thẩm quát lục yên

Lục Yên đem bánh ngọt vào trong nhà, vừa vặn đem lên tiếp tục gặp gỡ cần tức thì Lục Trăn đói bụng xuống nhà bếp lục nồi.
Lục Yên theo dõi phiên bản năng cất giấu bánh ngọt rời khỏi sau sườn lưng, vẫn ko tránh khỏi ánh nhìn cú vọ của tía bản thân.

“Giấu cất giấu đồ vật gi, ông trên đây thấy không còn rồi, với gì ăn mau ngoan ngoãn ngoãn uỷ thác rời khỏi.”
Lục Yên thảm sầu uỷ thác bánh ngọt rời khỏi, chỉ nói: “Là sinh nhật các bạn, nên đem bánh ngọt cho tới đến con cái.”
“Bạn gì tuy nhiên đảm bảo chất lượng thế” Lục Trăn giành lấy vỏ hộp bánh ngọt bên trên tay cô, vừa vặn há rời khỏi, mừi hương tiếp tục rộng phủ mọi chỗ.
“Vừa đúng vào khi đói bụng, thay cho anh cảm ơn các bạn em nhá.”
“Ấy, ko cần.”
Còn còn chưa kịp ngăn, Lục Trăn tiếp tục há to tướng mồm ngoạm không còn 50% cái bánh, Lục Yên cạn điều thực sự, nom anh đem bánh sung sướng về chống.
Vì trả thù oán anh, Lục Yên đợi anh ăn kết thúc mới mẻ rằng miếng bánh này là của Thẩm Quát, khiến cho Lục Trăn chạy vào trong nhà lau chùi ói thốc ói tháo dỡ.
Lục Yên giá buốt lùng nom anh, nói: "Bố thực hiện color quá tuyệt vời rồi, với mà đến mức bại liệt ko chứ.”

Bạn đang xem: thẩm quát lục yên

Lục Trăn xua xua tay, vô lực nói: “Ăn bánh sinh nhật của hắn, ông trên đây thà ói không còn rời khỏi cho tới rồi."
“Vốn với cần nhằm tía ăn đâu” Lục Yên bĩu bĩu môi: “Người tớ là đặc trưng mang lại cho tới con cái tuy nhiên.”
“Hắn giắt mớ gì bày bịa chạy qua chuyện trên đây fake bánh ngọt cho tới em?”
“Xin lỗi chứ gì nữa” Lục Yên mím mím môi cười: “Ai bảo anh ấy rằng ghét bỏ con cái, chắc chắn rằng là ăn năn hận rồi.”
“Vô duyên không có căn cứ, ko cần lừa lọc thìa là tặc, rời xa hắn chút chuồn.”
Thời lừa lọc này, Thẩm Quát và Lục Trăn coi như tiếp tục chính thức đối đầu.
Thấy Thẩm Quát chính thức lập nghiệp, anh cũng đo lường nằm trong bọn Tần Hạo, Lương Đình chung chi phí kinh doanh.
Anh không thích bị người tớ rằng là phú nhị đại không có tác dụng, Thẩm Quát thực hiện được, anh cũng tiếp tục thực hiện được.
Lục Yên thấy, tía bản thân kêu gào đòi hỏi thiết kế xây dựng sự nghiệp, chẳng qua chuyện cũng đơn giản tức thời bày trò tuy nhiên thôi.
Lục Trăn thiệt sự chính thức khởi nghiệp, là vô thời ĐH, sau khoản thời gian đoạn tuyệt mối liên hệ với Lục Giản.
Lục Trăn khi bại liệt, mới mẻ sẽ là thiệt sự trưởng thành và cứng cáp lên, chính thức kể từ không tên tuổi.
Kỳ thực cũng ko tính là chính thức kể từ không tên tuổi, vì thế bà nội Mạnh Tri Ninh vẫn luôn luôn đứng sau hỗ trợ tía.
Chuyện sale của Lục Trăn thời điểm hiện tại, chỉ giản đơn là vì thế ko mến học tập lần nguyên nhân ngụy biện tuy nhiên thôi.
Lục Yên rất rất mong muốn bắt tía trở lại hành trình tiếp thu kiến thức, trước đó Lục Trăn một lòng dạy dỗ cô cần học tập chuyên cần, Lục Yên mong muốn trả lại không còn sạch sẽ sành sinh cho tới Lục Trăn.
