nhất kiến khuynh tâm truyện

Chương 1

A Nô à, ngươi bảo tớ cần làm thế nào đây?” Một cô nàng khuôn mặt mày u sầu miễn chống nghiêng bản thân nhờ vào tháp tử lung linh, vừa vị trái khoáy nho vừa phải thở than, nhường nhịn như với chuyện khó khăn giải quyết và xử lý.

Bạn đang xem: nhất kiến khuynh tâm truyện

“Nữ vương vãi, chuyện này e khó khăn thực hiện.” A Nô vẫn theo gót kề bên căn nhà tử nhiều năm, bà biết phái đẹp vương vãi vì thế lẽ gì tuy nhiên sầu óc, tuy vậy việc này trái khoáy thực khó khăn thực hiện.

“À, vậy sao? Vậy coi như với trò hoặc nhằm coi, ha ha ha!” Sở mặt mày u sầu khi nãy chi phí biến hóa, cô nàng nọ ngồi ngay ngắn, vừa phải mỉm cười vừa phải phát biểu.

“Nữ vương vãi, chuyện này… chẳng cần ko chất lượng sao?” Cảm giác thấy như tai vạ chuẩn bị ùa tới, A Nô ko bao nhiêu bất ngờ phát biểu với căn nhà tử đang được tươi tỉnh mỉm cười tựa hoa xuân. Tính nết căn nhà tử bà nắm vững như lòng bàn tay, coi rời khỏi tứ ả nha đầu bại đợt này gặp gỡ cần xui xẻo rồi.

“Hửm? A Nô, với gì ko chất lượng ngươi cứ việc phát biểu. Bổn cung là kẻ thấu tình đạt lý, chắc chắn tiếp tục sửa chữa…” Cô gái nọ tách ngoài ghế quý phi, trở về phía A Nô ôn nhu căn vặn, góc nhìn không có tội chớp động coi A Nô.

“Chuyện này… Nữ vương vãi, không tồn tại điểm này ko chất lượng.” Có câu “hảo phái đẹp bất cật nhãn chi phí khuy”[1], A Nô vội vàng sửa lại câu bà vẫn phát biểu, khuôn mặt mày đem theo gót nụ mỉm cười thiên về phía phái đẹp vương vãi đáp lời nói. Nên hiểu vị phái đẹp vương vãi này sẽ không dễ dàng chọc nhập, từng vương quốc này, tức thì đến mức tiên hoàng vẫn về cõi tiên cho tới hài đồng vừa phải học tập chữ, không người nào ko biết sự lợi sợ hãi của Nữ vương vãi Thuấn Vũ nước Nguyên Trung chúng ta, người từng là 1 trong cô nàng yếu hèn đuối…

“Ai nha…” Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi doạng người một chiếc, sau lại quay trở lại ngự bên trên quý phi tháp, kế tiếp ăn nho tỳ phái đẹp kéo lên, chuyện khi nãy coi như trước đó chưa từng đột biến. Thế tuy nhiên chỉ việc coi vẻ mặt mày vạn bất đắc dĩ của A Nô, mặc dù là người nào cũng đoán rời khỏi được chuẩn bị với chuyện ko chất lượng xẩy ra.

“A Nô à, tứ nha đầu bại đâu?” chén không còn một chùm nho, Thuấn vũ phái đẹp vương vãi bèn căn vặn A Nô kề bên.

A Nô vừa phải trấn tĩnh lại kể từ chuyện chấn động ban nãy, nghe thấy phái đẹp vương vãi căn vặn cho tới, tâm bà đợt loại nhì bị khích động, “Nữ vương vãi, những nàng…” Vừa lăm le dối trá hùn tứ ả nha đầu bại, ấy tuy nhiên bà còn ko dứt lời nói vẫn nghe thấy phái đẹp vương vãi bồi thêm thắt, “Còn nữa mon nữa là cho tới An Tức tiết. Thiên vương vãi, Tồn vương vãi, Lạc vương vãi, còn tồn tại Giản vương vãi cũng nên cho tới Nguyên Trung tớ bái vái tổ tiên chứ!”

