phò mã gian manh

Liên tiếp bao nhiêu ngày, Chu Phú cùng theo với tam phò mã, ngũ phò mã, lục phò mã âm thầm khảo sát trải qua những vị đại thần vô kinh, mò mẫm hiểu ngọn mối cung cấp, đa số không ngừng nghỉ vó ngựa, trong cả thời hạn nghỉ dưỡng cũng không tồn tại.

Theo thông tin nhưng mà nương tử hắn ghi lại, vô kinh ko biết tiếp tục sở hữu từng nào vị đại nhân hoặc người nhà đất của chúng ta trúng cần cổ độc, ko thể không biến thành người không giống quản thúc thực hiện rời khỏi chuyện phản triều đình, làm cho bất lợi mang đến giang tô xã tắc.

Bạn đang xem: phò mã gian manh

-"...... Huynh trình bày coi dụng cụ này thiệt sự hữu dụng sao?" 

Tam phò mã tìm kiếm được một bình nhỏ kể từ bên cạnh hông Chu Phú, vừa vặn dắt ngựa vừa vặn căn vặn nhỏ.

Chu Phú gạt những giọt mồ hôi bên trên trán, nói: 

-"Chắc cũng ko sai đâu. Cha tớ đã và đang từng giải cổ độc rất nhiều lần, so với bao nhiêu loại này rõ ràng như lòng bàn tay, chỉ cần phải có dung dịch giải ứng thì ko trở thành yếu tố."

Tam phò mã dẩu môi, tầm dáng rõ rệt khinh thường thông thường nói: 

-"Thôi lên đường, lại dám gạt tất cả chúng ta lâu vì vậy, tiếp tục lên kế hoạch lại ko trình bày mang đến tất cả chúng ta biết, thiệt ko coi tất cả chúng ta là huynh đệ!"

Lục phò mã cạnh bên cũng oán thù trách: 

-"Đúng vậy, hoảng hồn trước khi tất cả chúng ta lo ngại mang đến huynh vì vậy, ko ngờ toàn bộ đều là tự động bản thân nhiều tình."

Ngũ phò mã lên đường ở một phía chỉ cười cợt ko trình bày nom Chu Phú bị vây công.

Chỉ thấy tam phò mã nổi lên cá tính tai ngược, một tay lấy loại bình nhỏ ngoài tay Chu Phú, y chang một đứa trẻ con giận hờn nói: 

-"Suy suy nghĩ một chút ít tiếp tục cảm nhận thấy tức giận! Tại sao ko trình bày chân tướng tá mang đến tất cả chúng ta, giờ đây cần dùng tất cả chúng ta thì tất cả chúng ta tiếp tục phải tạo lập tức cho tới canh ty huynh trúng không?"

Chu Phú vội vàng cho tới phỏng đầu ăm ắp những giọt mồ hôi, liên tục cười cợt nói: 

-"Vâng vâng vâng, là tớ ko trúng. Nhưng chuyện này càng không nhiều người biết càng chất lượng tốt, tớ thấu hiểu những ngươi đều là vì như thế quan hoài tớ, đợi chuyện này hoàn thành tớ chắc chắn tiếp tục bày tiệc rượu tạ tội!"

Tam phò mã và lục phò mã liếc đôi mắt nom nhau, lục phò mã nghe Chu Phú trình bày vậy thì phì cười cợt, chỉ với lại tam phò mã vẫn phồng mặt mày lên tức tức giận, tiếp sau đó xoay qua chuyện xoay lại nom bao nhiêu người cơ, cảm nhận thấy bản thân mình tức cũng ko nổi nữa, dứt khoát quăng mang đến Chu Phú ánh nhìn coi thông thường, bĩu bĩu môi nói: 

-"Được, đến thời điểm cơ tớ mong muốn trừng trị rượu ngươi thì ko được kể từ chối đâu đấy!"

Chu Phú gật đầu liên tục: 

-"Tuyệt ko kể từ chối! Coi như say bị tiêu diệt tớ cũng Chịu đựng Uống....uống!"

Mấy phái nam tử sở hữu vóc người tương đối cao, dung mạo tuấn nhã bên cạnh nhau lên đường bên trên đàng loại vốn liếng đó là một chuyện khiến cho người không giống để ý, huống chi quần áo của chúng ta lại cực kỳ lung linh, tuy rằng không tồn tại lão sai lặt vặt nào là theo gót sau sống lưng tuy nhiên nom cực kỳ sở hữu khí thế, bá tánh thông thường căn bạn dạng không đủ can đảm lại gần chiêm ngưỡng và ngắm nhìn.