Đúng là luân hồi cũng có thể có cái hoặc, trước đó Lục Trăn xay cô học tập cho tới tóc cũng white chuồn, lúc này thay đổi lại cô nếm được tư vị “làm bề trên” rồi.
Lục Trăn cảm nhận thấy, thực hiện thì thực hiện cho tới rộng lớn luôn luôn, há một quán game, lúc này game phổ biến biết từng nào, không chỉ tìm được chi phí tuy nhiên bản thân cũng rất được đùa ké.
Lục Yên nhất quyết phản đối dự định này: “Tuyệt đối không tồn tại chi phí vật, sau đây thanh niên tiếp tục đùa năng lượng điện tử, bao nhiêu chiếc máy trò đùa này 2 năm nữa sẽ ảnh hưởng loại trừ thôi.”
“Con nhóc này hiểu gì chứ, anh thấy há một quán game là chi phí vật sáng sủa lạn, anh tiếp tục nhập công cụ mới mẻ về, tối thiểu cũng người sử dụng được cho tới mươi năm.”
Lục Yên trợn white mắt: “Con với 1 đề xuất một cách khách quan rộng lớn, nhị mươi năm thậm chí còn là tía mươi năm tiếp theo toàn cầu đều đang được người sử dụng mạng bên trên PC, tất cả chúng ta cứ thường xuyên tâm học tập thiệt đảm bảo chất lượng tiếp tục, sau đây bất luận là game hoặc ứng dụng gì, chắc chắn rằng đều tìm được bộn tiền! Thật bại liệt, tin cậy con cái chuồn, tía ko thực hiện Thẩm Quát tiếp tục thực hiện đó!”
Lục Trăn ko tin cậy nom Lục Yên: “Nói bậy, đồ vật gi tuy nhiên mạng mẽo, em nom chiếc máy tính mái ấm tất cả chúng ta chuồn, trừ cái trò bịa bom rời khỏi thì còn đùa được gì! Vô vị mong muốn bị tiêu diệt.”
“Ầy.”
Lục Yên cho dù gì đã và đang rằng rồi, không còn cơ hội.
Bố vỡ nợ là xứng đáng đời!
*
Buổi chiều Lục Yên vác ghi-ta bên trên sườn lưng quốc bộ cho tới chân cầu, Thẩm Quát vẫn đang được ngồi trước sạp đĩa như cũ, gọi cuốn sách cũ bên trên tay vô nằm trong chú ý.

Lục Yên thông thoáng nom qua chuyện thương hiệu sách, lại là sách lập trình sẵn PC.
Nhìn nhãn dán bên trên sách, hẳn là mượn kể từ tủ sách.
Hôm bại liệt Lục Yên chỉ tùy tiện rằng một câu, bảo anh để ý cho tới mặt mũi PC, ko ngờ Thẩm Quát thiệt sự nghe điều cô.
Lại suy nghĩ cho tới ông tía ngốc Lục Trăn vẫn ôm mơ há quán game, Lục Yên chỉ cảm nhận thấy nhị mươi năm tiếp theo Thẩm Quát xử rất đẹp tía bản thân là vì lịch sử dân tộc ra quyết định.
“Khụ khụ khụ.”
Lục Yên đứng mặt mũi sạp, fake cỗ ho, một hồi lâu bàn tay thon lâu năm của Thẩm Quát mới mẻ gập sách lại, cũng ko ngấc đầu lên, chỉ mặc nhiên nói: “Cảm thì chuồn cơ sở y tế.”
Lục Yên ngồi xổm xuống, giọng khó khăn chịu: “Có người nào là bại liệt ghét bỏ tôi, còn mời mọc tôi ăn bánh ngọt á?”
Thẩm Quát bình tĩnh: “Mua nhiều, ăn ko không còn.”
“Đó rõ rệt là một chiếc bánh vẹn toàn, chú đặc trưng mua sắm cho tới tôi chứ gì.”
“Không cần.”
“Phải!”
“Tôi rằng rồi ko cần, rời xa tôi một chút ít, tôi vẫn rất rất ghét bỏ cô.”
Lục Yên mới mẻ ko tin cậy anh, giác quan liêu loại sáu của phụ nữ luôn luôn trực tiếp đúng mực.
