ngọc lụa vàng

Lục Đình Trấn nghe Chương Chi Vi nói hết, anh ko thể hiện bất cứ lời phản hồi nào.

Chương Chi Vi xoay mặt nhìn rời khỏi ngoài cửa sổ, trước giờ cô ko được may mắn, thời điểm ngày hôm nay cũng vậy, chọn ngay lập tức ngày thời tiết xấu để gặp mặt thương lượng, ngoài cửa xe cộ toàn là sương mù.

Mặc mặc dù “Luật dự thảo trấn áp ô nhiễm và độc hại ko khí” và được phát hành từ thời điểm cách đây chục năm khiến cho London bớt phải gánh chịu những rắc rối bởi hiện tượng ô nhiễm và độc hại ko khí vì thế sương lớp bụi công nghiệp phát sinh, tuy nhiên khí thải vì thế xe hơi thải rời khỏi ngày này vẫn là 1 trong những loại ô nhiễm và độc hại nguy hiểm. Qua kính xe cộ xe hơi, Chương Chi Vi có thể thấy rõ những bậc phụ vương mẹ giơ biển biểu tình mặt mày đường, họ dắt theo dõi những đứa trẻ đem mặt nạ phòng độc, tay cầm băng rôn biểu ngữ, phản đối việc vô xăng có lẫn chì.

Bạn đang xem: ngọc lụa vàng

Không hiểu biết sao Chương Chi Vi lại cảm thấy song mắt cay xè, có lẽ ngày hôm qua cô sử dụng mắt quá lâu.

Xe dừng lại trước cửa nhà hàng.

Lúc xuống xe cộ, Lục Đình Trấn vươn tay đỡ Chương Chi Vi, sau mấy giây vì thế dự cô ko hề né tránh, bám vào cánh tay anh, mượn lực từ anh.

Nơi này quả là nhà hàng điểm tâm sáng kiểu Quảng Đông, Chương Chi Vi ăn rất chậm, nghe Lục Đình Trấn kể lại những chuyện đã xảy rời khỏi vô 2 năm qua chuyện.

“Sau Khi về Hồng Kông, Gà Đen sẽ kết hít với Hoa Ngọc Quỳnh.” Lục Đình Trấn nói: "Tôi đã tặng họ một căn nhà, họ cũng lớn tuổi rồi, cũng phải ổn định.”

Chương Chi Vi nói: “Tôi vẫn ko chuẩn bị quà.”

“Tôi đã chuẩn bị quà thay cho em rồi.” Lục Đình Trấn nói: "Là một bộ sofa rất đẹp, chúc mừng họ có tổ ấm mới.”

Chương Chi Vi thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn chú nhiều.”

Cô những tưởng đối phương sẽ nói: “Dù thế nào, tôi vẫn là chú của em”, bởi vì cô và Lục Đình Trấn quá hiểu biết nhau, đến mức gần như họ có thể đoán được đối phương sẽ nói câu gì tiếp theo dõi.

Nhưng Lục Đình Trấn ko nói gì, chỉ cầm tách trà lên uống một khá cạn sạch.

“Khi em ko còn ở đó, tôi đã nghĩ rất nhiều.” Lục Đình Trấn nói: "Ban đầu, tôi cứ tưởng em đã chết.”

Lần này Chương Chi Vi ko ngắt lời anh, cũng ko cố tình làm anh cứng họng.

“Lúc đó tôi đã nghĩ, tôi có lỗi với em, em còn trẻ như vậy, còn cả sau này rộng mở.” Lục Đình Trấn siết chiếc cốc vô tay: "Nói trắng rời khỏi thì lúc đó tôi rất hối hận vì đã ko nhận lời em ngay lập tức từ ban đầu… Tôi, Vi Vi, tôi ko từng nghĩ muốn lấy ai khác làm vợ.”

Chương Chi Vi ko biết phải phản ứng thế nào.

