ông xã vô tâm phu nhân còn muốn chạy

Chương 101: Ông trời đang được trừng trị ư?

Vân Vy giơ con cái dao lên, nhắm trực tiếp vô ngược tim của Cố Thừa Duật. Lúc cô sẵn sàng hạ dao xuống thì đột ngột bàn tay bị bắt lại. Cố Thừa Duật tiếp tục há đôi mắt kể từ lúc nào, hắn lưu giữ tay cô rồi ngồi dậy.

Bạn đang xem: ông xã vô tâm phu nhân còn muốn chạy

Vân Vy không ngừng nghỉ giãy đạp giụa, đem mang lại bàn tay hiện nay đang bị Cố Thừa Duật bắt chặt lại.

- Buông tôi đi ra, tôi cần giết mổ anh...

- Vy, em điềm đạm lại...

Cố Thừa Duật khá người sử dụng mức độ tạo cho tay cô bị đau nhức, cô sau cùng cũng cần buông con cái dao xuống nệm. Cố Thừa Duật vội vàng ôm chặt cô lại:

- Em hận anh cho tới thế sao?

Cố Thừa Duật nhức lòng vô nằm trong, thế ra Lúc nãy cô dữ thế chủ động vì vậy là vì như thế đem mục tiêu. Mục đích của cô ý là giết mổ hắn. Hắn cần làm thế nào, cần làm thế nào cô mới mẻ bỏ qua mang lại hắn?

Vân Vy vẫn cuồng loạn mong muốn đẩy Cố Thừa Duật đi ra, cô gào lên:

- Buông tôi đi ra, tôi cần giết mổ anh!

Cố Thừa Duật vẫn kể từ từ yên ủi cô, nhẹ dịu vỗ sống lưng cô. Nhưng cho dù hắn đem yên ủi thế này cô cũng ko Chịu đựng, sau cùng hắn cũng bất lực buông cô đi ra.

Vân Vy lại nhặt con cái dao lên, cô thời điểm này như người điên mất mặt không còn lí trí, đâm trực tiếp một nhát vô ngực ngược của Cố Thừa Duật.

- Hự...

Nhát dao của cô ý đâm xuyên qua chuyện domain authority thịt, đâm trúng vô chỗ bị thương ko ngoài của hắn, tuy nhiên cô ko hề biết hắn còn tồn tại chỗ bị thương bởi bị trúng đạn này.

Cố Thừa Duật bắt lấy bàn tay cố dao của cô ý đang được cắm vô ngực bản thân, hắn trả lên một phía má của tớ. Bàn giấy tay cô nhuốm huyết của hắn, huyết kể từ chỗ bị thương chảy đi ra thật nhiều. Nhưng điều hắn quan hoài lúc này là cô:

- Vy, em được tự tại rồi, em lên đường lên đường, trả theo dõi cả Tiểu Nghiêm lên đường. Còn nữa, trả lại cả Vân thị mang lại em, mai em gặp gỡ Vũ Luận rỉ tai nhé.

Cố Thừa Duật trình bày vô đau nhức, chỗ bị thương ngoài domain authority thời điểm này ko đau nhức bởi chỗ bị thương vô tim. Không cần là vì như thế cô đi ra tay với hắn nên hắn mới mẻ buông tay, tuy nhiên là vì như thế hãi cô nhức lòng. Cuối nằm trong hắn cũng đưa ra quyết định buông tay cô, làm cho cô đi tìm kiếm nửa cơ thiệt sự mến yêu bản thân. Cô sinh sống hạnh phúc niềm hạnh phúc là hắn phấn chấn rồi.

Vân Vy nhìn Cố Thừa Duật thống gian khổ trình bày, vì như thế cớ gì tuy nhiên lòng cô lại nhói nhức cho tới vậy? Hai tay cô lập cập lập cập, Cố Thừa Duật kể từ từ buông tay của cô ý đi ra. Cô vô thức nhìn lên ngực hắn, huyết tiếp tục rơi xuống nhuộm ga trải nệm white tinh nghịch.

