thăng cấp làm hoàng đế

*Chương này còn có nội dung hình họa, nếu như khách hàng ko thấy nội dung chương, mừng lòng nhảy chính sách hiện nay hình hình họa của trình duyệt nhằm phát âm.

Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Sắc mặt mày hắn cứng lại, trước tiên đánh giá xung xung quanh chống, chỉ thấy nhập chống trống rỗng trống rỗng, mặc dầu là cổng tre hoặc hành lang cửa số đều ko ghi lại lốt chân, ko hề sở hữu vết tích từng bị đột nhập.
Huống chi hắn luôn luôn cảnh giác, tuy nhiên mê mẩn oi, tuy nhiên ko thể trọn vẹn ngủ say, sở hữu người chuồn nhập và lại ko thể vạc hiện nay.
Cổng tre cũng vậy, rơm rạ cho thêm chắc chắn là tuy nhiên cẩn thận, nhìn qua loa nhìn cực kỳ thông thường, ko hề vạc hiện nay sở hữu trò đùa mềm nào là cả, ngược lại còn rất có thể ngăn vài ba phần bão giá buốt.
Thật ko thể tưởng tượng được!
Lục Hoán thiếu tín nhiệm sở hữu nên bản thân oi hay là không, sinh rời khỏi ảo giác, demo giơ tay sờ trán, tuy nhiên bên trên trán thông thường.
Cũng rất có thể... tối qua loa hắn bị oi cho tới hồ nước đồ dùng, nửa mê mệt nửa tỉnh trườn xuống nệm sửa lại cửa? Hắn đang được sớm tâm trí tiếp tục sửa lại bao nhiêu khe hở bên trên cổng tre, hứng bị bão lùa nhập, tuy nhiên mới gần đây quá mức cần thiết mệt rũ rời, vậy nên chuyện này đành gác lại.
Cho cho dù nghĩ về ra sao vẫn ko thể nắm chắc.
Lục Hoán nhìn đệm nệm, rồi lại nhìn qua loa cửa ngõ và đã được sửa, con cái ngươi sâu sắc thẳm ánh lên tầm nhìn cảnh giác ngờ vực, vẫn ko vạc hiện nay chuyện gì xứng đáng ngờ, vậy nên hắn chỉ rất có thể trong thời điểm tạm thời kể từ quăng quật.
Hắn cho tới tủ ăn mặc quần áo, bên dưới đụn xiêm nó rách rưới nhừ là một trong những thanh chủy thủ được chuốt kể từ đá, lặng lẽ bịa đặt bên dưới khe hở vách tường.
Hai thương hiệu hạ nhân ở bên phía ngoài lại chính thức cổ động giục.
Hôm ni là ngày gia quyến Ninh Vương phủ đến từ lối cúng bái tổ tiên, Lục Hoán ở nằm trong Sảnh với đám hạ nhân, sáng sủa nào thì cũng nghe thấy giờ đồng hồ làm thịt gà phẫu thuật dê tiếng ồn ào.
Tuy hắn đơn thuần loại tử, tuy nhiên ko thể ko chuồn cúng bái tổ tiên, nếu như không sẽ ảnh hưởng xầm xì buôn dưa lê.
Lục Hoán lấy nước giá buốt rửa ráy, bởi bị cảm ổm nên tương đối làm cho đầu đau, đợi cho lần đau giảm xuống, hắn mới nhất xoay người xuất hiện.
Dọc lối đi, đám hạ nhân luôn luôn lén nhìn, hắn đang được sớm thân quen, ko hề tránh mặt.
Trước kể từ lối Ninh Vương phủ kết băng, giá buốt thấu xương.
Nhi tử của thiếp thất ko được nhập kể từ lối, vì vậy hắn chỉ rất có thể quỳ trước cửa ngõ rộng lớn. Hắn không tồn tại nhiều xiêm nó, toàn bộ thường rất mỏng mảnh manh, khi nào thì cũng nên lẹo vá, cũng chính vì đang được ở tuổi hạc trưởng thành và cứng cáp nên hắn cao lên thật nhiều, xiêm nó dần dần eo hẹp, lòi ra cổ tay và mắt cá chân chân tái mét nhợt, bên trên mặt mày bám nước bùn và nước tuyết, bão giá buốt mua đông khiến cho khuôn mặt mày Trắng bệch.
