nhặt được vợ ngoan

Chương 19: Tại rể

Phương Chính Thiên là kẻ trước tiên lên giờ đồng hồ, "Anh ham muốn lừa công ty chúng tôi sao? Nó là nam giới, sao rất có thể đem thai? Đứa nhỏ ở đâu ra?"

Bạn đang xem: nhặt được vợ ngoan

Mẹ Phương ngược lại nhìn chằm chằm bụng của Phương Huyên, nhì đôi mắt như dán chặt vô bại liệt, một hồi sau, bà mới mẻ lên giờ đồng hồ hỏi: "Cái bầu này, bao nhiêu mon rồi?"

Phương Chính Thiên há to tướng mồm, "Mẹ, ko gì u vẫn tin tưởng rồi sao? Nó là nam giới nhưng mà."

Mẹ Phương ko thèm nhìn anh một chiếc, trả tay vuốt bụng Phương Huyên, "Mẹ biết nó là nam giới, con cái u sinh rời khỏi còn ko biết nam nữ sao?"

"Vậy sao u, u còn..." Phương Chính Thiên sở hữu chút cạn tiếng.

Bà mỉm mỉm cười trả tay sờ đầu Phương Huyên, "Lúc nó mới mẻ vô phía trên, u nhìn dáng vẻ lên đường của chính nó nó như phụ phái đẹp đang được có bầu vậy, u từng có bầu những nhì đứa, người dân có bầu đứng ngồi thế nào là, u biết rất rõ ràng. Lúc đầu u cũng ko suy nghĩ cho tới, giờ đây thì rất có thể xác lập rồi."

Phương Chính Thiên giơ ngón cái rời khỏi, "Mẹ thiệt lợi sợ hãi, chỉ việc nhìn thôi vẫn biết người tao sở hữu nên có bầu hay là không rồi, tuy nhiên nhưng mà..."

Đột nhiên, Tông Hiệu Đông lấy bao nhiêu tờ giấy má rời khỏi nhằm lên bên trên bàn, thảnh thơi nhạt nhẽo nói: "Đây là giấy má xét nghiệm có bầu, còn tồn tại sản phẩm siêu thanh, đứa nhỏ là 1 trong bé nhỏ trai khỏe khoắn."

Mẹ Phương trả tay cụ lên coi, nhìn hình hình ảnh đứa nhỏ vô tấm hình siêu thanh yêu thương mến ko thôi, bà đứng lên, trải qua ngồi xuống lân cận tía Phương, "Ông nhìn con cháu nước ngoài của ông này, sở hữu dễ thương và đáng yêu không?"

Ba Phương ko nhịn được liếc nhìn qua loa, trong thâm tâm cũng trở thành mềm mại, tuy nhiên bề ngoài vẫn gắt gỏng, "Cái gì nhưng mà con cháu nước ngoài, là con cháu nội."

"Cái ông này, thiệt là... Cháu nào là ko nên là con cháu chứ." Me Phương liếc xéo ông một chiếc.

Bà đùng một cái thở nhiều năm một khá, "Hai phu nhân ck tất cả chúng ta vẫn đặc biệt nhìn ước sở hữu một đứa đàn bà, giờ đây coi như nguyện vọng vẫn trở nên 50% rồi."

Phương Chính Thiên ngồi ở lân cận, vô tay cụ phiên bản xét nghiệm, nghe u bản thân rằng vậy ngay lập tức cảm nhận thấy nghẹn tiếng, "Mẹ, nó là đàn ông nhưng mà."

Mẹ Phương trừng anh một chiếc, "Mẹ đương nhiên biết, con cái rằng nhiều vì vậy làm những gì, giờ đây Huyên đang được có bầu, con cái ko được ức hiếp nó."

Phương Chính Thiên ỉu xìu gục đầu, trong thâm tâm vẫn đang còn chút ko thể tin tưởng đó là thực sự, dấm dúi liếc đôi mắt nhìn Phương Huyên một chiếc, thấy cậu vơi ngoan ngoãn bịa tay lên bụng, mỉm mỉm cười với Tông Hiệu Đông thì sẽ càng thêm thắt không dễ chịu.