-"Tốt lắm, buổi sáng sớm lên đường chục nhì ngôi nhà, giờ chiều......Bắt đầu kể từ phủ An Định hầu lên đường." 

Ngũ phò mã nom qua chuyện list, sau thời điểm hoạch toan giản dị và đơn giản một chút ít bèn ra quyết định.

Lục phò mã lại hồi hộp lắng: 

"Phủ An Định hầu...... Có lẽ chuyện thương thảo sẽ không còn được tiện lợi."

Chu Phú sửng sốt hỏi: "Vì sao?"

Ngũ phò mã tâm trí, sau thời điểm trao thay đổi ánh nhìn với Lục phò mã hắn mới nhất giải thích: 

-"Bởi vì như thế An Định hầu đối đầu với Bách Lý quá tướng! Chỉ phải là chuyện chất lượng tốt mang đến Bách Lý gia, hắn sẽ không còn đơn giản đi làm việc."

Tam phò mã ở cạnh bên cũng phụ họa: 

-"Ừm, tớ thấy hắn cũng không phải như là kẻ chất lượng tốt."

Lục phò mã bửa sung: 

-"Các ngươi sở hữu còn lưu giữ rõ ràng vô dạ tiệc hoa sen chuyến trước, sở hữu người tiếp tục tận dụng oán thù thân thích phủ An Định hầu và phủ Bách Lý nhưng mà hãm hoảng hồn kể từ bên phía trong, một hòn đá hạ nhì con cái chim, khi cơ, đem kệ tà tà An Định hầu đắc tội hay những Bách Lý gia đắc tội, so với hắn nhưng mà trình bày cũng trăm lợi ko hoảng hồn."

"......"

Mọi người vừa vặn lên đường vừa vặn tán phễu cho tới phủ An Định hầu, vừa vặn mới nhất tâm sự ý muốn với An Định hầu ngay lập tức bị hắn cự tuyệt: 

-"Dù là tiên đan diệu dược, phủ An Định hầu tớ cũng sẽ không còn thu hấp thụ gì cơ của Bách Lý gia đâu, lên đường lên đường, toàn bộ những ngươi đều lên đường không còn mang đến ta!"

Nói đoạn ngay lập tức vùng lên mong muốn xua đuổi tư người bọn Chu Phú lên đường, bên phía trong lại truyền cho tới một giọng phái nam vô trẻo, là An Dung, người trước đó từng thất lạc nằm trong Chu Phú, chỉ thấy hắn kháng hèo khập khễnh ra đi kể từ bên phía trong, phanh lời nói nói: 

-"Chư vị chậm rì rì đã! Thuốc, tất cả chúng ta nhận. Quả thiệt đúng thật Trưởng công chúa đoán, người nọ...... Đã xuống tay với Hầu phủ tất cả chúng ta, ko man trá gạt những ngươi, thân thích thể tớ và phụ thân tớ đều tiếp tục trúng cổ độc, nếu như không tồn tại dung dịch giải, đến thời điểm cơ tất cả chúng ta cũng chỉ hoàn toàn có thể đứng về phe đối phương...... Bất kể thế nào là, đều ko cần vì thế phụ tử tất cả chúng ta ước muốn."

Lời trình bày trở thành khẩn này vừa vặn dứt, Chu Phú ngay lập tức tiến thủ lên vỗ vỗ bờ vai của hắn, nom đôi bàn chân của hắn vẫn ko ngoài hẳn, thân thích thiết hỏi: 

-"Thương thế của ngươi thế nào rồi?"

Nhiều ngày ko thấy, sắc mặt mày An Dung tiều tụy lên đường vô số, tiếp tục không hề tư thái ngẫu nhiên lỗi lạc ngày trước nữa, hắn buồn buồn chán cười cợt một giờ, nói: 

-"Ngoại trừ đôi bàn chân bị tấn công gãy, sót lại đều hoàn hảo và tuyệt vời nhất."

-"......"

Lời An Dung vừa vặn thốt rời khỏi, bao nhiêu vị phò mã cũng thổn thức ko dứt, phải ghi nhận, gân chân bị đứt so với một những người sử dụng võ nhưng mà trình bày thì coi như thể truất phế toàn cỗ của hắn, là cả đời đều ko thể bù đậy điệm được sự thương tổn.

Sau khi ra đi kể từ phủ An Định hầu, tâm tình Chu Phú sở hữu chút áp lực, tuy nhiên thời hạn thân quen biết An Dung ko cần là lâu tuy nhiên cũng ko đành lòng nom hắn rớt vào sản phẩm vì vậy.