“À!” Đoán được căn nhà ý trong trái tim phái đẹp vương vãi, A Nô chợt hóa đá, nhập đôi mắt bà chỉ từ lại nụ mỉm cười kiều diễm của cô nàng bại. Xem rời khỏi phái đẹp vương vãi vẫn nghịch ngợm ngán những loại không giống, ham muốn demo thực hiện bà mai một đợt. Dẫu thế cũng ko cần thiết nghịch ngợm rộng lớn như thế chứ, phải ghi nhận rằng Thiên vương vãi, Tồn vương vãi, Lạc vương vãi, Giản vương vãi đều ko cần là kẻ đơn giản và giản dị. Nhất là bao nhiêu năm thời gian gần đây, tứ vị đại vương vãi này hóa học chứa chấp vô số dã tâm…

Nhiều năm vừa qua, đại lục Minh Xuyên còn là 1 trong vương quốc thống nhất, lịch sử hào hùng cải tiến và phát triển thuận theo gót điều chí lý “hợp cửu vớ phân”. Trọng Minh năm loại 35, Đệ nhất Đại nhà vua Minh Xuyên quốc – Hạ Trạch đại đế đón đại lâu sáu mươi, những tưởng rằng hôm ấy được xem là chúc lâu yến náo náo sức nóng sức nóng, này ngờ hóa rời khỏi lại là “hồng môn yến”. Dưới gối Hạ Trạch đại đế với tứ phái nam nhất phái đẹp, bởi vì tuổi thọ Hạ Trạch đại đế đã tăng cao vẫn ko lập hoàng thái tử nên những vị đại thần nhân thời điểm hiện tại bức bách Hạ Trạch đại đế lựa chọn hoàng thái tử. Lại phát biểu những đại thần phân chia phe theo gót những vị vương vãi tử, trong những lúc này lại rút dao đâm chém cho nhau, vốn liếng lăm le là đại lễ sung sướng, này ngờ lại khiến cho Hạ Trạch đại đế làm cho đầu đau ko ngớt. Cuối nằm trong, bên dưới tình thế bức bách, Hạ Trạch đại đế đã mang rời khỏi một đưa ra quyết định quan trọng. Ông phân chia vương quốc trở nên năm nước: Đông Tư quốc, Tây Nguyên quốc, Nam Lâm quốc, Thành Phố Bắc Ninh quốc và Nguyên Trung quốc. Năm vương quốc này bởi năm người con cái của đại đế xưng vương vãi, tuy nhiên tọa trấn Nguyên Trung quốc cần là phái đẹp nhi, thường niên cứ vào trong ngày 5 tháng bốn, con cái con cháu những vương quốc sót lại cần quay trở lại Nguyên Trung bái tế tổ tiên, mong chờ tổ tiên tiếp tục khoan thứ…

Chẳng biết vẫn qua chuyện bao kì xuân thu tấp nập hạ, cũng ko biết chính thức kể từ lúc nào ngày 5 tháng bốn mỗi năm được gọi là An Tức tiết. Các vương vãi thượng tứ quốc vẫn tuân theo gót di huấn của tổ tông, quay trở lại Nguyên Trung quốc bái tế.

Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi là Đại phái đẹp vương vãi loại tám của Nguyên Trung quốc. Dưới sự cai trị của những đại phái đẹp vương vãi, triều đại Nguyên Trung quốc càng ngày càng phồn vinh phát đạt, điểm biên cảnh hoang sơ khiến cho tứ quốc càng ngày càng không yên tâm. Vì lẽ ấy, bao nhiêu năm thời gian gần đây, đại lục Minh Xuyên tựa hồ nước lại ham muốn ứng nghiệm với câu cổ huấn “phân cửu vớ hợp” bại.

“Hi Lê, Thủy Văn, Giám Oanh, Sở Kha. Mau, những cô mau trốn cút.” A Nô vội vàng lao vào năng lượng điện Nguyên Tịch, phát biểu với tứ ả nha trả nhập năng lượng điện, nỗ lực khẩn trương đẩy những nường ra phía bên ngoài.