Đúng là em trai gả ra bên ngoài như chén nước sụp đổ lên đường nhưng mà, trọn vẹn khuynh hướng về ck nó.

Mẹ Phương xoay quý phái nhìn cậu, phiền lòng hỏi: "Có không dễ chịu gì ko con?"

Hơn ai không còn, bà biết có bầu đặc biệt rất đau đớn, nghén bầu rồi mệt rũ rời những loại, cũng may sở hữu ck lân cận mến thương chở che, bà cũng ko bao nhiêu vất vả.

Lại nhìn quý phái Tông Hiệu Đông ở lân cận, kể từ khi mới mẻ lao vào, anh vẫn nâng niu cậu từng chút một, đối với tía Phương hồi xưa, chỉ mất rộng lớn chứ không hề xoàng.

Nghe bà chất vấn, Phương Huyên nhấp lên xuống đầu, "Không không dễ chịu, thưa u, u."

Trong lòng cậu nhấc lên cảm hứng ấm cúng ko rằng nên tiếng, vẫn rất mất thời gian cậu không sở hữu và nhận được sự mến thương của u, ni đùng một cái lại sở hữu, cậu sở hữu chút luýnh quýnh, tuy nhiên phần nhiều là sung sướng và cảm động.

Tông Hiệu Đông ở lân cận rằng thêm: "Đứa nhỏ ngoan ngoãn nên ko hành em ấy nhiều, ăn uống hàng ngày cũng ngon, đơn giản mới đây thông thường thường hay bị loài chuột rút về tối, ngày nào là con cái cũng mang lại em ấy nốc canh xương, vẫn nâng cao nhiều rồi."

Nghe anh rằng xong xuôi, góc nhìn bà nhìn anh càng thêm thắt ưng ý, chở che con cái bà từng li từng tí vì vậy, rõ rệt là vô nằm trong mến thương, con cái bà cũng coi như vẫn đặc biệt suôn sẻ, trong cả tía Phương nghe xong xuôi cũng khan hiếm khi mang lại anh góc nhìn hòa nhã, tuy nhiên ko rằng gì vẫn lặng lẽ đồng ý mang lại anh tiến bộ một chân vô cửa ngõ Phương gia rồi.

Mẹ Phương nhìn cậu một hồi, như lưu giữ rời khỏi vật gì bại liệt, bèn hỏi: "Hai đứa lên đường máy cất cánh kể từ TP.HCM H vô đây?"

Hai người hàng loạt gật đầu.

"Bậy bạ rất là, sở hữu bầu rồi còn dám lên đường máy cất cánh, nhì đứa thiệt là quá nông cạn nhưng mà." Mẹ Phương tỏ vẻ ko ưng ý, trách móc cứ.

Phương Huyên khan hiếm khi dữ thế chủ động nói: "Bác sĩ Hạ rằng, đứa nhỏ đặc biệt khỏe khoắn, rất có thể ngồi máy cất cánh."

"Vậy cũng ko được, ngồi yên lặng ở một vị trí ko được sao, gọi một cú điện thoại thông minh, u và tía vô bại liệt thăm hỏi con cái được nhưng mà."

Phương Huyên ko biết rằng gì mang lại nên, cũng biết bà suy nghĩ cho chính mình, nhẹ nhõm giọng nói: "Xin lỗi u."

"Thôi thôi, lỗi nên gì, nếu như vẫn vô phía trên rồi, thì ở phía trên đến thời điểm sinh luôn luôn lên đường, u nhìn bụng con cái đoán vững chắc vẫn rộng lớn năm mon rồi, ngồi máy cất cánh nhiều ko đảm bảo chất lượng, ở lại phía trên sở hữu u chở che mang lại con cái."