-"Aizz, quan liêu viên vô kinh trở thành trình bày không nhiều cũng có thể có rộng lớn ngàn, cần tiếp cận từng ngôi nhà thì tiếp cận lúc nào mới nhất xong?" 

Tam phò mã lấy túi nước kể từ bên trên sống lưng ngựa xuống, tu một hớp, lời nói trình bày thốt lên đem theo gót mùi hương hương thơm hoa lài nộng đậm.

Lục phò mã ko ngoài tò mò: 

-"Mùi vị gì vậy? Huynh vừa vặn tu loại gì?"

Tam phò mã dương dương hỉ hả cười cợt cười: 

-"Đệ căn vặn đặc điểm này à? Đây đó là vì thế nương tử tớ....Tự bản thân dìm trà hoa lài mang đến tớ, hoàn toàn có thể giảm nhiệt giải khát, vô thiên hạ chỉ mất một!"

Đối với việc thích chí của hắn, lục phò mã và ngũ phò mã tỏ vẻ khinh thường thông thường, ko cần đơn thuần trà hoa lài thôi sao? Có cần được rời khỏi vẻ giống như là đang tu Quỳnh Tương Ngọc Dịch vậy không? Ngày mai tôi cũng cần kêu nương tử thực hiện cho 1 bình!

-"Kẻ đứng sau chuyện này thiệt sự vượt lên trên bỉ ổi, lại suy nghĩ cho tới người sử dụng cổ độc kiểm soát quan liêu viên rộng lớn nhỏ vô kinh....Làm vì vậy, đó là kẻ cơ sở hữu ý muốn mưu cơ triều soán vị."

Mặc kệ ánh mặt mày trời nóng bức bên trên đầu bọn họ vẫn lên đường tăng bao nhiêu phủ nữa, chợt vô phủ ngũ công chúa lại phái người xua đuổi theo gót truyền lời nói mang đến chúng ta khẩn cấp về bên phủ.

Mấy vị phò mã ko biết sở hữu chuyện gì xẩy ra, tuy nhiên biết ngũ công chúa vô cùng ko thể nào là vô duyên không có căn cứ đột ngột mang đến gọi người về bên, bởi vậy rối rít lên ngựa, quất phì chạy một mạch cho tới phủ ngũ công chúa.

Vừa vô cửa ngõ tiếp tục thấy tam công chúa, tứ công chúa và ngũ công chúa ngồi vào trong, ngũ công chúa vừa vặn thấy chúng ta ngay lập tức tiến thủ lên đón, sung sướng rời khỏi mặt mày nói: 

-"Tin tức chất lượng tốt, tiếp tục bắt được người hạ độc, coi rời khỏi trong tương lai người xem không nhất thiết phải quay quồng xuôi ngược rồi."

Chu Phú kinh hãi: 

-"Có thiệt không? Bắt được rồi? Là ai?"

Tam công chúa tiến thủ lên trước, bao bọc lấy bẫy vai của tam phò mã, khôn xiết kiều diễm nói: 

-"Các người đoán coi."

Trong bao nhiêu phò mã, chỉ mất ngũ phò mã là thấu hiểu chân tướng tá, bởi vậy hắn vắng lặng ko trình bày, tự động hóa quay về ngồi xuống cạnh bên ngũ công chúa, Chu Phú và lục phò mã nhì đôi mắt nom nhau, rối rít nhấp lên xuống đầu.

Ngũ công chúa ko tinh nghịch như tam công chúa, làm cho chúng ta ngồi xuống nghỉ dưỡng một chút ít tiếp sau đó phân phó hạ nhân dưng trà lên, rồi mới nhất lên tiếng: 

-"Là Công Tôn Thế tử phi, Lưu Cẩn Vân."

Tam phò mã ngay lập tức nhảy dựng lên gào to: 

-"Là nường ta? Sao lại là nường ta?"

Trong tuyệt vời của chúng ta, Công Tôn Thế tử phi cũng ko cần một người hoặc lên giọng, trừ quăng quật hoặc thách kị, tất cả không giống cũng đều thông thường, thế nào là giờ lại bùng phát rời khỏi thông tin chấn kinh như vậy?

-"Không lầm chứ?" 

Nói mang đến nằm trong, hắn vẫn ko thể tin cậy được.

Ngũ công chúa gật đầu bệnh thực: 

-"Không sai! Chính là nường ta! Các người biết vì như thế sao nường lại bị lòi ra sơ hở không? Chuyện này công thần là ai, những người dân lại càng ko đoán nổi đâu."

-"Được rồi được rồi, chớ quá nước đục thả câu nữa." 