Nhưng Lúc nãy hắn một vừa hai phải trình bày tiếp tục trả lại tự tại mang lại cô, hắn một vừa hai phải trình bày lúc này cô hoàn toàn có thể lên đường. Cô vội vàng tách ngoài nệm, tạo nên ăn mặc quần áo. Trước Lúc tách lên đường, cô khá khựng lại, mong muốn quay trở về coi xem Cố Thừa Duật thế này rồi. Nhưng cô hãi bạn dạng thân ái bản thân tiếp tục mượt lòng tuy nhiên ko nỡ tách ngoài, do đó cô tiếp tục dứt khoát không xoay đầu lại.

Cô vô chống Tiểu Nghiêm, thằng nhỏ bé đang được ngủ. Cô ko thức tỉnh thằng nhỏ bé tuy nhiên bế thằng nhỏ bé lên, lặng lẽ tách lên đường vô tối. Cô ko cố theo dõi đồ vật gì cả, vì như thế toàn bộ đều là vật của Cố Thừa Duật, một xu cô cũng ko lấy.

Lúc cô sẵn sàng phát động xe pháo, tuy nhiên không vấn đề gì phát động được. Hình như thể xe pháo không còn xăng rồi.

Tiểu Nghiêm thời điểm này mới mẻ há đôi mắt đi ra, thấy bản thân và cả u đang được ngồi vô xe pháo, thằng nhỏ bé dụi dụi đôi mắt hỏi:

- Mẹ ơi, bản thân lên đường đâu ạ? Giai Tuyết đâu, và cả chú Duật nữa?

Câu trình bày của Tiểu Nghiêm tạo cho lòng cô nhói nhức, ngược tim cô rất rất nhức, nhức tương tự bị chủ yếu con cái dao sắc và nhọn Lúc nãy đâm vô tim. Vì sao đạt được mục tiêu rồi cô lại không hề hạnh phúc thế này?

Đột nhiên cô giật thột, ghi nhớ đi ra là đem gì cơ ko trúng. Khi nãy cô ko thể đâm được thâm thúy vì vậy, vì như thế sau cuộc hoan ái cơ cô đã trở nên rút tinh khiết mức độ lực rồi. Vậy vì sao lại nhiều huyết chảy đi ra như vậy?

Nghĩ tiếp đây, cô vội vàng xuất hiện xe đua vào trong nhà. Tiểu Nghiêm thấy u hấp tấp vàng nên cũng ton ton đuổi theo, vì như thế bữa tối Tiểu Nghiêm cực kỳ hãi ma mãnh.

Vân Vy xuất hiện chống Cố Thừa Duật, chạy cho tới thì thấy hắn tiếp tục ở bất tỉnh nhân sự bên trên nệm. Cô hoảng hãi vô nằm trong, lắc người hắn:

- Cố Thừa Duật? Anh...anh bị sao vậy? Anh mau tỉnh dậy đi?

Nhưng cho dù cô đem cố gọi thương hiệu hắn thế này thì cũng ko thấy hắn vấn đáp. Bàn giấy tay cô đặt điều bên trên ngực hắn, ngày càng nhiều huyết. Lúc này cô mới mẻ vội vàng dò thám điện thoại thông minh của hắn nhằm gọi mang lại Vũ Luận.

...

2h sáng sủa, chống cung cấp cứu giúp vẫn còn đó sáng sủa. Tại phía bên ngoài người nào cũng phiền lòng hoảng hãi. Khi nãy giờ động vô mái ấm rộng lớn vượt lên trước tiếp tục thức tỉnh Giai Tuyết dậy, hiện nay cả Giai Tuyết và Tiểu Nghiêm đều xuất hiện ở phía trên.