Phương Huyên khó khăn xử nhìn anh, Tông Hiệu Đông mỉm cười mỉm cười nhìn cậu, rồi xoay quý phái rằng với u Phương, "Vậy cũng đảm bảo chất lượng, sở hữu u chở che em ấy, con cái cũng yên tâm."

Lần này là vì anh vô ý, đúng thật tiếng u Phương rằng, sao rất có thể tùy tiện nhằm cậu ngồi máy cất cánh bay cho tới cất cánh lùi được chứ.

Phương Huyên phiền lòng nhìn anh nói: "Công việc của anh ấy thì sao?"

Rất rõ rệt, trong thâm tâm cậu đã nhận được toan Tông Hiệu Đông tiếp tục ở lại với bản thân, trọn vẹn ko suy nghĩ cho tới anh rất có thể 1 mình cất cánh về TP.HCM H.

Anh nhẹ nhõm giọng nói: "Không sao, ở phía trên cũng đều có Trụ sở của JA, anh vô phía trên công tác làm việc cũng vậy thôi, nếu như thiệt sự tất tả, anh rất có thể cất cánh lên đường cất cánh về đằm thắm nhì điểm, mặc dù sao cũng chỉ ngồi máy cất cánh 2 giờ đồng hồ nhưng mà thôi."

Nghe anh rằng vậy, cậu ngoan ngoãn ngoãn gật đầu.

Phương Huyên ở lại Phương trạch, tất nhiên Tông Hiệu Đông cũng tiếp tục ở nằm trong, khi đầu Phương Chính Thiên thực hiện khó khăn dễ dàng tuy nhiên đã biết thành u Phương hung hăng gõ đầu, sau này cũng biết điều ko lên đường thực hiện sự nữa.

***

Đứng ở trước cửa ngõ thư chống, Phương Chính Thiên lặng lẽ nhìn tờ giấy má xét nghiệm, một khi sau, anh thở nhiều năm tất tả tờ giấy má lại, gõ cửa ngõ lên đường vô thư chống.

Ba phương thấy anh tiến bộ vô, ngay lập tức phanh mồm hỏi: "Con sở hữu chuyện gì sao?"

Phương Chính Thiên trả tờ giấy má xét nghiệm ADN mang lại ông, tía Phương nhận lấy, trả lên coi, cũng thở nhiều năm nhấp lên xuống đầu. Ông nói: "Lúc đầu tía cũng đều có nghi vấn, giờ đây thấy tính năng này coi như chắc chắn rằng rồi, có lẽ rằng nó bị thất lạc trí lưu giữ nên thay đổi tính thiệt."

Phương Chính Thiên gật đầu, ông rằng tiếp: "Thật rời khỏi tía thấy nó vì vậy cũng đảm bảo chất lượng, tính cách hiền lành lành lặn, tuy rằng sở hữu khá nhút nhát tuy nhiên được Hiệu Đông chở che, cuộc sống đời thường sau đây của chính nó tiếp tục không thật trở ngại, cứ coi như tía nuôi lại một đứa đàn ông, mặc dù sao đối với tính cơ hội ương ngạnh hiếu thắng trước khi cũng đảm bảo chất lượng rộng lớn thật nhiều.

"Con hiểu, con cái tiếp tục thực hiện chỗ tựa mang lại em ấy, nếu như cái thương hiệu Tông Hiệu Đông bại liệt dám ngược đãi nó, con cái chắc chắn tiếp tục tấn công bị tiêu diệt anh tao." Phương Chính Thiên rằng vững chắc như đinh đóng góp cột.

Xem thêm: sau khi gả thay tôi cười muốn chết

Ba Phương liếc nhìn anh, "Cái này chớ nhằm u con cái thấy, còn nếu không con cái có khả năng sẽ bị ăn đập bại liệt. Còn nữa, hồi hộp nhưng mà mò mẫm bạn nữ, chớ nhằm sau đây con cái của con cái và con cái của em trai con cái xa nhau chừng quá rộng, xưng hô cũng tiếp tục đặc biệt ngượng mồm.