Sau khi ngũ phò mã tu một ngụm trà bèn trình bày với ngũ công chúa, hắn thấy đầu chúng ta đều mong muốn giạng trực tiếp rời khỏi rồi, nường lại còn tồn tại ý muốn quá nước đục thả câu ở phần này, thiệt là nghịch ngợm ngợm!

Ngũ công chúa khẽ mỉm cười cợt nom Chu Phú, nói: 

-"Công thần này là...... Biểu muội của đại phò mã! Liễu Điệp Chỉ, Liễu cô nương!"

Chu Phú cực kỳ khiếp sợ: 

-"Thế nào là lại là muội ấy?"

-"Chính là nường ta! Lúc trước Trì Nam cứu vớt nường tớ rời khỏi kể từ vô phủ Thế tử, nhằm thân phụ phò mã trị thương mang đến nường, rồi lại thả nường về lại phủ Thế tử, tích lũy nữ giới nhân bất lương Lưu Cẩn Vân." 

Ngũ công chúa trình bày sắp tới đây ko ngoài người sử dụng khăn tay ấn lên môi, nói: 

-"Dĩ nhiên, biểu muội của đại phò mã cũng ko cần người hiền đức lành lặn lắm."

Tính tình biểu muội Điệp Chỉ, Chu Phú cũng biết đôi lúc nên lúc ngũ công chúa trình bày vì vậy, hắn trình bày ko cảm nhận thấy sở hữu từng nào sửng sốt lắm, đơn thuần tràn ngập tò mò mẫm với quy trình xảy ra: 

-"Rốt cuộc muội ấy tiếp tục người sử dụng cơ hội gì nhằm ứng phó với Thế tử phi?"

Tam công chúa nói: 

-"Kỳ diệu đó là ở phần này, nường ko hề làm cái gi so với Thế tử phi cả!" 

Thấy người xem quăng mang đến nường ánh nhìn tức giận, ngay lập tức lại bửa sung: 

-"Nàng thực hiện Công Tôn Thế tử phi..."

-"Làm loại gì?"

Bả vai tam phò mã teo rụt lại, tam công chúa đang được tựa bên trên bẫy vai hắn thiếu hụt chút nữa té nhào, nường tức tức giận dậm chân, tam phò mã lại thực hiện như ko thấy, ngẫu nhiên nạm lên một chén nước trà, lựa chọn lựa chọn tu, nom tam công chúa rồi chỉ chỉ túi nước treo giữa vùng eo, vừa vặn chỉ chỉ nước trà, mập nhòa nhấp lên xuống đầu một chiếc...... Lúc này tam công chúa mới nhất sung sướng rời khỏi mặt mày, xấu xí hổ xì hắn một chiếc.

-"Sau khi Liễu Điệp Chỉ quay về vương vãi phủ ngay lập tức tái diễn chiêu cũ, hạ "Năm ngày máu mê tình" lên trên người Thế tử nên cho đến giờ đây Thế tử vẫn còn đó mượt đùi phía trên nệm, ko thể tiếp cận chống của Thế tử phi."

Lục phò mã vẫn cau ngươi ko hiểu: 

-"Ta vẫn thiếu hiểu biết nhiều."

Lục công chúa ở cạnh bên đỉnh đạc giải thích: 

-"Ai nha, đó là tận dụng Thế tử nhằm công kích Thế tử phi Lưu Cẩn Vân, khiến cho nường tớ ko nhịn được rời khỏi tay với Liễu Điệp Chỉ, tuy nhiên trước khi Trì Nam tiếp tục mang đến Liễu Điệp Chỉ dung dịch giải, cho nên vì thế, Thế tử phi không còn cơ hội với nường tớ, chỉ hoàn toàn có thể trơ đôi mắt nom trượng phu bản thân sủng ái nữ giới nhân không giống vài ba ngày liên tục, tức thời bên dưới sự tức tức giận nường tớ ngay lập tức rối loàn, thời khắc lên đường mật thất nghiên cứu và phân tích sản xuất loại cổ độc mới nhất nhằm ứng phó Liễu Điệp Chỉ thì bị Ngọc Khanh và Hình ảnh Vệ đang được liên tiếp giám thị nường tớ bắt được bên trên địa điểm, nghe trình bày vô mật thất, tối thiểu cần nuôi cho tới năm vạc cổ trùng rộng lớn, kinh tởm mong muốn bị tiêu diệt."

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta

"......"