Ước chừng nửa canh giờ sau, nhì cái kiệu nện son thiếp vàng mới nhất thong thả tiếp cận, tạm dừng trước cửa ngõ kể từ lối.
Hai nam giới tử to hơn Lục Hoán vài ba tuổi hạc, bên trên người khoác xiêm nó quý giá bán xinh tươi, giẫm lên sống lưng hạ nhân nhằm xuống.
Người thấp rộng lớn thương hiệu Lục Văn Tú, hắn nhìn quý phái Lục Hoán, hừ nhẹ nhàng một giờ đồng hồ.
Ngày ngày qua tìm hiểu cớ giáo dục Lục Hoán một phen, nghĩ về thì thầm chắc rằng thời điểm hôm nay hắn chỉ rất có thể ở liệt nệm, ko thể động che được, sản phẩm tè tử này thân thiện thể cường tráng, vẫn rất có thể đứng lên.
Hắn tao đứng cạnh cỗ kiệu, thấy Lục Hoán trực tiếp sống lưng, rất là ko một vừa hai phải đôi mắt.
Nhìn chằm chằm một khi, thấy tuy rằng Lục Hoán khoác xiêm nó phong phanh, nhì má ướp đông cho tới Trắng bệch, vẫn ngước đầu, ko hề nhìn bản thân, Lục Văn Tú khó chịu, ham muốn lấy cớ kế tiếp giáo dục Tam đệ một phen.
Còn còn chưa kịp xắn ống tay áo, đã trở nên đại ca Lục Dụ An đè mồi nhử vai.
"Văn Tú, đấy là kể từ lối." Lục Dụ An rung lắc đầu, thấp giọng quát mắng rộng lớn, "Không thể chão nhập, sở hữu chuyện gì đợi về rồi thực hiện."
Lục Văn Tú lắc ống ống tay áo, trừng đôi mắt nhìn Lục Hoán một chiếc, "Hôm qua loa đang được ân xá Lục Hoán, thực sự hời cho tới nó."
Đúng thời điểm này cái kiệu phượng thêu hoa khuôn đơn hạ xuống, một vị phu nhân rời khỏi, bên trên người khoác áo lông chiên ấm cúng, nhìn huynh đệ Lục Dụ An, "Còn ko mau chuồn vào?"
Chờ huynh đệ nhì người chuồn nhập, Ninh Vương phi xoay người lao vào thiên năng lượng điện, chợt trở lại nhìn Lục Hoán quỳ ngoài kể từ lối.
Lục Hoán vô nằm trong điềm nhiên, còn lạnh nhạt đối đôi mắt với bà tao.
Ninh Vương phi luôn luôn coi Lục Hoán là loại tua nhập đôi mắt, nếu như loại tua này rất có thể nhổ, bà tao đang được sớm nhổ, tuy nhiên mươi năm trôi qua loa, Lục Hoán mệnh cứng, rất là ương ngạnh, tuy vậy vẫn tồn tại sinh sống sót.
Hai hạ nhân đem vỏ hộp đồ ăn cho tới, vạc cho tới đám thị vệ ngoài kể từ lối.
Đến lượt Lục Hoán, Ninh Vương phi giơ tay ngăn lại, nhẹ nhàng giọng nói: "Bên ngoài giá bán rét giá rét, hài tử ko thể ăn nhiều, tao cũng kiêng dè con cái đói bụng, tuy nhiên tế bái ko thể ăn uống hàng ngày, hạ nhân ko nên người Lục thị, rất có thể ko tuân theo dõi quy củ, tuy nhiên con cái và nhì huynh trưởng của con cái là huynh đệ cật ruột, cho nên vì vậy cố nhịn một ít, về rồi ăn. Hai người những ngươi mau đem món ăn của Tam thiếu hụt gia về viện."
Hai hạ nhân cuống quýt vàng cúi đầu khom sống lưng rời chuồn.