Anh bĩu môi gục đầu, "Con biết rồi."

Đúng là ở ko cũng trúng đạn nhưng mà.

_____________________________________________

Chương 20: Kết thúc

Tông Hiệu Đông cung cấp thông tin tiếp tục ở lại TP.HCM S mang lại u Tông biết, tiếp sau đó bị bà mắng xối xả vì như thế tội dám trả con cái dâu ngồi máy cất cánh lên đường ltinh tinh, cũng rằng cứ việc trong nhà bà sui lên đường, bà và Kiều Tâm thỉnh phảng phất tiếp tục vô thăm hỏi.

Trong thời hạn này, Phương Huyên được u Phương nuôi cho tới rộng lớn mập, domain authority dẻ trở thành hồng hào White trẻo, chọc mang lại Tông Hiệu Đông nhộn nhạo từng từ đầu đến chân. Đã nửa năm thanh tu rồi, rằng không thích là fake, tuy nhiên anh nên suy nghĩ mang lại phu nhân và con cái của tớ, mang lại nên chỉ có thể rất có thể thực hiện các bạn với tay nên nhưng mà thôi.

Tuy nhiên, bé nhỏ Huyên trong những lúc vô tình lại thấy anh dấm dúi tự động xử, vì như thế thương ck nên cũng bỏ lỡ giắt cỡ, dữ thế chủ động rằng với anh: "Bác sĩ Hạ rằng qua loa tứ mon là rất có thể thực hiện rồi."

Tông Hiệu Đông đang được ngồi vô trong chống, xem sách nhằm dạy dỗ bầu nhi thì nghe cậu thốt rời khỏi một cậu, nghe xong xuôi anh lại đứng hình thất lạc bao nhiêu giây, tiếp sau đó nhướng ngươi hỏi: "Em lên đường chất vấn Hạ Lương?"

Cậu lo ngại ngùng gật đầu, lưu giữ lại khi bại liệt không đẹp hổ, tuy nhiên lại ko nỡ nhận ra anh không dễ chịu, cho nên vì vậy mới mẻ can đảm và mạnh mẽ lên đường chất vấn một chuyến.

Anh yêu thương bị tiêu diệt vóc dáng nhu thuận này của cậu rồi, "Anh tiếp tục nhẹ dịu."

Cậu xấu xa hổ gật đầu một chiếc.

Lúc thực hiện, Tông Hiệu Đông vẫn để ý cho tới khung hình của cậu, ko thực hiện quá nặng, cũng ko mang lại vô không còn nhưng mà chỉ nhì phần tía. Khoái cảm trải qua, Tông Hiệu Đông ôm Phương Huyên vẫn phủ giàn giụa những giọt mồ hôi vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh, cảnh giác vệ sinh người mang lại cậu.

Ôm phu nhân vô lòng, nhìn cậu ngủ say, anh mến thương thơm lên trán cậu một chiếc, trân trọng nâng niu tương tự như một bảo vật vô giá bán, mỉm mỉm cười nhắm đôi mắt lại, ngọt ngào và lắng đọng lên đường vô giấc mộng.

***

Ba mon sau, Phương Huyên vẫn chuẩn bị cho tới ngày sinh, khung hình trở thành đặc biệt u ám, u Tông dứt khoát ở lại TP.HCM S, thường ngày đều chạy qua loa nhìn Phương Huyên. Lúc nào là xung xung quanh cậu cũng đều có người canh phòng, hoảng sợ cậu bất thần lâm bể, mặc dù sao đó cũng là nam nhi có bầu, kinh nghiệm tay nghề của mình chỉ sử dụng được mang lại phái đẹp, ko biết sở hữu sử dụng được mang lại nam giới hay là không.

Một ngày, Phương Huyên đang được ngồi ăn nho xanh xao coi TV thì bụng quặng lên, lần đau sở hữu Xu thế càng tăng thêm. Cậu trở ngại xoay đầu nhìn vô vào nhà bếp, yếu ớt ớt gọi: "Mẹ..."