“A Nô quái quái, quái ma làm thế nào vậy? Sao lại vội vàng thế?” Hi Lê đang được ráng dược phổ bên trên tay lên giờ đồng hồ căn vặn, với chút không tin.

“Phải bại cần bại. A Nô quái quái, bà thực hiện tất cả chúng ta lúc lắc cả bản thân nha!” Thủy Văn vừa vị táo vừa phải tâm sự những lời nói ko rõ rệt thanh sắc. Giám Oanh đang được chùi bảo thăm dò nằm trong Sở Kha đang được may vá kề bên cũng ko ngoài nghi ngờ.

“A nha, chớ với căn vặn nhiều, phát biểu công cộng những cô mau tách cút một thời gian. phẳng phiu ko, bởi vì không…” A Nô khẩn trương ham muốn fake những nường tách ngoài “âm mưu” của phái đẹp vương vãi, tuy vậy ko phân tích ràng được…

“A Nô quái quái, ko cần thiết cấp. Đến tợp chén nước trước vẫn rồi kể từ từ phát biểu.” Sở Kha quan hoài bưng cho tới một chén nước, ôn nhu phát biểu với A Nô.

“Ôi trời, tớ làm thế nào hoàn toàn có thể ko vội vàng. An Tức tiết chuẩn bị cho tới rồi, khi đó Thiên vương vãi, Tồn vương vãi, Lạc vương vãi, Giản vương vãi đều sẵn sàng cho tới phía trên.” Nhận lấy chén nước kể từ tay Sở Kha rồi fake mang đến Thủy Văn chỉ mải bồn chồn gặm táo, A Nô vạn bất đắc dĩ phát biểu.

“Các vị Thiên vương vãi, Tồn vương vãi, Lạc vương vãi, Giản vương vãi này ham muốn cho tới thì cho tới, tương quan cho tới tất cả chúng ta sao?” Giám Oanh vừa phải vệ sinh ngôi trường thăm dò vừa phải căn vặn.

“Đương nhiên là với liên quan…” Nghe thấy thắc mắc như ko phải với yếu tố gì kể từ Giám Oanh, A Nô lo lắng không yên. Bà vừa phải lăm le lên giờ đồng hồ thì chợt nghe thấy ngoài năng lượng điện truyền cho tới tứ giờ đồng hồ “nữ vương vãi giá chỉ lâm”, nhì chữ “nguy rồi” bèn thuận mồm thốt ra…

“A Nô à, chuyện gì tuy nhiên nguy hiểm rồi vậy, hả?” Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi vẫn như trước đó một cỗ tươi tỉnh mỉm cười, bước vào kề bên A Nô căn vặn.

“Ạch… Nữ phái đẹp vương vãi, không tồn tại việc gì nha, ha ha ha.” A Nô lúng túng mỉm cười nhoẻn đáp lời nói, coi rời khỏi là tự động bạn dạng thân thiết chuốc lấy xui xẻo.

“Tham loài kiến phái đẹp vương!” Bốn ả nha trả đứng một phía thỉnh an Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi.

“Bình thân!” Thuấn Vũ mỉm cười nhoẻn để ý tứ người chúng ta, sau lại nhìn bao quát xung quanh, góc nhìn tạm dừng bên trên người A Nô đang được toát các giọt mồ hôi giá tiền, bên trên môi Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi lại lòi ra nụ mỉm cười nghiêng nước nghiêng trở nên.

Đông Tư quốc, ở phía Đông đại lục Minh Xuyên, là vùng duyên hải đồng bởi vì, theo gót lý thuyết lẽ ra cần là hòn ngọc trù phú phì nhiêu, tuy nhiên bên trên thực tiễn điểm phía trên chỉ là 1 trong vùng hoang sơ. Bởi lẽ vì thế với rừng với biển lớn nên thông thường gặp gỡ cần tai ương như sóng thần, bão tố… lại thêm thắt nàn hải tặc hoành hành nên không tồn tại bao nhiêu người trú lại.