Sự tình cứ cải tiến và phát triển vì vậy, toàn bộ người xem ở phía trên đều ko suy nghĩ cho tới chuyện lại xẩy ra vì vậy, bao nhiêu vị phò mã nom nương tử ngôi nhà bản thân, trong tim đầy đủ những loại khổ sở, nữ giới nhân xác thực rất khó chọc, nhất là nữ giới nhân hoặc ghen tị tỵ!

-"Chuyện này là vì Lưu Cẩn Vân thủ mưu sao?" 

Tam phò mã căn vặn.

Ngũ công chúa nhấp lên xuống đầu: 

-"Dĩ nhiên ko cần."

-"Vậy......" 

Chu Phú mong muốn căn vặn tăng lại bị giờ thông truyền phía bên ngoài chống vang lên hạn chế đứt.

Là người gác cổng phủ ngũ công chúa báo lại: 

-"Theo nội ứng hồi báo, phủ nhị công chúa sở hữu hành vi rồi. Sau thân thích trưa nhị công chúa ngay lập tức dẫn nhì trăm thương hiệu phủ vệ tiếp cận phụ cận ngoại thành phía tây núi Vân Đính."

Nói cho tới núi Vân Đính Chu Phú mới nhất lưu giữ, điểm cơ đó là điểm nhị công chúa từng phân phát xuất hiện hắn.

Ngũ công chúa tiếp cận cạnh bên Chu Phú, trầm giọng nói: 

-"Thanh Dao cũng chính là người của mặt mày cơ, thời điểm này ko biết vì như thế sao tỷ ấy lại chạy cho tới núi Vân Đính."

Chu Phú sở hữu chút hồi hộp lắng: 

-"Có thể...... Bất lợi so với Trì Nam hoặc không?"

Mấy vị công chúa nhì đôi mắt nom nhau, trong trường hợp là Thanh Dao....Tỷ ấy hoàn toàn có thể làm cho bất lợi mang đến Trì Nam hay là không.....Cho mặc dù người đứng sau mùng sẽ không còn hẳn so với Trì Nam vì vậy, tuy nhiên là tỷ ấy......

Không thể ngồi ko mong chờ được nữa, Chu Phú đứng lên chứa chấp giọng nói: 

-"Ta tiếp tục dẫn người theo gót, ko thể làm cho nường tớ sở hữu thời cơ thương tổn Trì Nam."

Ngũ công chúa cũng gật đầu giã thành: 

-"Cần tớ phái tăng người theo gót huynh không?"

Chu Phú nhấp lên xuống đầu: 

-"Không cần thiết, vô phủ Thừa Tướng và phủ Trưởng công chúa đều phải sở hữu người, người vô phủ muội thì dùng làm trấn thủ."

Nói đoạn ngay lập tức vung áo rời lên đường, ghi lại bóng sống lưng oách hùng bất phàm, Tam phò mã đang được tu trà, nom theo gót bóng sống lưng Chu Phú, thi công bắp nói: 

-"Các ngươi sở hữu cảm nhận thấy rằng phong thái đại phò mã...... Thay thay đổi rồi không?"

Hóa rời khỏi là kể từ người phúc hậu ngay thật từ từ lay chuyển trở thành một vị hiệp khách hàng...Biến hóa cực kỳ vi diệu, ko đơn thuần vẻ hình thức nhưng mà là kể từ vô ra bên ngoài, tương tự như từ đầu đến chân bị thay cho thay đổi vong hồn vậy.

Mọi người nom nhau, ánh nhìn tương tự như đều đang được cười cợt hắn: Tới thời điểm ngày hôm nay ngươi mới nhất phân phát xuất hiện à?

***

Vừa lên tới mức núi Vân Đính, quân team của nhị công chúa ngay lập tức dàn trận, fake Trì Nam cho tới đỉnh núi tối đa.

Trì Nam bị trói chặt nhì tay, nường cùng bất đắc dĩ nom người muội muội này.

-"Ngươi so với tớ vì vậy thì sẽ sở hữu được được tiện dụng gì?" 

Trì Nam vừa vặn hương thụ những áng mây điểm chân mây, vừa vặn tương tự như vô tình căn vặn.

Nhị công chúa nạm sợi phì black color vô tay, vẻ mặt mày tàn nhẫn dữ tợn, đập đập sợi phì đen thui trong tim bàn tay, rét nhạt nhẽo nói: 

-"Không chất lượng tốt thì ko thể so với ngươi vì vậy sao?"

Dù sao thời điểm ngày hôm nay nường tớ đã và đang dốc toàn lực, cũng không còn bận tâm đồ vật gi nữa.

