sống lại làm mẹ kế của chồng cũ

Chương 132

Diệp Vãn Tình hừ lạnh: “Ta mới mẻ tách chuồn 2 năm, những ngươi đang được quên thất lạc người sở hữu của minh là ai rồi?”

Bạn đang xem: sống lại làm mẹ kế của chồng cũ

Thiếu nữ giới đem tố hắn giản dị và đơn giản, bên trên người không tồn tại ngẫu nhiên trang sức đẹp gì ngoài cái xoa ngọc bên trên đầu, nửa khuôn mặt mũi đã trở nên mùng che vì chưng lụa che thất lạc, chỉ nhằm lòi ra một hai con mắt phượng xinh đẹp nhất bức người.

Ánh đôi mắt của nường hững hờ tuy nhiên giá thành nhạt nhẽo, toàn đằm thắm chẳng đem phục mức độ trân quý, tuy nhiên lại choàng lên vẻ cao quý thanh tao không có ai sánh vì chưng.

Như ánh trăng bên trên trời, tuy rằng bị mây thong manh thua cuộc tuy nhiên cũng vẫn là 1 trong sự tồn bên trên tuy nhiên chúng ta ko thể với cho tới, ko thể xúc phạm.

Chỉ một góc nhìn thong thả nhạt nhẽo hòn đảo qua quýt đang được khiến cho kẻ tôi tớ cần sinh rời khỏi lòng kiêng dè hãi tuy nhiên cúi đầu, trong thâm tâm chúng ta ko hứa tuy nhiên nằm trong đem công cộng một ý suy nghĩ.

Đây mới mẻ đó là tè thư Diệp phủ.

Năm người bại liệt vội vã vàng chạy cho tới trước mặt mũi Diệp Vãn Tình hành lễ, đồng thanh gọi: “Tiểu thư”

Diệp Vãn Tình hòn đảo đôi mắt coi qua quýt, trong thâm tâm năm người đương nhiên cảm nhận thấy canh cánh hốt hoảng, thời điểm này chúng ta mới mẻ lưu giữ cho tới một việc.

Khế ước chào bán đằm thắm của chúng ta đều trực thuộc tay Diệp Vãn Tình! Chủ nhân của chúng ta là ai? tụi chúng ta lại thực hiện gì?! Nếu như Diệp Vãn Tình tức phẫn uất ham muốn xử lý chúng ta thì chỉ giản dị và đơn giản là 1 trong lời nói thôi, cho dù chúng ta đem bị tiến công bị tiêu diệt cũng ko một ai nói theo một cách khác Diệp Vãn Tình nửa chữ! Cả năm người càng suy nghĩ càng kiêng dè, mặt mũi tái ngắt, trước lúc Diệp Vãn Tình chuồn thì nường mới mẻ chục lăm tuổi hạc.

Tuy sau khoản thời gian bị diệt dung cá tính đại biến chuyển tuy nhiên chục tư năm trước đó bại liệt nường luôn luôn như thể tựa như những nhành hoa Hải Đường vô viện của nường, xinh đẹp nhất diễm kiều tuy nhiên mềm mại và mượt mà yếu ớt ớt, thực hiện dòng sản phẩm gì rồi cũng nhỏ nhẹ nhõm êm ả, trước ni trước đó chưa từng tiến công chửi hạ nhân.

Lại thêm thắt việc Diệp Vãn Tình đặc biệt cưng chiêu Nhược Tuyết, tự động đem đằm thắm phận tè thư của tôi hạ thấp xuống ngang sản phẩm với 1 nữ giới tỳ, nên đám hạ nhân vô phủ gọi nường một giờ đồng hồ tè thư tuy nhiên trong tâm tư chắng kính kiêng dè nường là bao.

Thế tuy nhiên mới mẻ tách chuồn 2 năm, khí thể bên trên người Diệp Vãn Tình đang được trọn vẹn thay cho thay đổi.

Xem thêm: nettruyen truyện full

Làm gì còn coi rời khỏi được bóng hình thiếu thốn nữ giới nhu nhược miếng mai năm này.

Lúc này trên đây Diệp Vãn Tình chỉ việc đứng bại liệt, nhẹ dịu hòn đảo đôi mắt coi chúng ta thì cũng sinh rời khỏi khí thế ko phẫn uất tuy nhiên uy.

Bấy giờ chúng ta mới mẻ trí tuệ rõ rệt, đó là người sở hữu của chúng ta, là tè thư chân chủ yếu của Diệp phủ! Tương lai còn trở nên thế tử phi, thậm chí còn vương vãi phi! Thế tuy nhiên chúng ta lại áy náy tiếp tục vì như thế Diệp Vãn Tình tuy nhiên đắc tội với Nhược Tuyết- một tè thư nửa mùa! Trời ạ…

Diệp Vãn Tình ko biết trong thâm tâm năm người này xoay thể hiện sao, cũng ko biết hành vi của tôi đã từng hạ nhân xung xung quanh chấn kinh.

Nhất thời vô đình viện lớn rộng lớn chỉ từ tiếng động của lá cây xào xạc, ko một ai dám thở mạnh một giờ đồng hồ.

Diệp Vãn Tình cù sang trọng coi Hải Đường: “Hải Đường, ngươi dẫn chúng ta đi làm việc việc đi”

Hải Đường: “Vâng, tè thư”

Hải Đường coi Kim Bích thần sắc vặn vẹo vẫn đang được đứng đó: “Đi thôi”

Kim Bích đứng vẹn toàn bên trên khu vực, căm phẫn uất nói: “Dựa vô dòng sản phẩm gì? Dựa vô đồ vật gi tuy nhiên những ngươi lại dám xua đuổi tè thư rời khỏi ngoài?! Các ngươi đem biết đại phu nhân là ai không?!”

Xem thêm: tiên lộ tranh phong

Diệp Vãn Tình nhin qua quýt Nhược Tuyết đang được chật vật vực lên, sắc mặt mũi khó khăn coi đứng ngoài cửa ngõ viện, nường coi trực tiếp vô đôi mắt nường tao, thu không còn tầm dáng chật vật của nường tao vô lòng đôi mắt, cười cợt nhạt: “Dựa vô việc tao là tè thư Diệp phủ, còn đó là Hải Đường viện của ta”

“Hai năm ko gặp gỡ, Tình nhi đang được quên người bá khuôn mẫu này rồi sao?”

Một tiếng nói chợt chen vô cuộc hội thoại của bao nhiêu người, hóa học giọng nữ giới cao vυ"t mà đến mức tương đối chanh chua, ngữ điệu kiêu ngạo thân thuộc.