Trước trên đây cô vô cùng mong muốn nghe được câu nói này của đối phương, cô ân xá thiết coi ngóng, hỏi bóng hỏi gió, cô thích anh đến độ dường như cả thế giới này chỉ có một mình anh.

Nếu như Khi ấy nghe được câu này, cô chắc cú sẽ sung sướng mừng xiết bao, ôm chầm lấy anh mà kêu lên thật vĩ đại.

Chương Chi Vi chậm rãi ăn miếng sủi cảo tôm vô suốt bóng bẩy..

“Sau đó tôi mới biết em vẫn còn sống, tôi rất sung sướng, Vi Vi à. Lục Đình Trấn nói: "Tôi ko bao giờ sung sướng như vậy. Sau cảm giác sung sướng mừng, tôi lại lo phiền em một thân ái một mình ở mặt mày ngoài, ăn uống có quen thuộc ko, ngủ có ngon ko. Tôi lo phiền em đói khổ, lo phiền em bị người tớ ức hiếp.”

Lo đến nỗi mọc cả tóc bạc.

Chương Chi Vi nói: “Tôi đã gặp được rất nhiều người tốt.”

“Phải.” Lục Đình Trấn mỉm cười: "Tìm được em rồi tôi mới nhận rời khỏi, em hoặc giang rộng lớn tôi tưởng tượng rất nhiều.”

Chương Chi Vi ăn hết miếng sủi cảo tôm thấm đượm nước canh vô, thịt tôm vững. Cô nghe thấy Lục Đình Trấn nói: “Nếu em ko muốn làm bà Lục, thế thì sau này tôi cũng chẳng lấy vợ nữa.”

Một câu nói đầy thản nhiên, tuy nhiên lại khiến Chương Chi Vi ngây ngẩn tại chỗ.

Chương Chi Vi hỏi: “Vì sao?”

“Lúc còn ở bên trên xe cộ, em hỏi tôi lấy thân ái phận gì trợ cấp em.” Lục Đình Trấn nói: "Thân phận mà tôi muốn, em ko thể cho tới tôi. Nhưng tôi cũng ko muốn chỉ dừng lại ở thân ái phận người chú này.”

“Những chi phí tôi bỏ rời khỏi cho tới em cút học trước trên đây đều là tôi cam tâm tình nguyện, em ko cần phải báo đáp lại, Vi Vi à...” Lục Đình Trấn gắp phần sủi cảo tôm của mình để trước mặt Chương Chi Vi: "Bao năm vừa qua, niềm sung sướng mà em đem lại cho tới tôi còn đáng quý rộng lớn những khoản tiền bại rất nhiều.”

Chương Chi Vi cúi đầu, sống mũi cay cay.

“Tôi chỉ khao khát là...” Lục Đình Trấn dừng lại, anh từng hứa là ko nói những lời dối lòng với Chương Chi Vi. Ngập ngừng giây lát, anh mới nói tiếp: “Tôi chỉ khao khát em có thể sống thoải mái rộng lớn chút.”

Cuối cùng Chương Chi Vi vẫn ăn miếng sủi cảo tôm anh gắp cho tới cô.

Hai người bình tĩnh nói đoạn chuyện này, Chương Chi Vi muốn trả tiền bữa ăn tuy nhiên Lục Đình Trấn ngăn cô lại, tự mình trả tiền bữa sáng.

“Đây là bữa điểm tâm sáng tôi ân xá thiết mời em cút ăn.” Lục Đình Trấn nói: "Nhất định phải để tôi trả tiền.”

Chương Chi Vi khá sửng sốt, cô ko từng nghe thấy Lục Đình Trấn dùng chữ “tha thiết mời” này.

Có lúc nào anh ân xá thiết mời mọc người khác.

“Giờ vẫn còn sớm.” Lục Đình Trấn đề nghị: “Muốn cút dạo phố không? Tôi muốn…”

“Không cần đâu.” Chương Chi Vi đáp: "Cảm ơn, tuy nhiên tôi ko thiếu gì cả.”