Vương thượng đời loại nhất của Đông Tư quốc đó là con cái trưởng của Hạ Trạch đại đế – Bàn thờ, khi được phân cho tới Đông Tư quốc thì ban mang đến chúng ta Đông Phương, thương hiệu là Đông Phương Bàn thờ Thụy. Nhờ những nỗ lực của hậu thế, Đông Tư quốc dần dần trở thành phồn thịnh, nhất là sau khoản thời gian Vương thượng đời loại năm lên ngồi, ông sử dụng tâm trị quốc, cứu giúp tế khử đạo, đạt được rất nhiều chiến công, mặc dầu ông vẫn cưỡi hạc về tây thiên, tuy nhiên dân bọn chúng vẫn thông thường xuyên bái tế tưởng niệm. Cũng ko thể ko nói tới Vương thượng đời loại sáu vừa phải đăng cơ – Đông Phương Thiên, kế tiếp lưu giữ những quyết sách huệ dân, tăng cường lực chống va đập lượng chống hải tạc khiến cho Đông Tư quốc càng thêm thắt phồn thịnh, số lượng dân sinh cũng không ngừng nghỉ phát triển. Tục ngữ phát biểu “Nước chảy về thấp, người bước lên cao”, ai cũng ham muốn giành được to hơn, nhiều hơn thế nữa nữa, mang đến nên…

“Vương thượng, An Tức tiết chuẩn bị cho tới.” Trong đại năng lượng điện an tĩnh, một hắn hắc nó nhân bẩm với Thiên vương vãi đang được xoay sống lưng về phía bản thân.

Xem thêm: em chỉ muốn hít khí vận của anh

“Ừm.” Thiên vương vãi cũng ko xoay quay về, cũng chẳng phát biểu gì thêm thắt, nhập đại năng lượng điện vẫn đặc biệt an tĩnh.

“Theo thám tử hồi báo, nước Nguyên Trung thời điểm hiện tại vẫn hợp tác nhập sẵn sàng những loại quan trọng mang đến tiết An Tức, đã và đang xác lập Tồn vương vãi và Giản vương vãi sẽ không còn tham gia tiết An Tức trong năm này. Thương thế của Lạc vương vãi vẫn ko hồi phục hẳn, tuy vậy với tin cậy đúng là trong năm này Lạc vương vãi sẽ không còn vắng tanh mặt mày.” Hắc nó nhân kế tiếp phát biểu.

“Ừm.” Thiên vương vãi vẫn là 1 trong cây phát biểu này, sau khoát khoát tay, thân thiết hình ảnh hắc nó nhân mất tích nhập bóng tối nhập đại năng lượng điện tĩnh mịch.

“Vương thượng, người dân có dự tính gì?” Từ góc đại năng lượng điện, một người rời khỏi coi vị Thiên vương vãi vẫn đang được fake sống lưng về phía cửa ngõ lên giờ đồng hồ căn vặn.

“Hoa Khải, tổ huấn này hoàn toàn có thể thực hiện trái khoáy, hừ, tớ cũng không phải như bọn Tồn vương vãi, Giản vương vãi thiếu thốn kiên nhân bại.” Nam tử xoay người lại, bên trên môi vẽ rời khỏi nụ mỉm cười giễu cợt.

“Thần hiểu.” Là trợ thủ tâm đầu ý hợp của Thiên vương vãi, Hoa Khải đương nhiên hiểu ý tứ nhập lời nói căn nhà tử.

“Có lầm hay là không vậy, đoán thiếu sót một đợt ngay tắp lự bị thất bại, sớm biết vậy đang không nằm trong nghịch ngợm với đám chúng ta, báo sợ hãi giờ tớ cần cút phục dịch kẻ không giống. Đúng thiệt là…” Thủy Văn bưng bình trà bên trên tay, một cỗ ân oán trách móc phát biểu. Hết những rồi, ai bảo cô nương thông thường ngày ham ăn biếng thực hiện là nường lại quí nghịch ngợm đoán số với những người tớ, tuy nhiên người này thất bại cần bưng trà tiếp cận lùi nhập cung, cho tới khi gặp gỡ một người dữ thế chủ động van đồ uống vừa được buông tha. Hôm ni kẻ thất bại đó là Thủy Văn nường nha, thế cho nên nường đành vạn bất đắc dĩ tự động bản thân trộn một lạnh lẽo trà Long Tĩnh, bưng cho tới bưng lùi nhập cung.