Kể kể từ lúc biết Trì Nam bị tóm gọn cóc, nường tớ ko khi nào là ko hy vọng nghe được thông tin nường bị giết thịt hoảng hồn, tuy nhiên đợi bao nhiêu ngày, đợi cho tới khi nghe đến được thông tin "hắn" mong muốn buông tha bổng Trì Nam, điều này khiến cho nường tớ ko thể ngồi yên ổn được nữa.

Oán hận nhì mươi bao nhiêu năm, mong muốn nường phân phát tiết như vậy nào?

Áp bức nhì mươi bao nhiêu năm, mong muốn nường gạt bỏ như vậy nào?

Không được, mặc dù cần cãi lại khẩu lệnh "hắn", nường cũng ko thể đem mang đến Trì Nam bình an về bên, nường mong muốn ngăn chặn toàn bộ đấy.

Trì Nam nom vẻ mặt mày nường tớ tràn trề oán thù tức giận, cười cợt nói: 

-"Vậy cũng ko cần. Chỉ mong muốn biết vì như thế sao!"

Nàng cười cợt, ko trọn vẹn là cười cợt Thanh Dao, nhưng mà đang dần cười cợt chủ yếu bản thân, ko ngờ vô quan hệ ngày tiết mủ cật ruột đó lại có rất nhiều người bất mãn với nường vì vậy, "hắn" là 1 trong những, Thanh Dao là nhì, vô bảy huynh đệ tỷ muội, nhì người đó lại nổi lên sát tâm so với nường, nường thực hiện trưởng tỷ cũng thực thất bại.

-"Tại sao ư?" 

Giọng trình bày Thanh Dao nghe sở hữu chút bén nhọn: 

-"Được, tớ tiếp tục trình bày mang đến ngươi biết nguyên vẹn nhân! Bởi vì như thế, ngươi mang đi toàn bộ thương yêu của phụ hoàng! Ngươi mang đi ánh hào quang quẻ vốn liếng nên thuộc sở hữu ta! Ngươi mang đi nghĩa vụ và quyền lợi vốn liếng nên thuộc sở hữu ta! Ngươi mang đi toàn bộ tất cả tớ mong muốn, bao hàm...Chu Phú! Sự tồn bên trên của ngươi so với tớ nhưng mà trình bày đó là một vật cản, cho nên vì thế tớ cần bài trừ vật cản." 

Nhị công chúa Thanh Dao đứng mặt mày bờ đá nom Trì Nam rồi vung lên một phì, ko cần tấn công vô bên trên người của nường, nhưng mà là tấn công vô tảng đá cạnh bên nường, một giờ đùng vang lừng, đá vụn ào ào rơi xuống núi.

Trì Nam ko vì như thế uy hiếp nhưng mà lắc fake, cười cợt nhạt nhẽo một tiếng: 

-"Vậy sở hữu cần tớ cũng hoàn toàn có thể hận ngươi không? Hận chính vì ngươi tồn bên trên, mới nhất khiến cho tớ lâm vào cảnh hiểm cảnh thời điểm ngày hôm nay, chính vì ngươi là muội muội tớ, cho nên vì thế tớ cần Chịu đựng sự căm hờn của ngươi hoặc sao? Ngươi ở phía trên oán thù trách móc tớ mang đi toàn bộ tất cả của ngươi, vậy sao ngươi ko nom lại bạn dạng thân thích bản thân lên đường, ngươi sở hữu tư cơ hội gì nhằm đòi hỏi dành được toàn bộ? Từ nhỏ cho tới rộng lớn ngươi trừ ganh tị, còn biết loại gì?"

Nếu việc đã đi vào nước này, Trì Nam cũng không tồn tại ý muốn hội tụ lại chút mặt mày mũi nào là cho những người muội muội này nữa: 

-"Ngươi loại gì rồi cũng ko biết! Khanh Điệp điêu ngoa tuy nhiên muội ấy hoàn toàn có thể tự động bản thân phanh rời khỏi con phố kinh doanh, tài đức vẹn toàn; Hiếu Nhiễm thông tuệ khôn khéo, nắm vững uyên bác; An Nhạc là kẻ phóng khoáng, ko câu nệ đái tiết; Tinh thần là kẻ thật thà, chân thực....còn ngươi thì sao? Ngươi sở hữu một chút ít nào là xứng đáng giá đựng người không giống tuyên dương ngợi không?"

Thanh Dao nghe vậy khuôn mặt mày ngay lập tức đỏ au bừng, ko ngoài rống giận: 

-"Ngươi câm mồm mang đến ta!"

Nàng tớ tức tức giận vung phì lên, đang được mong muốn vung xuống lại nghe thấy một đạo tiếng động thanh thúy khẩn cấp vang lên: 

-"Dừng tay!"