"Để tao bảo đầu nhà bếp thực hiện một không nhiều thức ăn con cái mến." Ninh Vương phi trưng vẻ mặt mày fake xảo trá trước mặt mày đám hạ nhân, tuy nhiên minh bạch thiếu hụt niên trước mặt mày ko kiên trì nằm trong bà lá mặt mày lá trái khoáy.
lòng Lục Hoán kêu vang, tuy nhiên sống lưng vẫn trực tiếp tắp, khuôn mặt mày giá buốt lùng ko hề thay cho thay đổi, lười biếng,lười nhác vấn đáp bà tao.
Gì tuy nhiên thức ăn yêu thương thích? Cũng đơn thuần chút bánh bao ko tuy nhiên thôi.
Sắc mặt mày Ninh Vương phi cứng lại, chỉ rất có thể cười cợt cười cợt, được nha trả hứng nhập thiên năng lượng điện, một khi sau, khuôn mặt mày tối sầm.
Tuyết rơi lở tở, nháy đôi mắt đang được lấp kín lối đi trước cửa ngõ kể từ lối, Lục Hoán quỳ gối cạnh tường, bên trên người, bên trên vai đẫy tuyết, trở thành một người tuyết cỡ bé.
Cạnh nhập kể từ lối vọng rời khỏi giờ đồng hồ cười cợt rằng sung sướng.
Cạnh ngoài kể từ lối giá rét tĩnh mịch.
Thiếu niên vẫn ko nhúc nhắc quỳ bên trên địa điểm, cúi đầu, nghe giờ đồng hồ bão gào thét mặt mày tai, cảm nhận thấy rét giá buốt vô tận cùng, ngày qua loa ngày, xuyên suốt mươi tứ năm, trong tim hắn chỉ từ lưu lại u sầu và hận ý.
. . .
Túc Khê và bạn hữu thực hiện đoạn bài bác tập luyện, dẫn chúng ta chuồn, khi sau tía Túc và u Túc cũng tiếp đây.
Trong chống căn bệnh, u Túc ngỏ bình lưu giữ nhiệt độ rời khỏi, hương thơm canh gà ngay tức khắc phủ rộng từng chống.
Túc Khê thèm ăn ham muốn bị tiêu diệt, mừng mừng hô lớn: "Mẹ, sao u biết con cái ham muốn tợp canh u làm!"
Mẹ Túc bịa đặt bình lưu giữ rét ở đầu nệm, vứt nhì gói món ăn lặt vặt ở lân cận nhập thùng rác rến, tức giận dỗi mắng, "Đã bảo ko được ăn món ăn lặt vặt, ăn vì vậy sao còn bụng tợp canh u nấu?"
Túc Khê giơ chân bó thạch cao lên, hớn hở dịch người cho tới đầu nệm, nhìn chằm chằm bình lưu giữ nhiệt: "Dạ dày của con cái rộng lớn, con cái rất có thể ăn được!"
Thầy Túc quét tước tước đoạt lau chùi và vệ sinh chống căn bệnh, u Túc lấy một chiếc ghế ngồi xuống, sập canh gà nhập vào tô, mang đến Túc Khê. Bà còn cảnh giác phân tách quý phái một chiếc chén bát nhỏ, đặt tại bên trên nệm, nhằm Túc Khê ăn ở chén bát nhỏ trước cho tới rời rét, "Vậy mau tợp không còn cho tới u."
Uống đoạn canh gà, lại tăng không nhiều cơm trắng, Túc Khê ợ một chiếc, cảm nhận thấy bao tử vô nằm trong với ấm cúng.
Thầy Túc u Túc tán phễu với cô một lúc, lại dọn đồ dùng cho tới cô.
Nhìn thấy cô ở ngủ, nhì người dém chăn, tiếp sau đó nhẹ dịu rời chống căn bệnh.
Túc Khê là cú tối, đương nhiên thời điểm này ko ngủ được, đùng một cái thấy địa hình hiện thị lên thông tin, cô lấy điện thoại cảm ứng bên dưới gối, mới nhất lưu giữ rời khỏi bản thân suýt không để ý nhóc con cái nhập game.
Cô nhanh gọn lẹ login, một vừa hai phải ngỏ rời khỏi, screen ngay tức khắc hiện thị lên vài ba thông tin, là ban tặng cho tới việc "Sửa lại cổng tre" và "Thay chăn mỏng".
