nước đôi mắt cô lại chảy nhiều năm xuống nhị gò má. Cảm giác rét lòng phủ rộng khiến cho cô ko thể nào là ngăn nước đôi mắt lại được.

Lúc lên 5 tuổi hạc, cô đang được không còn u. Tại Hạ gia sinh sống còn khổ sở đặc biệt rộng lớn toàn bộ cơ thể ở. Chưa đem người phụ nữ giới nào là so với cô chất lượng tốt như u ông xã. Cô thấy người tớ hoặc đem câu " Mẹ ông xã nường dâu ", sinh sống với u ông xã cực kỳ tương khắc sức nóng, tuy nhiên u ông xã cô rất hay, khi nào thì cũng bênh cô, còn dẫn cô lên đường lượn phố sắm sửa cho tới cô hạn chế buồn ngán, khi cô bệnh dịch thì nấu nướng cháo cho tới.

Âu Hân đẩy ghế vực lên tuy nhiên chạy lại ôm bà, cái đầu nhỏ của cô ý còn cọ cọ vô sống lưng bà, thút thít. Vương phu nhân thấy vậy thì tắt nhà bếp, tảo người lại vỗ nhẹ nhõm sống lưng cô. Bà đang được suy nghĩ kiên cố cô lưu giữ lại chuyện ngày hôm qua bị thương hiệu xịn tía ₫ánh nên vẫn còn đấy e. Bà lấy tay vệ sinh nhẹ nhõm nước đôi mắt bên trên khuôn mặt vẫn còn đấy sưng đỏ rực của cô ý, mắng yêu thương một câu:

- Khóc cái gì? Con khóc nữa u đem thằng ông xã con cái rời khỏi tiến công cho tới nó một trận đấy. Thằng đái tử này còn có bà xã rồi tuy nhiên ko chăm sóc cho tới bà xã lại nhằm bà xã cho tới điểm nguy khốn như thế, suýt nữa thực hiện u tổn thất lên đường người con dâu chất lượng tốt rồi. Được rồi, ngoan ngoãn, từng chuyện ổn định rồi.

- Không, thấy u quan hoài con cái như thế thực hiện con cái lưu giữ cho tới u của con cái thôi. Con kể từ nhỏ đang được là đứa không tồn tại u...

Âu Hân ôm bà khóc nức nở.

Vương phu nhân mỉm cười êm ả dịu dàng xoa nhẹ nhõm đầu cô.

- Hai người sao vậy? Sao lại khóc?

Vương Kì Hạo nằm trong Vương Lục Nhất - Vương Đại soái lên đường kể từ bên trên ngôi nhà xuống thì thấy u con cái ôm nhau khóc thì khó khăn hiểu.

Hai u con cái đang được ôm nhau xúc động thì nghe nổi tiếng người căn vặn thì nằm trong buông nhau rời khỏi tuy nhiên tảo mặt mày lên đường vệ sinh nước đôi mắt.

- Bà sao vậy? Sao lại khóc? Bị làm thế nào à?

- Khóc đồ vật gi. Ông ko già nua tuy nhiên đôi mắt đã không tốt ₫ến coi gà hóa cuốc rồi sao?

- Nhìn nhị con cái đôi mắt đỏ rực của bà tề. Còn chối là ko khóc. Tôi với bà đem cùng nhau cho tới tía mặt mày con cái rồi bà như nào là tôi còn ko rõ rệt sao?

Xem thêm: cẩm tú đan hoa

- Ông cũng biết là đem với tôi bà người con à? Không có thêm cái vụ này thì ông cũng chẳng ở trong nhà ăn cơm trắng với u con cái tôi được một giở.

Nhìn phụ vương u ông xã đối qua quýt ngược lại tuy nhiên Âu Hân nhảy mỉm cười. Nhìn vô cũng biết là phụ vương u ông xã cô mến thương nhau khiếp lắm. Trách nhau vậy thôi chứ toàn là trách cứ yêu thương cả.