Thẩm Quát tính cơ hội lãnh đạm, ghét bỏ ai này sẽ trải qua hành vi chứ không hề cần điều rằng, càng ko cần thiết rằng chuồn rằng lại.
“Thẩm Quát, khi phụ nữ vờ vịt tức phẫn nộ rằng ghét bỏ một người, phần lớn đều là vì thế mến người bại liệt, lẽ nào là chú ko biết sao?”
“Nằm mơ.” Anh phản chưng rất rất nhanh chóng.
Khuôn mặt mũi anh tuấn chợt thất lạc ngẫu nhiên ửng đỏ lòm.
Lục Yên nhún nhún vai, ko kế tiếp vấn đề này nữa.
Thẩm Quát sau đây tiếp tục là 1 trong đại lão thường xuyên mảng Internet, cả Bắc Thành đều cần tôn sùng gọi anh một giờ đồng hồ “Thẩm gia”, sau đây lân cận anh sẽ sở hữu được rất nhiều cô nàng mong muốn bửa nhào vô.
Lục Yên không đủ can đảm động cho tới anh hùng ngày tiết mặt mũi vì vậy, tuy nhiên Thẩm Quát cũng ko thể mến cô đâu.
Cô lúc này chỉ mong muốn yên tĩnh ổn định hóa giải hận thù oán thân thiết tía và anh.
Lục Yên lấy vỏ hộp đàn sau sườn lưng rời khỏi, rằng với anh: “Thẩm Quát, tôi viết lách một bài xích hát cho tới chú.”
Lời vừa vặn thốt rời khỏi, đầu ngón tay lật sách đột tạm dừng, quá bất ngờ nom cô.
“Hôm này là tôi nuốt điều tuy nhiên, do đó tôi viết lách một bài xích hát cho tới chú, hát cho tới chú nghe ha”.Nói kết thúc ngay tắp lự fake tay gảy đàn: “Rất hoặc bại liệt.”
Bài hát này nhạc điệu nhẹ dịu, đem phong thái dân ca, như tia nắng giá buốt ngày đông nhẹ nhõm rộng phủ, ấm cúng, dào dạt.
Thẩm Quát ko khi nào biết, một nhạc điệu ấm cúng vì vậy, lại thuộc sở hữu chủ yếu bản thân.
Tay anh vẫn không thay đổi động tác lật sách, tuy nhiên ánh nhìn lại rơi bên trên người Lục Yên.
Ánh nắng nóng nhẹ nhõm rơi bên trên khuôn mặt mũi cô, khoanh tai ửng đỏ lòm như hoa anh khơi, khuôn mặt mũi white nõn động lòng người.
Đột nhiên, anh cầm lấy cổ tay cô, giới hạn động tác gảy đàn của cô ấy lại.
Âm nhạc cũng theo dõi này mà ngừng lại.
Tay anh với vết chai, lại thô cứng, siết lấy tay cô khiến cho Lục Yên ko ngoài với chút nhức.
“Thẩm Quát.”
Cô rút tay ngoài tay anh: “Chú thực hiện tôi nhức bị tiêu diệt được.”
Quả nhiên bên trên bàn trắng tay nõn của cô ấy tiếp tục nhuốm một vòng ửng đỏ lòm.
Rõ ràng là sát vô tấc gang, tuy nhiên cô nàng đó lại là loại tuy nhiên anh cầu ko được, ko thể vọng tưởng, cũng ko thể vấp vô.
Anh người sử dụng lực hất tay cô rời khỏi, khuôn mặt mũi trầm lắng, giá buốt lùng nói: “Đừng với thực hiện những việc như vậy nữa.”

Xem thêm: xin hãy buông tay em truyện full

Lục Yên không hiểu biết nhiều sao anh lại tự nhiên trở mặt mũi, rõ rệt vừa vặn nãy khi nghe cô hát anh còn rất rất êm ả dịu dàng.
Anh hạ thấp tiếng nói, thản nhiên: “Lục Yên, chớ với cho tới tôi bất kể kỳ vọng nào là.”
Môi Lục Yên hé há, với chút không hiểu biết nhiều ý anh.
Thẩm Quát chậm trễ rãi ngấc đầu, hai con mắt đen kịt rơi xuống người cô, ngũ quan liêu anh tuấn tuy nhiên cứng ngắc, rằng từng chữ: “Nếu ko cả đời này, tôi sẽ không còn...”