Mẹ Phương đang được nấu nướng cháo chú cá chép ở vô nhà bếp thì nghe thấy giờ đồng hồ gọi của cậu, ngay lập tức tắt nhà bếp chạy rời khỏi. Thấy cậu ôm bụng, mặt mũi White bệch phụ thuộc vào sô trộn, bà ngay lập tức chạy cho tới trấn an cậu, tiếp sau đó lái xe tài xế rời khỏi, bà chạy lên đường lấy bao nhiêu đồ dùng quan trọng khi lên đường sinh vẫn sẵn sàng sẵn.

Bà và lái xe hứng cậu rời khỏi xe cộ, lên đường trực tiếp cho tới khám đa khoa Lương Phong. Trên lối đi, bà run rẩy run gọi mang lại Tông Hiệu Đông, thời điểm này anh đang được họp bên trên trụ sở chủ yếu của JA ở TP.HCM H, sẽ có được cuộc gọi của bà ngay lập tức tức tốc chạy ra bên ngoài, vứt lại một đám người vô chống họp ngờ ngạc nhìn nhau.

Lúc anh cho tới điểm, quý khách vẫn xuất hiện không thiếu thốn ở trước chống sinh, bên phía trong truyền cho tới giờ đồng hồ kêu nhức nhối của Phương Huyên, từng giờ đồng hồ kêu như 1 mũi dao đâm vô tim anh vậy. Anh thiệt sự đặc biệt ham muốn xông vô vào với cậu, và anh cũng thiệt sự đã từng vì vậy.

Mọi người ko hạn chế được anh cho nên vì vậy đành nhằm anh khoác thiết bị vô trùng lên đường vô.

Có anh ở lân cận tiếp mức độ, cậu nhanh gọn lẹ đạt thêm sức khỏe, ko bao lâu sau, một thằng cu khỏe khoắn sinh ra, giờ đồng hồ khóc vang lừng từng chống sinh.

***

Hai mon sau, đám hỏi của tổng tài JA và cậu nhì Phương gia được tổ chức triển khai trang trọng ở quần thể đãi tiệc của một nhà hàng quán ăn sang trọng và quý phái.

Anh khoác cỗ tây trang black color, bên trên túi của áo thiết lập một nhành hoa red color, dáng vẻ người trực tiếp tắp đứng bên trên thảm đỏ lòm, xoay người lại nhìn ra bên ngoài cửa ngõ.

Thiếu niên khoác tây trang white color, bên trên túi của áo cũng đều có thiết lập một nhành hoa red color, mặt mũi tươi tỉnh, khoác tay tía Phương lên đường vô lễ đàng, góc nhìn của cậu luôn luôn quan sát về phía anh, tâm hồn đôi mắt tràn trề vẻ niềm hạnh phúc.

Ba Phương dẫn cậu cho tới trước mặt mày anh, bịa tay cậu lên bên trên tay anh, cảnh cáo nhìn anh: "Cậu nên xử sự với nó thiệt đảm bảo chất lượng, nếu như sau đây nhằm tôi vạc hiện nay cậu thực hiện điều sở hữu lỗi với nó, tôi chắc chắn tiếp tục tấn công gãy chân của cậu."

Anh mỉm mỉm cười tóm chặt tay cậu, trịnh trọng nhìn tía Phương, nói: "Con chắc chắn tiếp tục khiến cho em ấy thiệt niềm hạnh phúc, tía yên lặng tâm."

Ông gật đầu xoay lên đường, ông hoảng sợ nếu như rốn lại thêm thắt chút nữa ông tiếp tục than khóc sinh sự thất lạc mặt mày thất lạc.