“Chào Thủy cô nương.”

“Chào Thủy cô nương.”

Một giờ đồng hồ nhì giờ đồng hồ, quý khách thấy Thủy Văn cũng chỉ cúi đầu vấn an, ko một ai dám lên giờ đồng hồ ngỏ ý ham muốn sử dụng trà nha, nên hiểu được ở Nguyên Trung quốc này, Thủy Văn nường là 1 trong trong mỗi người được Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi sủng ái nhất… Trong đám cung nữ, với kẻ này thấy nường tuy nhiên ko cúi đầu cúc cung… Còn một điểm nữa, bại đó là năng lực trộn trà của Thủy Văn chẳng cho tới điểm cho tới vùng, nghe đồn đại đợt trước với người tợp cần trà ngon bởi Thủy Văn cô nương trộn bất ngờ bị chi phí chảy, thế cho nên càng không tồn tại ai gan lì dạ dám hương thụ.

“Này này, A Mạc, cô với khát nước không? Có ham muốn sử dụng chút trà ko, là trà Long Tĩnh tớ tự động tay trộn đấy.” Đi một vòng lại một vòng, Thủy Văn thực không thể chịu đựng nổi, không thể cơ hội này không giống rộng lớn là chính thức “bắt” người.

“Ạch, Thủy cô nương, ko cần thiết đâu. Nô tỳ ko khát.” Nhìn lướt nước trà gold color phía bên trong chén, A Mạc rùng bản thân phát biểu.

“Thủy cô nương, phái đẹp vương vãi sai tớ ra phía bên ngoài thao tác, tớ cần thời gian nhanh một ít.” Một người lại một người, nghe Thủy Văn phát biểu kết thúc ai nấy cũng đều đua nhau viện cớ…

“Cái quái ác gì vậy, dung mạo tớ như là quỷ lắm sao, sao người nào cũng tách né? Chỉ là tợp một ngụm trà thôi tuy nhiên.” Thấy quý khách nóng bức tách né, Thủy Văn bĩu môi ân oán trách móc. “Không được, coi rời khỏi cần sử dụng cho tới đòn trinh sát. Hừ, tớ ko tin cậy đợt này sẽ không thực hiện được việc.” Đem khay trà nhập tay đặt trên băng đá, Thủy Văn để ý tứ bề, “Có thiếu sót ko vậy, trốn không còn cả rồi sao!” Khi nãy nhập vườn với vô số người, thời điểm hiện tại không thể thấy bóng hình bất kì ai…

“Xem rời khỏi tớ thiệt cần bắt người rồi, được, đưa ra quyết định vậy đi!” Thủy Văn nảy rời khỏi ý tưởng phát minh hoặc, nhì bàn tay nường cầm trở nên quyền, hưng phấn nâng khay trà lên, trực tiếp tiến thủ về phần bên trước.

“Ách, cẩn thận!” Bởi vì thế quá có hứng lại cút khá thời gian nhanh, vừa phải fake cho tới khúc xung quanh, Thủy Văn ngay tắp lự đυ.ng cần người này bại. Những tưởng chuẩn bị với cùng một mùng chén khay lếu láo độn ở bên dưới khu đất, tuy vậy hình hình ảnh mong ước lại ko xuất hiện tại.

Chỉ thấy người bại một tay bao bọc lấy eo Thủy Văn, một tay bưng khay trà, coi qua chuyện cũng biết người này công lực thâm nám hậu.

Thủy Văn bị đυ.ng cho tới thất thần lại bị người bại ôm nhập lòng, một tay nường cầm lấy vạt áo, tay bại vừa phải khéo lại bịa bên trên hông người tớ.

“Không sao chứ?” Một giọng phái nam trầm lắng vang lên.