"Bước trước tiên trong những công việc nâng cao vật hóa học đang được thành công xuất sắc, đạt được 8 thỏi vàng, thưởng một điểm nâng cao môi trường xung quanh xung quanh!"
Điểm nâng cao môi trường xung quanh xung quanh?
Chính là loại trước khi tuy nhiên khối hệ thống rằng, cứ 10 điểm rất có thể được một đợt may mắn?
Túc Khê ngây ngốc tắt thông tin, đang được ham muốn tâm trí coi rốt cuộc thông tin này còn có ý nghĩa sâu sắc gì, tự nhiên nghe thấy giờ đồng hồ bước đi. Lúc này cô ko thể giải khóa những điểm không giống, vậy nên screen chỉ thắt chặt và cố định ở tè viện của nhóc con cái.
Cạnh nhập chống trống rỗng trống rỗng, đệm chăn được cấp nhỏ gọn, nhập trò đùa đang được trôi qua loa một ngày, hiện tại vẫn đang là nhập nhoạng, ko biết nhóc con cái ra bên ngoài làm cái gi.
Không trúng... Túc Khê vạc hiện nay nhập chống sở hữu một vỏ hộp đồ ăn mộc mạc giản dị, đặt tại bên trên nóc tủ.
Cô demo đem tay chọc chọc.
Hộp đồ ăn này sẽ không rét, một vừa hai phải nhìn đang được thấy nguội ngắt, khiến cho người tao không thích ăn, ko biết bên phía trong là số gì.
Đúng khi này còn có giờ đồng hồ bước đi ngoài cổng tre, mỗi lúc càng ngay gần, tía giây sau, cửa ngõ bị đẩy rời khỏi.
Không nên nhóc con cái của Túc Khê, tuy nhiên là nhì thương hiệu hạ nhân khoác xiêm nó vải vóc thô, bọn bọn chúng thò đầu tìm hiểu xét bên phía trong, bên trên đầu người phía bên trái hiện nay chữ "Người qua loa lối Giáp", bên trên đầu người phía bên phải hiện nay chữ "Người qua loa lối Ất".
Túc Khê:...
Có nên trò đùa này quá mức cần thiết tùy tiện rồi không?
Người qua loa lối Giáp và người qua loa lối Ất cũng chính là tạo nên hình chibi, tuy nhiên dáng vẻ người bất biến, cánh tay tráng khiếu nại giống như củ sen, tuy nhiên vì thế đầu to tát khiến cho xúc cảm khắp cơ thể lùn tịt.
Hai người này tiếp đây thực hiện gì? Phòng của nhóc con cái đang được túng bấn trở thành vì vậy, còn gì xứng đáng giá đựng trộm?
Túc Khê thiếu hiểu biết nhiều nguồn cơn rời khỏi sao, chỉ thấy người qua loa lối Giáp cụ lấy vỏ hộp đồ ăn, nhanh gọn lẹ bịa đặt xuống, lấm la len lét nói: "Đây là món ăn bái tế, vương vãi phi đặc trưng cho tất cả những người mang đến, chắc chắn là tè tử này tiêu hóa rộng lớn tất cả chúng ta."
Người qua loa lối Ất rớt nước miếng, tầm vóc vô nằm trong đói khát, rằng đoạn nhì người thẳng ngỏ vỏ hộp đồ ăn rời khỏi.
Vừa ngỏ rời khỏi, nhì thương hiệu hạ nhân ngay tắp lự choáng ngợp.
Túc Khê ở ngoài screen cũng choáng ngợp.
Chỉ thấy vỏ hộp đồ ăn làm cái gi sở hữu số ngon, toàn bộ đều là cơm trắng quá canh cặn còn còn sót lại, bao nhiêu sợi rau sạch nhạt nhẽo color cong vút, bày lộn xộn phía trên, bên dưới là cơm trắng trộn lẫn lộn với trấu và bánh mùng thầu.
Túc Khê còn còn chưa kịp thương sợ hãi nhóc con cái của tôi, chỉ thấy người qua loa lối Giáp nhanh gọn lẹ bốc một sợi rau sạch lên, bỏ vô nhập mồm.
Hắn suýt nữa nhổ rời khỏi, "Mẹ nó, quá khó khăn ăn."