Đột nhiên Vương Kì Hạo trả tay vấp nhẹ nhõm vô chỗ bị thương ở mồm cô thực hiện cô giật thột. Âu Hân trở lại lườm một chiếc. Không biết cô đang được nhức sao mà còn phải đυ.ng vô.

- Bị thương tuy nhiên cứ cong môi lên tuy nhiên mỉm cười được. Lại còn khóc nữa chứ. Tính nhằm mặt mày sưng thêm thắt hoặc gì?

Âu Hân loại bỏ đi rời khỏi bàn ăn ranh thèm vấn đáp. Còn ko cần toàn bộ là lỗi của anh ý, còn trách cứ cô nữa. Đi cho tới đâu cũng thực hiện thù địch nhằm sau cùng bọn họ cứ tìm tới cô tuy nhiên trả. Kẻ thù địch của cô ý cũng không có bất kì ai tìm tới anh đâu nhé.

- Chị dâu, chị sao rồi, đem bị thương nặng nề lắm không? Đứng dậy xoay một vòng em coi nào là.

Vương Sa Nhi kể từ cửa ngõ chạy vô, bịa nhanh chóng bao nhiêu túi hoa quả trái cây gì cơ xuống bàn rồi chạy lại kéo Âu Hân vực lên kéo cô xoay vài ba vòng. Bàn giấy trắng tay mịn mượt mà của Sa Nhi vuốt nhẹ nhõm mặt mày cô rồi suýt xoa.

- Ông tớ rời khỏi tay mạnh thế, chuẩn bị phá huỷ bỏ sắc xinh đẹp mắt của chị ý dâu em rồi. Anh Ba coi coi, mặt mày chị dâu sưng không còn lên rồi.

Nghe Vương Sa Nhi nhắc cho tới nhị chữ " anh tía " thì Âu Hân cũng mới nhất nhằm ý cho tới Vương Thiên Nguyên đang được đứng cạnh bàn ăn phía mặt mày cơ coi chằm chằm cô.

Cái góc nhìn cơ của anh ý tớ là ý gì? À đấy, coi mặt mày cậu tớ thực hiện cô lưu giữ cho tới cái vụ đăng kí cuộc ganh đua lịch lãm gì đó. Cứ suy nghĩ cho tới là ngày tiết cô lại ko bình yên ổn tuy nhiên chảy được.

Âu Hân đang được coi Vương Thiên Nguyên cho tới chuẩn bị chảy cả mặt mày cậu tớ thì bóng người to lớn đứng chắn trước mặt mày cô. Âu Hân nhíu mi ngửng mặt mày lên, thay cho thay đổi sắc mặt mày một cơ hội nhanh gọn khi tuy nhiên Âu Hân phát hiện khuôn mặt hằm hằm sát khí của Vương Kì Hạo. Đang yên ổn lành lặn ko bão giông anh lại tức phẫn uất cái gì? Dù vậy, cô vẫn mỉm mỉm cười nhẹ dịu đẩy anh qua quýt một phía rồi kéo ghế rời khỏi ngồi xuống.

Vương Thiên Nguyên thấy cô ngồi xuống thì cũng lăm le rút ghế rời khỏi ngồi xuống đối lập cô thì cái ghế đùng một phát được 1 bàn tay không giống rút rời khỏi rồi một toàn thân to tát rộng lớn đem hàn không khí lạnh ngồi xuống.

Xem thêm: truyện yêu hận triền miên

Vương Kì Hạo mặt mày đem vẻ " hiền đức " tặng cho tới em trai một nụ mỉm cười khó khăn hứng rồi rồi nói:

- Em làm những gì vậy, ngồi xuống lên đường chứ, ko tính ăn à?

Vương Thiên Nguyên cố nở nụ mỉm cười rồi nghiến răng ngồi xuống ghế không giống.