“Giọng phát biểu thiệt dễ dàng nghe nha, l*иg ngực cũng thiệt thoáng rộng nha!” Phản ứng thứ nhất của Thủy Văn cô nương sau khoản thời gian trả hồn đó là như thế. Nàng chậm trễ rãi ngước đầu, đợt loại nhì thất thần, “Rất anh tuấn nha!” Thủy Văn ko tự động căn nhà buột mồm tâm sự tâm lý trong trái tim.

Người nọ cau ngươi như ham muốn phát biểu gì, tuy nhiên còn không nói thì đàng sau vẫn truyền cho tới giọng một cô gái: “Thủy cô nương, Sở cô nương chào tỷ qua chuyện mặt mày ấy một chuyến.”

“Hả?” Thủy Văn còn đang được ngây ngô chợt trả hồn, lúng túng tách ngoài vòng đeo tay người nọ, chỉnh trang lại nó sam, hắng tiếng nói với phái đẹp tử kia: “Khụ, tớ.. tớ vẫn biết.”

Nói kết thúc, Thủy Văn lướt qua chuyện người bại lăm le tách cút, vừa phải cút được song bước nhường nhịn như nường chợt ghi nhớ rời khỏi điều gì, vội vàng xoay người lại chỉ nhập người nọ nói: “Này, ngươi cần tợp không còn bình trà này. Nếu dám đưa đổ ngay tắp lự trừng trị phụ thân ngày ko được ăn cơm trắng. Còn nữa, ko được phát biểu với những người dân không giống là tớ nghiền ngươi tợp nha.” Nói kết thúc Thủy Văn ngay tắp lự yên tâm xoay đầu kế tiếp rảo bước. Đi được một quãng, trong trái tim Thủy Văn âm thầm nhủ, nhập cung tuyển chọn người mới nhất lúc nào nhỉ, sao nường một ít tuyệt hảo cũng không tồn tại nha, bất trái khoáy phái nam tử này cũng thiệt đẹp nhất, tuy nhiên không mong muốn là…

“Uống trà? Hừ, Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi thực sự biết phương pháp giáo dục kẻ bên dưới.” Nhìn theo gót bóng hình dần dần khuất xa vời, sau quay trở lại coi khay trà nhập tay bản thân, Đông Phương Thiên hừ giá tiền phát biểu.

“Ha ha ha, coi rời khỏi Thiên vương vãi vừa phải rẽ thăm hỏi đã và đang được Thủy cô nương của tất cả chúng ta năng nổ đón tiếp. Bổn cung thiệt cảm nhận thấy vui vẻ mừng.” Còn đang được hồi ức lại chuyện khi nãy, Thiên vương vãi chợt nghe được giờ đồng hồ mỉm cười châm chọc kể từ đàng sau. Đôi lông ngươi nhíu lại, Thiên vương vãi biết chắc chắn là phái đẹp vương vãi Thuấn Vũ cho tới.

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta

“Đạo mời khách của những người cũng thiệt đặc biệt quan trọng, thiệt khiến cho bổn vương vãi bội phục.” Giọng phát biểu giá tiền lùng, lời nói lẽ mai mỉa, đầy đủ để xem rời khỏi Đông Phương Thiên của Đông Tư quốc này coi thông thường Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi cho tới nhường nhịn này. Xem rời khỏi đại lục Minh Xuyên này vẫn phân chia hạn chế quá lâu rồi…

“Ha ha, Thiên vương vãi khách hàng khí rồi. Thế này sao sánh được với Thiên ngài huyên tân đoạt chủ[1] chứ! Ha ha.” Nghe được lời nói bại của Thiên vương vãi, Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi đáp trả, coi rời khỏi vị Thiên vương vãi này một giờ đồng hồ ko báo vẫn xông trực tiếp nhập hoàng cung Nguyên Trung quốc, thiệt khiến cho Thuấn Vũ phái đẹp vương vãi với phần lúng túng láo nháo bực bản thân.

“Chỉ là bổn vương vãi không thích phiền phức cho tới phái đẹp vương vãi thôi.” Hai người chúng ta, ngươi một câu tớ một câu, chẳng ai nhường nhịn ai.