Thấy hắn phản xạ vì vậy, người qua loa lối Ất không hề hào hứng ăn vụng về nữa, hậm hực nói: "Còn tưởng rất có thể phụ thuộc tè tử này ăn chút đồ dùng ngon, ai biết thời điểm hôm nay món ăn tế bái của hắn lại thảm vì vậy, đối với tất cả chúng ta còn túng bấn nàn rộng lớn."
Người qua loa lối Giáp nói: "Chúng tao đem vỏ hộp món ăn này cho tới lừa lọc nhà bếp cho tới heo ăn chuồn, ai bảo sáng sủa ni tè tử bại liệt dám lạnh nhạt ko lý giải với tất cả chúng ta, rõ ràng là coi thông thường tất cả chúng ta, coi như cho tới hắn một bài học kinh nghiệm."
Người qua loa lối Ất ngay tức khắc vỗ tay đồng ý: "Được!"
Túc Khê trừng đôi mắt, trái khoáy thực tức ko Chịu nổi, món ăn dường như không ngon miệng gì cho tới cam, còn ko nhằm lại cho tới nhóc con cái của cô? Còn cố ý vứt đi?
Rốt cuộc là thù địch hận cho tới nút nào?
Chuyện này thiệt sự ko đơn giản!
Cô vô nằm trong tức giận dỗi, vốn liếng toan đóng góp sầm cổng tre trước mặt mày nhì thương hiệu hạ nhân này, tuy nhiên động tác quá chậm chạp, còn còn chưa kịp làm cái gi, bọn bọn chúng đã từng đi thoát khỏi chống.
Túc Khê sở hữu phần luýnh quýnh, ham muốn gửi cảnh xua đuổi theo dõi.
Nhưng cảnh vật ko hề thay cho đổi!
chợt nhiên khối hệ thống hiện nay thông báo: "Hiện bên trên đang được ở chống của Lục Hoán, nếu như muốn giải khóa chống nhà bếp, nên tích đầy đủ 3 điểm vừa được ra bên ngoài."
Túc Khê tức giận dỗi, ko chút bởi dự: "Chỉ là tía thỏi vàng, mau trừ đi!"
Hệ thống: "....Không nên, ko thể lấy vàng thay đổi điểm số, cần phải thực hiện trọng trách nhằm tích lũy. Ví dụ như..." Hệ thống ngỏ khu chợ, kính chào sản phẩm số "Tu sửa nóc nhà" cho tới Túc Khê, "Hôm qua loa hero chủ yếu sở hữu sửa lại nóc căn nhà, tuy nhiên sở hữu một trong những phần khe hở vẫn ko sửa đoạn, chúng ta cũng có thể gom hero chủ yếu triển khai xong. Sau Lúc nâng cao cuộc sống của Lục Hoán, các bạn sẽ được thưởng điểm."
"Bao nhiêu tiền?" Túc Khê nhìn xuống giá bán chi phí.
trăng tròn thỏi vàng! Tương đương 2 tệ, tăng chút nữa là rất có thể mua sắm được thanh kẹo cao su thiên nhiên.
Túc Khê sở hữu phần bởi dự.
Hệ thống: "..." Chưa từng thấy ai keo dán kiệt bủn xỉn vì vậy.
Trước mặt mày Túc Khê, nhì thương hiệu bại liệt dám trộm món ăn của nhóc con cái, ko không giống nào là cướp bóc tách dụng cụ của Túc Khê, cô vô nằm trong tức giận dỗi, bỏ lỡ tiếng thề thốt "Tuyệt đối ko tiêu xài tiền" của tôi.
Cô nhắm đôi mắt, trái khoáy tim như rỉ máu: "Mua mua sắm mua!"
Hệ thống sung sướng rời khỏi mặt mày, lấy được trăng tròn thỏi vàng của Túc Khê, một khi sau đang được sửa đoạn nóc căn nhà.
"Hoàn trở thành trọng trách tu sửa nóc căn nhà, các bạn được thưởng 3 thỏi vàng, tặng 2 điểm nâng cao môi trường xung quanh xung xung quanh."
Điểm thu thập phía phía bên phải screen hiện thị lên số lượng 3.
"Rầm" một giờ đồng hồ, chống nhà bếp ngỏ khóa.