Cha sứ đứng ở trước mặt mày nhì người, nhìn Tông Hiệu Đông, rộng lớn giờ đồng hồ nói: " Anh Tông Hiệu Đông, anh sở hữu đồng ý nhận thực hiện ck và hứa thủy chung với anh Phương Huyên mặc dù là trong những lúc phát đạt hoặc gian truân, trong những lúc nhức nhối nhức na ná mạnh khỏe khoắn, hứa tiếp tục mến thương và tôn trọng anh Phương Huyên cho tới không còn cuộc sống hoặc không?"

"Tôi đồng ý." Anh nhanh gọn lẹ vấn đáp.

Cha sứ lại xoay quý phái nhìn Phương Huyên, hỏi: "Anh Phương Huyên, anh sở hữu đồng ý nhận thực hiện phu nhân và hứa thủy chung với anh Tông Hiệu Đông mặc dù là trong những lúc phát đạt hoặc gian truân, trong những lúc nhức nhối nhức na ná mạnh khỏe khoắn, hứa tiếp tục mến thương và tôn trọng anh Tông Hiệu Đông cho tới không còn cuộc sống hoặc không?"

Cậu liếc mắt nhìn anh, nhì má đỏ lòm hồng, ngượng ngùng nhỏ giọng nói: "Tôi đồng ý."

"Nghi lễ kết cổ động, chú rễ rất có thể thơm nàng dâu."

Tông Hiệu Đông sử dụng một tay nâng cằm cậu lên, một tay sót lại hứng ót cậu, cúi người thơm xuống.

Xung xung quanh vang lên đầy đủ giờ đồng hồ hò la tiếng ồn.

Mẹ Phương ngồi ở bên dưới khán đài vẫn nhảy khóc nức nở, u Tông đang được ôm Bối Bối ngồi ở lân cận, khẽ vô vỗ tay bà, "Bà sui yên lặng tâm, nhì đứa nó chắc chắn tiếp tục niềm hạnh phúc sung sướng."

Kiều Tâm ngồi ở bên dưới nhìn nhì người bọn họ phía trên lễ đàng tóm tay nhau, trong thâm tâm vô nằm trong ngưỡng mộ. Lại liếc nhìn quý phái người nam nhi anh tuấn ở lân cận, nở một nụ mỉm cười tinh ma tai quái, đúng thật khuôn người mình yêu thích, chắc chắn nên bắt cho tới tay mang lại bởi vì được.

Phương Chính Thiên đang được nghiến răng nhìn cái thương hiệu cướp em trai ngoan ngoãn của tớ bên trên lễ đàng, đang được toan lát nữa tiếp tục rủ nhiều người náo động chống thực hiện khó khăn dễ dàng anh thì đùng một cái sinh sống sườn lưng cảm nhận thấy lạnh giá, nhìn xung xung quanh thì lại ko thấy sở hữu gì quá lạ, trong thâm tâm đột nhấc lên một dự cảm ko đảm bảo chất lượng. Lắc nhấp lên xuống đầu bỏ lỡ cảm hứng kỳ kỳ lạ vô đầu, nối tiếp nghiến răng nhìn lên lễ đàng.

Ngày 12 mon 10 năm 2020, Tông Mộ Phương, biệt danh là Bối Bối, đón cái sinh nhật trước tiên, nhì căn nhà Tông Phương bên cạnh nhau chụp một tấm hình mái ấm gia đình, niềm hạnh phúc như ý ăn bữa cơm trắng đoàn viên.

Hết chủ yếu văn.

Xem thêm: tieu thuyet thien than bong toi

Còn nước ngoài truyện về chuyện của bé nhỏ Huyên nữa.

Ở phía trên bản thân van lơn rằng thêm thắt, vì như thế một vài yếu tố mẫn cảm nhưng mà bản thân ko dùng thương hiệu nước là nước Việt Nam, tuy nhiên TP.HCM H và TP.HCM S là điểm nào là thì hẳn chúng ta cũng đoán rời khỏi. Viết còn non tay, ước độc giả thiện chí hùn ý nhằm nâng cao ngòi viết lách rộng lớn.

Xin cảm ơn.