Tiểu Nghiêm ôm Giai Tuyết than khóc, Lúc nãy thằng nhỏ bé thấy thật nhiều huyết, thằng nhỏ bé rất rất sợ:

- Huhuhu, Giai Tuyết ơi, chú Duật sẽ không còn sao chứ? Huhu...

Giai Tuyết chỉ biết vỗ sống lưng Tiểu Nghiêm yên ủi. Cô nhỏ bé rất rất buồn, rất rất phiền lòng, tuy nhiên ko khóc. Cô nhỏ bé lại vô thức nhìn Vân Vy, không hiểu nhiều Lúc nãy cô Vân và phụ thân tiếp tục xẩy ra chuyện gì. Nhưng chỉ biết là bên trên người Vân Vy đem thật nhiều huyết, nhị tay huyết đã và đang thô rồi. Là huyết của phụ thân.

Ôn Hằng thời điểm này mới mẻ chạy cho tới điểm. Nửa tối nghe Vũ Luận gọi năng lượng điện, Ôn Hằng tiếp tục tức khắc tài xế cho tới đây:

Xem thêm: bóng đêm ký ức truyện full

- Sao rồi, sao rồi?

Vũ Luận nhìn Ôn Hằng, nhấp lên xuống đầu:

- Vẫn đang được cung cấp cứu giúp.

Ôn Hằng nổi rét mướt, đấm lên tường:

- Rốt cuộc thiếu hụt gia bị thực hiện sao? Không cần chỗ bị thương tiếp tục hứng rồi sao? hiểu thế thời điểm hôm nay tôi ngăn ngừa thiếu hụt gia xuất viện rồi...

Vũ Luận tức khắc giẫm Ôn Hằng một chiếc, ko mang lại anh tớ kế tiếp trình bày. Cố Thừa Duật từng dặn dò dò thám chuyện hắn bị thương chớ làm cho Vân Vy biết.

Ôn Hằng bị Vũ Luận đá một chiếc thì mới có thể giật thột, thấy Vũ Luận đang được quan sát về phía Vân Vy, anh tớ mới mẻ giật thột nhìn thấy sự xuất hiện của Vân Vy ở phía trên, và cả nhị đứa nhỏ nữa.

Thế tuy nhiên dường như không kịp nữa rồi, lời nói của Ôn Hằng tiếp tục rơi không còn thảy vô tai Vân Vy. Khuôn mặt mày cô thất sắc, tái ngắt nhợt lại. Cô vội vàng chạy cho tới túm cổ Ôn Hằng, cuồng loạn tra hỏi:

- Anh ấy bị thương? Bị thương khi này cơ?

Ôn Hằng lần thứ nhất thấy Vân Vy loại này, cứ như thể trở thành một người không giống vậy. Năm cơ bị lấy lên đường thận cũng ko thấy cô cuồng loạn như lúc này.

Anh tớ tấp tểnh tâm sự tuy nhiên bị Vũ Luận ngăn lại:

- Vân tè thư, cô hãy điềm đạm lại tiếp tục. Chờ bác bỏ sĩ cung cấp cứu giúp đoạn thì mới có thể biết tình hình được.

Tuy Vũ Luận ko được cho phép Ôn Hằng trình bày, tuy nhiên nhìn biểu cảm của mình, Vân Vy đoán chắc chắn rằng chúng ta đang sẵn có chuyện cất giấu cô. Nghĩ lại Lúc nãy Cố Thừa Duật chảy thật nhiều huyết, cô gần như là sụp sụp đổ. Cô ngồi phệt xuống sàn.

Có cần trước cơ hắn bị thương không? Cô ko biết nữa, ngược tim cô rất rất đau nhức. Thì đi ra trả thù địch đoạn này lại ko hề hỉ hả như cô suy nghĩ.

Vậy năm cơ Cố Thừa Duật trả thù địch cô đoạn, hắn đem khổ đau như cô lúc này không?

Cô thậy sự ko biết?