Đời này, tôi sẽ không còn buông em rời khỏi.
Vế sót lại Thẩm Quát ko tâm sự, ánh nhìn anh dịch fake lịch sự mặt mũi vỏ hộp chi phí, vô bại liệt chỉ mất bao nhiêu đồng xu tiền lẻ, thiệt sự vô nằm trong thảm.
Anh không tồn tại tư cơ hội gì rằng với cô vì vậy.
Lục Yên ko biết vì sao anh đột nhiên không bình thường, tính cơ hội anh luôn luôn trực tiếp vì vậy, nắng nóng mưa thất thông thường.
“Bài hát này còn chưa tồn tại thương hiệu, nếu như chú ko mến, thì hoàn toàn có thể coi như trước đó chưa từng nghe thấy.”
Lục Yên vác ghi-ta lên, xoay người tách chuồn.
Thẩm Quát ngồi bên trên ghế, môi mấp máy.
Anh mến.
Rất mến.
*
Lục Trăn vẫn không thay đổi ra quyết định há quán game, tuy nhiên mong muốn há quán thì cần mua sắm vũ trang, số chi phí cần chi ra không nhỏ.
Lương Đình ngược lại rất rất lắng tai điều răn dạy của Lục Yên, cảm nhận thấy quán game ko một cách khách quan, tuy nhiên Lục Trăn lại câu chấp cho tới không một ai răn dạy lại.
Buổi chiều vào ngày cuối tuần, Lục Trăn nhân khi Lục Yên ra bên ngoài xuống phố, dấm dúi lục chống cô, lần coi nha đầu này còn có cất giấu chi phí riêng biệt ko.
Phòng riêng biệt không tồn tại chi phí, tuy nhiên anh lại tìm ra một cái đĩa phim. Lục Trăn chau mi, cho tới phòng tiếp khách, há đĩa rời khỏi cho tới vô máy VCD. Sau bại liệt những hình hình họa bên trên màn hình hiển thị, khiến cho Lục Trăn suýt ngất. Anh há to tướng nhị đôi mắt, lúng túng vô nằm trong, tam quan liêu vỡ vụn.
Thêm tiếng động há rộng lớn kỳ lạ thông thường khiến cho Lục Giản đang được nghỉ ngơi trưa cũng cần rời khỏi.
“Tiểu test thối, mi mi mi, mi đang được coi cái gì!”
Lục Trăn đang được ngây người thời điểm hiện tại mới mẻ tỉnh rời khỏi, bộp chộp vàng chạy cho tới luýnh quýnh chắn trước màn hình hiển thị.
“Bố...”
Chỉ tiếc là, chắn được màn hình hiển thị tuy nhiên ko ngăn được tiếng động cao vút vờn xung quanh.
“Bố. Cha nghe con cái phân tích và lý giải.”
Lục Giản bước xuống tầng, một chân giẫm trực tiếp lên sườn lưng Lục Trăn, tức cho tới xì khói: “Mày thực sự vượt lên trên vô sỉ! Mày dám trong nhà há tính năng này, bị em gái mi trông thấy thì cần thực hiện sao! Mày, mi, ông trên đây thời điểm hôm nay cần tấn công bị tiêu diệt mày!”
Lục Giản ko rằng nhiều, cầm dép lê xua đuổi tấn công anh.
Lục Trăn vừa vặn ôm đầu trốn vừa vặn giải thích: “Bố, con cái không tồn tại, cái đĩa này sẽ không cần của con cái.”
“Không mi thìa là ai!”
“Là...”
“Là phụ nữ...” Ba chữ này cho tới trong cổ họng, cậu nghẹn lại, buồn rời rợi nói: “Là của Lương Đình.”
“Đều là 1 trong đám ko rời khỏi gì! Cá mè một lứa!”
"Bố.”
Chiều hôm bại liệt Lục Trăn lĩnh đầy đủ trận tấn công tơi bời. Sáng bữa sau còn ko không còn tiết, anh tiếp tục hung hăng xông trực tiếp cho tới chống số 10, thẳng lôi Thẩm Quát thoát khỏi chống.
“Đồ lưu manh! Không biết xấu xa hổ!”