Túc Khê nhanh gọn lẹ xua đuổi theo dõi, chỉ thấy nhì thương hiệu hạ nhân bại liệt đang được dấm dúi chuồn đi đi lại lại lại xung quanh chống nhà bếp. Hiện bên trên người của Ninh Vương phủ đều bị cử chuồn bái tế gì bại liệt, bên phía trong trù chống không tồn tại ai, bên phía ngoài ko nghe thấy động tĩnh gì, cho nên vì vậy nhì thương hiệu hạ nhân này sẽ không hề kiêng khem nể ai.
Người qua loa lối Ất tìm hiểu kiếm ở nhập góc, coi xem sở hữu món ăn hay là không.
Mà người qua loa lối Giáp ngỏ nắp vỏ hộp món ăn của nhóc con cái, tiếp sau đó xoay người chuồn lấy đồ ăn của heo, toan trộn lẫn lộn nhì loại cùng nhau.
Hắn tảo người lại, Túc Khê cười cợt giá buốt, tay va nhập screen, đóng góp nắp vỏ hộp đồ ăn lại.
Người qua loa lối Giáp nghe thấy động tĩnh, tảo người, vô nằm trong ngạc nhiên.
Chẳng nên hắn một vừa hai phải... ngỏ loại nắp này rời khỏi hoặc sao?
Hắn gãi gãi đầu, cảm nhận thấy vô nằm trong ngạc nhiên, lại trải qua ngỏ nắp, tiếp sau đó xoay người tìm hiểu đồ ăn cho tới gia súc.
Nhưng Lúc hắn ôm túi đồ ăn trở lại, vất vả tiếp cận, chỉ thấy con cái u nó loại nắp này đóng góp kín!
"Có lúc nào gặp gỡ quỷ?" Người qua loa lối Giáp suýt nữa thực hiện rơi túi đồ ăn trúng chân.
Hắn ngờ vực lại ngay gần, thẳng thừng ngỏ loại nắp rời khỏi.
Túc Khê gác chân phía trên nệm, tương tự nhà vua phía trên cao, người sử dụng ngón tay hất loại nắp về bên.
"Cạch!"
Người qua loa lối Ất ngạc nhiên, "Chuyện gì vậy?"
Khuôn mặt mày người qua loa lối Giáp tái ngắt.
Hắn ngơm ngớp nơm nớp kiêng dè ngỏ nắp một lần tiếp nữa.
Giây tiếp theo sau, ngay lập tức trước mặt mày bọn bọn chúng, cái nắp cất cánh xung quanh ko trung một vòng, suýt chút nữa đâm nhập cổ bọn họ, còn vẩy vẩy bao nhiêu loại, ở đầu cuối cạch một giờ đồng hồ, vỏ hộp đồ ăn lại đóng góp chặt!
Hai người: ???
Mở rời khỏi, khép lại.
Mở rời khỏi, khép lại.
Giống như sở hữu 1 bàn tay vô hình dung cụ lấy nắp vỏ hộp, bắt nó nên trở lại địa điểm lúc đầu.
Hai người:...
Túi đồ ăn gia súc rơi xuống bên dưới khu đất, mặt mày nhì người bại liệt vàng như nến, đầu đẫy những giọt mồ hôi, trí tuệ rối tinh ranh rối loà. bầy bọn chúng trượt ngồi, tiếp sau đó cuống quýt vàng chạy ra bên ngoài, một vừa hai phải chạy một vừa hai phải gào khóc thảm thiết, "Nương ơi! Gặp quỷ!!!"
Túc Khê nghe thấy giờ đồng hồ hét thê lộc của bọn chúng, còn tồn tại giờ đồng hồ quát mắng của cai quản gia, "Phát điên đồ vật gi đấy!"
Lúc này cô mới nhất hả dạ rộng lớn chút.
Hì hì, ai bảo những ngươi dám va nhập đồ dùng của tao.
Hệ thống lại vạc thông báo: "Giải quyết thành công xuất sắc quan hệ xung xung quanh hero chủ yếu, thưởng các bạn 3 thỏi vàng, một điểm xã gửi gắm."
Chỉ vì vậy cũng rất có thể tìm kiếm được thỏi vàng?
Túc Khê thấy chi phí ngay tắp lự sáng sủa đôi mắt.