Lúc cơ đèn cung cấp cứu giúp tắt lên đường, bác bỏ sĩ và nó tá bước đi ra. Nhìn người nào cũng bất lực, thở nhiều năm. Vân Vy thời điểm này mới mẻ vùng dậy, cô vội vàng chạy cho tới trước mặt mày bác bỏ sĩ:

- Bác sĩ, Cố Thừa Duật sao rồi, anh ấy tiếp tục ổn định chứ?

Bác sĩ cũng trở thành giật thột, rồi sau này lại nhấp lên xuống đầu thờ dài:

- Lẽ đi ra vết dao đâm ko thâm thúy lắm, tuy nhiên lại đâm trúng vô chỗ bị thương bị trúng đạn, là chỗ bị thương chỉ cơ hội tim vài ba xen ti mét. Thành thiệt nài lỗi, công ty chúng tôi tiếp tục cố rất là rồi.

- Sao cơ?

Câu trình bày của bác bỏ sĩ như sấm sét kinh hoàng tấn công ngang qua chuyện tai cô, cô vô nằm trong kinh hoàng. Cố Thừa Duật thiệt sự bị trúng đạn? Không thể này, sao hoàn toàn có thể vì vậy chứ?

Thế tuy nhiên Lúc nãy hắn bịt đôi mắt cô vô nhằm thực hiện gì?

Vân Vy trọn vẹn sụp sụp đổ, giương hai con mắt vô hồn nhìn Cố Thừa Duật được đẩy đi ra, nó tá sẵn sàng đắp điếm mùng white.

Ngay cả Vũ Luận và Ôn Hằng cũng trở thành đứng hình, không đủ can đảm tin yêu đấy là thực sự.

Vân Vy vội vàng chạy cho tới mặt mày nệm của Cố Thừa Duật, nước đôi mắt lã chã rơi xuống:

- Thừa Duật...anh...anh tỉnh lại mang lại em! Anh chớ đùa vì vậy được ko, ko phấn chấn đâu...

- Thừa Duật, anh đem nghe em trình bày không? Em sai rồi, toàn bộ đều là lỗi của em. Vậy nên anh tỉnh lại được không? Anh ko thể vứt Tiểu Nghiêm 1 mình ko phụ thân được.

- Cố Thừa Duật xấu xí, anh chớ ngủ nữa tuy nhiên, em nài anh...

- Thừa Duật...em...em vẫn rất rất yêu thương anh. Không, em ko hề không còn yêu thương anh.

Cô gào khóc, đem gọi hắn như này, đem gọi từng nào phen hắn cũng ko tỉnh. Chẳng nhẽ...chẳng nhẽ phía trên đó là hình trị tuy nhiên ông trời trừng trị cô sao?

Xem thêm: chồng hờ vợ tạm

Ôn Hằng khích động vô nằm trong, tấp tểnh cho tới đẩy Vân Vy đi ra tuy nhiên bị Vũ Luận ngăn lại. Anh nhìn quý phái Tiểu Nghiêm và Giai Tuyết đang được tủi thân ái đứng một góc, tức khắc bước cho tới kéo nhị nhỏ bé lên đường. Dẫu sao cả nhị còn vượt lên trước nhỏ, tránh việc đứng phía trên tận mắt chứng kiến.

Giai Tuyết được Vũ Luận kéo lên đường, tuy nhiên cô nhỏ bé vẫn ngoảnh mặt mày lại nhìn Vân Vy đang được than khóc sướt mướt. Có lẽ...cô nhỏ bé hiểu sương sương được những chuyện đang được ra mắt.

Ôn Hằng bị Vũ Luận kêu ra bên ngoài, cho dù không đành lòng vẫn cần ra bên ngoài trước. Trước chống cung cấp cứu giúp chỉ từ bản thân Vân Vy, cô không ngừng nghỉ gọi thương hiệu hắn, tuy nhiên cho dù gọi thế nào thì cũng không tồn tại ai vấn đáp nữa rồi.