Xem thêm: ông xã thâm độc

Thẩm Quát bất thần ko kịp ngừa, ăn vẹn toàn quả đấm của anh ấy, nửa mặt mũi bại liệt rần.
Lục Trăn như báo nổi cơn điên, ấn anh tớ té xuống khu đất, tàn bạo nện cánh tay xuống.
“Mày dám cho tới em tao coi cái chuyên mục đó!”
“Ông trên đây giết mổ bị tiêu diệt mày!”
Thẩm Quát trong ngày hôm qua thức white tối, sáng sủa ni còn mơ mơ mòng màng, bất thần ăn cần quả đấm của Lục Trăn, tươi tắn lại rất nhiều.
Tỉnh táo lại lưu giữ chặt quả đấm của Lục Trăn, người sử dụng lực bẻ cong, lại một động tác nữa, thành công xuất sắc áp dụng Lục Trăn.
Thẩm Quát vùng lên, túm lấy phần cổ áo anh, áp sát anh lên lan can tầng năm, nửa người tiếp tục nhào ra bên ngoài.
Lớp 2, Tề Ngọc Hoàn vội vàng chạy vô chống, gọi Lục Yên đang được ngủ gật tỉnh dậy: “Tỉnh dậy mau, chớ ngủ nữa, Thẩm Quát mong muốn giết mổ Lục Trăn!”
Lục Yên mơ mòng lẩm bẩm: “Giết thì giết mổ chuồn, giết mổ rồi tai tớ hứng nghe càm ràm.”
“Ai dà, tớ ko đùa đâu, thiệt đó! Cậu mau chuồn coi xem! Anh tớ chuẩn bị đẩy anh cậu kể từ tầng năm xuống đó!”
Lục Yên sau cùng cũng trở thành điều này thực hiện tỉnh hẳn, thấy hiên chạy dài triệu tập mọi người, ai nấy đều nom lên tầng năm.
“Mẹ ơi, nguy khốn quá!”
“Anh tớ tuy nhiên thả tay một chiếc thì chuồn tong một mạng người rồi!”
Lục Yên giật thột, ko kịp nghe thêm thắt gì nữa, bộp chộp lao thoát khỏi lớp, chạy lên tầng năm.
Trên ban công tiếp tục với giàn giụa học viên cho tới coi náo nhiệt độ, Lục Yên chen vô, thấy Thẩm Quát đang được túm lấy phần cổ áo Lục Trăn, đè người anh tuồn thoát khỏi lan can.
Lục Trăn thở kịch liệt, cánh tay sinh sống bị tiêu diệt lưu giữ chặt góc áo Thẩm Quát, hoảng anh tớ thiệt sự thả tay.
Khóe môi Thẩm Quát còn đánh dấu vệt ngày tiết, khuôn mặt mũi giá rét, mâu đôi mắt lóe lên lệ khí.
Cuồng phong nổi lên tứ bề, Lục Trăn nghe mặt mũi tăm tiếng gió máy vù vù, thân thiết thể run rẩy lên, sắc mặt mũi white bệch, môi run rẩy run rẩy.
Cậu cảm biến được sự thịnh nộ vô đôi mắt Thẩm Quát.
Lục Yên liều mình bản thân xông lên, lưu giữ lấy cánh tay cứng nhắc của Thẩm Quát, cầu xin nài: “Đừng... chớ thực hiện tía bị thương.”
“Yên Yên, em, em tách ra” Cổ họng Lục Trăn run rẩy run rẩy,vẫn đem khí phách cương ngạnh của thiếu thốn niên: “Hắn với gan góc, với gan góc thì cứ thả anh xuống, ko đẩy ko cần nam nhi.”
Thẩm Quát vừa vặn nhẹ nhõm buông, Lục Trăn tiếp tục kinh hoàng sinh sống bị tiêu diệt cầm lấy góc áo anh, khắp cơ thể tiếp tục tuồn ra bên ngoài thêm thắt bao nhiêu tấc.
“Không!” Lục Yên vừa vặn thấy động tác buông tay của Thẩm Quát, hoảng cho tới nấc nước đôi mắt nhạt nhẽo nhòa: “Cầu van lơn chú, cầu van lơn chú chớ thực hiện sợ hãi ông ấy, ông ấy là người thân trong gia đình độc nhất của tôi, van lơn chú.”