Cô nhìn rời khỏi phía xa thẳm xa thẳm, chỉ thấy nhì thương hiệu hạ nhân chạy loàn như loài ruồi bọ, còn dám chạy cho tới tè viện của nhóc con cái, tâm tình chất lượng rất đẹp ngay tức khắc tan biến, cuống quýt vàng theo dõi.
Hai thương hiệu bại liệt thở hồng hộc, quỳ xuống khu đất, mặt mày Trắng như tờ giấy tờ.
Người qua loa lối Giáp hoảng kiêng dè nói: "Thứ một vừa hai phải rồi ở chống nhà bếp là gì vậy?"
Người qua loa lối Ất thở hào hển, lá gan dạ như ham muốn nhảy rời khỏi ngoài; "Sao... sao tao biết được?"
Đúng thời điểm này, bọn bọn chúng sở hữu dự cảm ko chất lượng. Túc Khê hòn đảo ngón tay, bốp một vạc nhập mông người qua loa lối Giáp, cũng chính vì mức độ lực quá to, người qua loa lối Giáp cất cánh ra bên ngoài, đâm sầm nhập tường viện, khắp cơ thể thê thảm.
Người qua loa lối Ất kiêng dè ngây người, còn còn chưa kịp chất vấn chuyện gì một vừa hai phải xẩy ra, tự động dưng bị ăn một chiếc tát.
Vàng: +2, +2.
Túc Khê: Đúng là sở hữu vàng?
Cô xoa xoa tay, ngay tức khắc tung đòn.
Chỉ thấy screen tiếp tục hiện thị lên +2+2+2+2....
Thấy chi phí là đôi mắt sáng sủa lên, Túc Khê mừng cho tới quên cả trời khu đất, rằng với hệ thống: "Trò đùa này design tương đối tốt, y hệt như Mario nhảy nấm vậy [1], chỉ việc nhảy lên đầu là rất có thể được thưởng."
Hệ thống:...
Màn hình hiện thị lên sản phẩm chữ "Xin chớ giở thói lòng tham ô ko đáy", tiếp sau đó ko thấy thưởng vàng nữa.
Túc Khê đôi mắt to tát trừng đôi mắt nhỏ, thấy và đã được 23 thỏi vàng, 4 điểm thu thập, ngán chán nản vì thế ko đùa đang được.
Mà nhì thương hiệu bại liệt phía trên mặt mày khu đất khóc thét, duy nhất khi sau, bao nhiêu hạ nhân không giống tiếp cận, tưởng bọn bọn chúng điên rồi, ngay tức khắc kéo chuồn.
Ninh Vương phủ rất rộng lớn, bên phía ngoài Ninh Vương phủ đó là kinh trở thành, tuy nhiên thời điểm hiện tại Túc Khê chỉ rất có thể giải khóa tè viện và chống nhà bếp. Lúc này nhì điểm này không tồn tại người, cô cảm nhận thấy sở hữu phần nhàm ngán.
Không biết nhóc con cái đang khiến gì, lúc nào về bên.
Túc Khê lưu giữ rời khỏi vỏ hộp đồ ăn của hắn còn đang được ở chống nhà bếp, vì vậy nhanh gọn lẹ gửi cảnh cho tới chống nhà bếp.
Thấy bao nhiêu cọng rau xanh héo héo nhập vỏ hộp, Túc Khê ham muốn ói, cô nhìn chén bát canh gà thơm sực ngạt ngào đặt tại đầu nệm của tôi, cảm nhận thấy số rau sạch trộn trấu này sẽ không nên là đồ ăn cho tất cả những người.
Hệ thống vạc hiện nay tâm tư tình cảm của cô ấy, vội vàng xen mồm vào: "Xin chất vấn các bạn vẫn muốn nhập khu chợ tiêu xài 5 thỏi vàng mua sắm món ăn không?"
"Không ko ko." Túc Khê vẫn lưu giữ vững vàng lý lẽ ko tiêu xài chi phí, nói: "Để tôi coi nhập chống nhà bếp sở hữu gì ăn ko đang được."
Đang rằng, cô chợt bắt gặp đĩa vá nhục thái từng lát [2], mùi thơm ngạt ngào lan rời khỏi tứ bề.