Dõi đôi mắt nom theo phía tiếng nói vừa vặn phân phát rời khỏi, lại là kẻ tránh việc xuất hiện nay ở phần này - phái nam nhân bạch nó đem mặt mày nạ.

Chỉ thấy đàng sau hắn sở hữu chục bao nhiêu ngự chi phí thị vệ ăn diện như người thông thường, chậm rì rì rãi tiếp cận đỉnh núi, vừa vặn lên đường, vừa vặn phanh mặt mày nạ bên trên mặt mày rời khỏi, người xem vừa vặn nhận ra đùng một cái bị chấn động, lại là... vua đại vương.

Tuổi nhà vua ngay gần chục lăm thoạt nom có vẻ như cực kỳ non nớt, tuy rằng còn trẻ con vì vậy tuy nhiên trong ánh nhìn nồng đậm sát khí lại khiến cho người không giống ko ngoài coi thông thường, khiến cho tâm sinh rời khỏi một xúc cảm hoảng hồn hãi.

-"Ngươi lùi rời khỏi mang đến ta! Ai được chấp nhận ngươi thực hiện như vậy?" 

Tiểu nhà vua ko hề hoảng hồn Nhị công chúa Thanh Dao, ngoan ngoãn độc tiếp cận trước mặt mày nường tớ, giơ tay ngay lập tức tát mang đến nường tớ nhì loại bạt tai, cả tức giận nói: 

-"Ta trình bày rồi! Ai cũng ko thể làm cho thương tổn cho tới Tiêu Trì Nam!"

Thanh Dao bị nhì loại bạt tai tấn công mang đến ngây ngẩn từ đầu đến chân, thất lạc một khi mới nhất phản xạ được, khó khăn tin cậy kêu lên: 

-"Vậy nhưng mà ngươi tấn công ta? Ta cũng chính là tỷ tỷ của ngươi, tại vì sao ngươi ko thể thương tổn Tiêu Trì Nam lại nỡ thương tổn Tiêu Thanh Dao ta?"

Tại thời khắc nhị công chúa Thanh Dao căn vặn rời khỏi những lời nói này, đái nhà vua lại giơ tay lên mang đến nường một chiếc tát, nói: 

-"Bởi vì như thế, ngươi ko xứng!"

Trì Nam rét tâm nom nhì người trước đôi mắt, chúng ta đó là đệ đệ và muội muội của nường, nhì người đều mong muốn đẩy nường vô địa điểm bị tiêu diệt, đó là nỗi bi thảm của nường, là nỗi bi thảm của phụ hoàng, cũng chính là nỗi bi thảm của hoàng phái Tiêu thị.

Đang khi dây dính chợt truyền cho tới một hồi giờ ngựa láo loàn giẫm bên trên đá núi, đái nhà vua phất phất tay mang đến thủ vệ tản rời khỏi, ngay lập tức thấy Chu Phú oách hùng bất phàm xuất hiện nay ở trước mặt mày người xem, trong khi thấy Trì Nam đứng bên trên đỉnh núi, nhì tay bị trói chặt thì ngay lập tức cả kinh biến sắc, chạy như cất cánh cho tới.

Đang chạy nửa đàng thì bị một sợi phì đen thui ngăn chặn lối đi.

Khuôn mặt mày nhị công chúa Thanh Dao ăm ắp vẻ dữ tợn oán thù tức giận, nường tớ ngoan ngoãn độc trình bày với Chu Phú: 

-"Ngươi ko lưu giữ rõ ràng sao? Ta là Thanh Dao! Là người từng cứu vớt ngươi - Thanh Dao!"

Chu Phú tóm lấy sợi phì của Thanh Dao, rét nhạt nhẽo nói: 

-"Ta chỉ biết, ngươi là Thanh Dao tiếp tục hoảng hồn tớ trúng thất tâm cổ! Tránh ra!"

Nghe Chu Phú trình bày vì vậy, bên trên mặt mày Thanh Dao ngay lập tức sửng sốt: 

-"Ngươi...... Đều biết?"

-"Không sai! Cho nên, chào rời rời khỏi, tớ mong muốn lên đường cứu vớt nàng!" 

Chu Phú nóng tính, một lòng mong muốn xông cho tới fake Trì Nam xuống.

Thanh Dao lại hung hăng bao bọc lấy hắn, như vậy nào thì cũng ko Chịu đựng buông ra: 

-"Không, ngươi ko thể đi! Ngươi là của tớ, sau thời điểm tỷ ấy bị tiêu diệt, ngươi đó là của tớ. Sở dạng tớ xinh xẻo, vóc người cũng chất lượng tốt, tớ tiếp tục so với ngươi chất lượng tốt vội vàng trăm chuyến Trì Nam, ko là ngàn chuyến."