Cô gái nhỏ vừa vặn khóc vừa vặn rằng, ngấm ẩm không còn trái khoáy tim Thẩm Quát.
“Ông ấy là người thân trong gia đình độc nhất của tôi.”
Cuối nằm trong, Thẩm Quát cũng mủi lòng, kéo Lục Trăn về.
Nghe điều cầu van lơn nức nở của Lục Yên, cả tấm lòng anh đều như vỡ nhừ.
Lục Trăn bị anh ném xuống khu đất, kinh hoàng mặt mũi white bệch như tờ giấy má.
Lục Yên bộp chộp chạy qua chuyện, ôm siết lấy cổ Lục Trăn.
“Dọa bị tiêu diệt con cái rồi, con cái tưởng tía tiếp tục chết!”
Lục Trăn nhẹ nhõm vỗ vỗ vai cô: “Khóc gì tuy nhiên khóc, không tồn tại chi phí vật.”
“Con ko thể lại thất lạc chuồn tía nữa, vĩnh viễn ko thể.”
“Hắn, hắn dọa dẫm thôi, hắn mới mẻ không dám ném ông trên đây xuống.”
Lục Trăn liếc nom Thẩm Quát, mâu đôi mắt hắn vẫn phủ một tầng sương giá buốt.
Đến giờ này, Lục Trăn vẫn thấy giá buốt run rẩy người, suy nghĩ cho tới vẫn hoảng ko thôi.
*
Sau trận phong tía điểm lan can, Lục Trăn và Thẩm Quát đều bị gọi vô chống nhà giáo.
Vì Lục Trăn động thủ trước, còn giúp tác động cho tới những tiết học tập sáng sủa ni, nên cho dù tiếp sau đó với bị Thẩm Quát giáo huấn một trận tuy nhiên tội của nhị người ngang nhau, người nào cũng chớ hòng trốn.
Hai người đều bị trị, vệ sinh dọn điểm kính chào cờ thân thiết trời nắng nóng chói sáng.
Lục đại thiếu thốn gia xưa ni tay ko nhiễm vết mờ do bụi trần, ngồi bên trên bậc thang thế một chiếc lá to tướng lấp nắng nóng.
Thẩm Quát thường xuyên chú vệ sinh vết dơ bên trên tường, bên dưới tia nắng chói sáng, những giọt mồ hôi rơi xuống theo dõi gò má, ướt đầm áo anh tuy nhiên anh ko hề chú tâm.
Bất luận là sự việc gì, cho dù bị xay buộc hay là không, chỉ việc anh hợp tác thực hiện thì đều tiếp tục thường xuyên tâm 100%.

Lục Trăn thấy vậy, vứt cái khăn tay qua chuyện cho tới anh.
Thẩm Quát nhạy cảm né đầu, ko nom anh tớ lấy một chiếc.
“Thẩm Quát, tao rằng, mi u nó chứ không hề đẩy tao xuống ko cần nam nhi.”
Lục Trăn ngả nửa người rời khỏi hâu phương ko không giống gì nhị đại gia: “Đúng là ko cần.”
Thẩm Quát thản nhiên nói: “Là Lục Yên cứu vớt mi.”
Nói cho tới Lục Yên, cơn phẫn nộ của Lục Trăn lại bùng lên, kéo phần cổ áo Thẩm Quát: “Từ sau thời điểm hôm nay, ko được cho phép chiếc miệng thối của mi nhắc tới thương hiệu con cái bé nhỏ, ko cho tới mi gặp gỡ nó, càng ko cho tới mi thì thầm với nó!”
Thẩm Quát gỡ tay anh rời khỏi, cong môi mỉm cười trào phúng, hừ một tiếng: “Cút.”
“Con u nó mi liệu có phải là mong muốn bị đập không!”
Lục Trăn dứt điều lại động thủ, tuy nhiên bị Thẩm Quát áp dụng, xay vô tường: “Nể mặt mũi Lục Yên, tao bỏ lỡ, chớ được đằng chân lên đằng đầu.”
“Mẹ mày! Mày cho tới em gái tao coi cái chuyên mục đĩa này, ông trên đây sau đây thấy mi một thứ tự đập mi một thứ tự.”
Thẩm Quát tương đối ngây rời khỏi, còn còn chưa kịp phản xạ lại thì thời điểm hiện tại, chuông tan học tập reo lên, Lục Yên thế nhị cái dù nhỏ lấp nắng nóng chạy qua chuyện.