Túc Khê: "Nhìn chuồn, sao nên thất lạc tiền?"
Hệ thống:...
Xem như các bạn lợi sợ hãi.
Túc Khê rời khỏi Sảnh ngoài lừa lọc nhà bếp, sập không còn đụn món ăn nhập vào chuồng heo, tiếp sau đó gắp vá nhục ko biết ai lấp liếm ở chống nhà bếp nhập vào vỏ hộp, đóng góp nắp lại, trở lại tè viện của nhóc con cái, nhằm lại địa điểm cũ.
Xoa xoa tay, cô vô nằm trong thỏa mãn nhu cầu.
Thời lừa lọc nhập trò đùa trôi qua loa cực kỳ thời gian nhanh, ở mặt mày này của Túc Khê mới nhất qua loa một buổi sớm, nhập trò đùa đang được là bữa tối ngày loại tía.
. . .
Màn sương giăng kín, ánh trăng thắp sáng, nhóc con cái mới nhất tảo về bên.
Túc Khê ngay tức khắc nhìn thanh sinh mạng ở phía bên trên, chỉ thấy thanh sinh mạng vẫn chính là 30, thể lực lại tuột xuống còn 5%.
Túc Khê nhíu mi.
Hắn lại đi làm việc chuyện gì? Tại sao đầu gối không sạch vì vậy, lớp áo khóa ngoài bên phía ngoài ướt sũng, không chỉ có vậy sắc mặt mày Trắng bệch tái mét nhợt.
Đương nhiên, cũng chính vì Túc Khê keo dán kiệt, cho nên vì vậy ko thấy rõ ràng dung mạo của nhóc con cái, nhập đôi mắt cô, nhóc con cái vẫn chính là khuôn mặt mày chibi chân ngắn ngủn tay cộc, tuy nhiên vậy, bước tiến của hắn vô nằm trong vững vàng vàng, khuôn mặt mày giá buốt lùng như băng, khác hoàn toàn với những người không giống.
Hắn chuồn nhập nhập, nghe đâu ngửi được hương thơm gì bại liệt ko trúng, chóp mũi lắc lắc, góc nhìn dừng trụ, nhìn quý phái phía nóc tủ.
Túc Khê nhìn hắn, rất có thể thấy rõ ràng từng biểu tình bên trên khuôn mặt mày hắn, cô sở hữu chút hoảng loạn... trò đùa này thực hiện thiệt sống động, nhiều khi khiến cho cô ko thể coi nhóc con cái chỉ là một trong những hero chibi.
Lục Hoán giá buốt lùng tiếp cận cạnh tủ, cụ lấy vỏ hộp đồ ăn. Hôm ni hắn xúc cảm hương thơm hương thơm ko trúng, cũng nặng nề rộng lớn đối với ngày thông thường, tuy nhiên hắn ko nhằm ý kĩ.
Hắn ngỏ vỏ hộp đồ ăn rời khỏi, thì thầm đoán có thể lại sở hữu người quăng quật cỏ đần độn nhập nhập, tuy nhiên ngay lập tức ngay tức khắc khuôn mặt mày sững lại.
Trong vỏ hộp đồ ăn bày vá nhục vàng óng thơm và ngon, mùi thơm nức mũi. Cạnh bên dưới còn tồn tại cơm trắng Trắng, một vừa hai phải ngửi đang được khiến cho ngón tay lập cập rẩy.
Con ngươi Lục Hoán rụt lại.
Hắn thiếu hiểu biết nhiều chuyện gì đang được xẩy ra.
Phòng nhà bếp luôn luôn đem bánh bao ko cho tới, Hay là thời điểm hôm nay phái đẹp nhân bại liệt bày mưu mẹo tính kế tiếp, đem món ăn sốt dẻo cho tới địa điểm hắn?
Rốt cuộc là hắn bị oi cho tới hồ nước đồ dùng, hoặc vẫn đang được ở mơ?
______________
[1] Mario nhảy nấm:

Bạn đang xem: thăng cấp làm hoàng đế


[2] Khâu nhục thái lát:

Xem thêm: sau khi gả thay tôi cười muốn chết

Xem thêm: chó lớn bắt mặt chủ



https://www.youtube.com/watch?v=BoQbO-HEv-k