Chu Phú rời khỏi mức độ gỡ tay vị công chúa hồ nước trang bị Thanh Dao này rời khỏi, sau thời điểm đẩy nường tớ rời khỏi xa xăm bèn cả tức giận nói: 

-"Cho mặc dù ngươi sở hữu đối đãi với tớ chất lượng tốt cho tới thế nào là, tớ cũng sẽ không còn mến ngươi! Sẽ ko lên đường công cộng một con phố với ngươi! Ta vĩnh viễn là trượng phu của Tiêu Trì Nam, kể từ ni về sau, tớ với ngươi không tồn tại bất kể mối quan hệ gì!"

"......"

Đối với việc quyết tuyệt của Chu Phú, công chúa Thanh Dao sở hữu chút sững sờ, nường tớ thế nào thì cũng suy nghĩ ko thông, rốt cuộc bản thân sở hữu ở đâu ko sánh vì như thế Trì Nam, tại vì sao tâm của hắn một lòng thiên về Trì Nam, chẳng thèm ngó ngàng cho tới mình?

Chu Phú đang được mong muốn xoay người tăng trưởng ôm Trì Nam xuống, sợi phì của Thanh Dao lại cuồng bạo rơi xuống địa điểm Trì Nam đang được đứng yên ổn mặt mày vách núi, chỉ chút nữa lại rơi vào người Trì Nam, Chu Phú xoay đầu nom lại, chỉ thấy nhị công chúa Thanh Dao tiếp tục phân phát điên, thì thầm kêu sai trái, tuy nhiên đang được khi lòng hắn rét như lửa châm thì sở hữu một bóng hình sớm phục kích ở cạnh cơ phì rời khỏi, đẩy Trì Nam rời khỏi.

Sợi phì đen thui cuồng bạo rớt vào bên trên thân thích của những người cơ, chỉ thấy nhị phò mã Liễu Liên té nhào ở mặt mày bờ đá, đôi bàn tay chắn trước mặt mày mong muốn bắt lấy sợi phì, tuy nhiên người yếu ớt nho nhã như hắn làm thế nào hoàn toàn có thể dành được nhãn quan bắt được sợi phì đang được lao vun vút cho tới.

Vô lực kháng đẩy nhì chuyến, sợi phì vừa vặn trượt ngoài bàn tay đợt nữa thì từ đầu đến chân hắn ngay lập tức té xuống vách núi...

-"Liễu Liên!"

Trì Nam nằm tại vị trí vách đá điên loạn hét lên, thực hiện thế nào thì cũng ko gọi lại được nhị phò mã Liễu Liên tiếp tục thay cho nường chắn tai ương... Chỉ thấy sau thời điểm người cơ rơi xuống, dông tố bên trên sườn dốc cũng kịch liệt nổi lên, bờ môi của hắn khép phanh bao nhiêu chuyến, tương tự như là đang được trình bày gì cơ với Trì Nam tuy nhiên giờ dông tố quá rộng, Trì Nam căn bạn dạng ko thể nghe được.

Chỉ hoàn toàn có thể trơ đôi mắt nom Liễu Liên nở nụ cười cợt rồi phất tay với nường, tiếp sau đó, từ từ bặt tăm.....

Công chúa Thanh Dao bị người của đái nhà vua ùa lên, phì đen thui vô tay cũng rơi xuống khu đất, nường tớ si ngốc nom chằm chằm điểm Liễu Liên bặt tăm......

Tại sao, tại vì sao trong cả ngươi rưa rứa thế? Ta mới nhất là thê tử của ngươi cơ nhưng mà, ngươi... tại vì sao ngươi hoàn toàn có thể vì như thế nữ giới nhân không giống... Không màng cho tới tính mạng con người của tôi như vậy?

Xem thêm: vị hôn phu

Vốn là vì như thế mong muốn cướp đoạt phái nam nhân Trì Nam mến mộ, mới nhất nằm trong hắn lập mái ấm gia đình, tuy nhiên tiếp tục nhiều năm vì vậy, tại vì sao hắn vẫn ko thể quên Tiêu Trì Nam? Tại sao, tại vì sao, bên trên sao?

-"Liễu Liên...."

Trì Nam thất hồn lạc phách té ngồi ở mặt mày bờ đá, yên ắng kêu lên thương hiệu của hắn.... Trơ đôi mắt nom phái nam nhân mến thương bản thân cứ vì vậy bặt tăm....Rốt cuộc, ko về được.