“Bố, giá buốt ko, con cái mua sắm nước trên đây, mau tu tiếp cận hứng khát!”

Thẩm Quát quăng quật Lục Trăn rời khỏi, Lục Trăn chỉnh lại phần cổ áo, bước qua chuyện điểm cô nhóc, kéo cô qua chuyện một bên: “Trời nắng nóng như này, chạy đồ vật gi tuy nhiên chạy.”
“Đưa nước cho tới tía.”
Lục Trăn há nước, cố ý tu một ngụm rộng lớn, đôi mắt liếc lịch sự Thẩm Quát:
“Đúng là hứng khát thật!”
Thẩm Quát chây lười nhằm ý anh tớ, kế tiếp vệ sinh tường.
Lục Yên chần chờ một xung khắc, lại kéo ra kể từ vào trong túi một lọ nước không giống, fake cho tới Thẩm Quát: “Chú cũng tu chuồn.”
Thẩm Quát tương đối quá bất ngờ, anh ko ngờ cho tới bản thân cũng có thể có.
“Không cần thiết đâu.”
“Chú cứ thế chuồn, tôi đặc trưng mua sắm cho tới chú đó” Lục Yên vặn nắp, fake nước với ga đến tới mồm anh: “Thử chuồn, giải khát lắm.”
Từ nhỏ cho tới rộng lớn, Thẩm Quát trước đó chưa từng tu qua chuyện một ngụm Coca, ko biết nó với vị gì.
Tuy từng rất rất tò lần, tuy nhiên anh vẫn khiên chế được.
Nước tu với ga là loại thưởng thức của đám thiếu thốn gia với chi phí, ko thuộc sở hữu anh.
Anh nhẹ nhõm rằng với cô: “Cô tu chuồn, tôi ko mến tu tính năng này.”
Nha đầu chính thức thực hiện nũng: “Mau thế lấy chuồn, chú cứ thế này tôi rất rất thất lạc mặt mũi.”
Thẩm Quát chần chờ, sau cùng cũng nhận lấy, tu một ngụm.
Lục Yên mỉm cười rạng rỡ: “Có ngon không?”
“Ừm.”
Yết hầu anh lăn chiêng lăn chiêng, nhấp từng ngụm, cảm xúc như trong cổ họng với từng khí ga đang được nhảy múa.
Mỗi một ngụm, đều đem cảm xúc vô nằm trong khoan khoái.
Lục Trăn ko nom nổi nữa, hét Lục Yên: “Mua nước suối cho tới ông trên đây tuy nhiên mua sắm nước ngọt cho tới thằng đó! Ai mới mẻ là anh mi hả!”
Lục Yên nói: “Hôm ni là tía tự động khiêu hấn với Thẩm Quát trước, con cái mua sắm nước ngọt cho tất cả những người tớ nhằm van lơn lỗi.”
“Mày chưa biết đồ vật gi cả!” Lục Trăn tức tối: “Ông trên đây đập nó là với vẹn toàn nhân.”
“Vậy tía rằng đi! Nếu tía rằng ko được thì phải xin phép lỗi Thẩm Quát.”
“Hắn, hắn...”
Lục Trăn chỉ vô Thẩm Quát rằng “hắn hắn hắn” cho tới nửa ngày, cả mặt mũi đỏ lòm lên, tuy nhiên ko tâm sự được.
Anh không tồn tại cơ hội nào là vạch trần cái tội dơ dơ bại liệt trước mặt mũi Lục Yên, vượt lên trên dơ dơ rồi, tâm sự dơ tai em gái anh.
“Thôi đi! Cho là ông trên đây xui xẻo!”. Lục Trăn hậm hực ném khăn tay, chỉ vô mặt mũi uy hiếp Thẩm Quát: “Ông trên đây coi chừng mi đấy, mi tuy nhiên dám làm những gì em gái tao...”
“Được rồi được rồi, chuồn thôi.”
Lục Yên nom Thẩm Quát mỉm cười gượng gập, bộp chộp đẩy Lục Trăn chuồn, tách nhằm anh rằng thêm thắt điều u ám nào là nữa, thực hiện tiêu tốn lãng phí từng nào sức lực xoa nhẹ nhõm người tớ của cô ấy.