Lục Đình Trấn vẫn cho tới người lái xe cộ fake cô về. Đúng là thời điểm ngày hôm nay thời tiết ko đẹp chút nào, bông tuyết lí tí rơi lác đác từ bên trên trời, càng lúc càng lớn. Nhưng chiếc xe cộ vẫn suôn sẻ đến trước nhà trọ của Chương Chi Vi, vô nhà ko có ai khác, những người bại hoặc là đến trường cút học, hoặc đi dạo, chỉ có mình Chương Chi Vi đứng bên trên bậc tam cấp. Cô nói lời từ biệt với Lục Đình Trấn, vô lòng cũng rõ, có lẽ tương lai chẳng còn gặp lại.

Chương Chi Vi ko đủ kiên định, cô sợ mình dao động nên mới lựa chọn rời xa xôi hoàn toàn.

Hôm ni máy sưởi vô nhà khá ấm, thời lừa lọc vẫn còn rất sớm, Chương Chi Vi hoàn thành đoạn bài tập vô giáo trình, viết chữ đến Khi mỏi cổ tay mới lơ đãng nhìn rời khỏi ngoài cửa sổ rồi coi thấy chiếc xe cộ bại vẫn đậu ở chỗ cũ, ko hề xê dịch dịch.

Chương Chi Vi vô thức đứng dậy, rồi lại từ từ ngồi xuống.

Bỏ cút.

Cô tự nhủ với mình, người ấy sắp về Hồng Kông rồi.

Cuối cùng cô vẫn cút xuống nhà, khoác chiếc áo lông vũ dày dặn, cút đến mặt mày chiếc xe cộ. Tài xế ko còn ở đó, vô xe cộ chỉ có một mình Lục Đình Trấn.

“Sao thế?” Chương Chi Vi hỏi: "Có chuyện gì vậy?”

“Xe hỏng rồi.” Lục Đình Trấn giải thích: "Tài xế về trước, tôi ngồi đợi ở trên đây.”

“Bên ngoài lạnh như này...” Chương Chi Vi đắn đo mấy giây, cắn răng nói: “Chú vào vô nhà ngóng cút.”

Lần đầu tiên Lục Đình Trấn để chân vào mái nhà này trong những lúc có được lời mời của Chương Chi Vi. Trong nhà đã ấm rộng lớn lần trước rất nhiều, Chương Chi Vi rót rượu để anh tạm thời sưởi ấm cơ thể.

“Lần trước anh Gà Đen nói vú Trần rủi ro bị ngã.” Chương Chi Vi chủ động gợi chuyện, cô hỏi: “Bà ấy đã ngần này tuổi, ngộ nhỡ để lại tật...”

Xem thêm: hạ tiên sinh yêu anh em sai rồi

“Tôi đã mời bác sĩ đến khám rồi, ko có gì đáng ngại.” Lục Đình Trấn cầm ly, để trước mặt Chương Chi Vi: "Uống cùng nhau cút.”

Chương Chi Vi ko nói gì.

Lục Đình Trấn bổ sung tăng một câu: “Cứ coi như tiễn chân tôi vậy.”

Chương Chi Vi cầm ly thủy tinh anh vô suốt, màu rượu vang đậm đặc, cô nhấp một ngụm nhỏ.

Hơn 2 năm rồi cô ko uống rượu.

Lúc cô còn ko thành niên, Lục Đình Trấn vẫn luôn luôn quản thúc, ko cho tới cô động vào rượu, cô đã tự tiện uống trộm. Dường như trên đây chính là sức hấp dẫn của cảm giác cấm kỵ đối với loài người, càng ko có được, càng liều mạng đâm đầu vào đó.

Ngày Chương Chi Vi thành niên, Lục Đình Trấn đã khui rất nhiều chai rượu mà anh lưu lại, cho tới Chương Chi Vi uống xả láng, để cô kiểm nghiệm đô rượu của mình, sau này có dự tiệc xã uỷ thác thì cũng biết kỹ năng của mình đến đâu, tránh việc uống say, xảy rời khỏi chuyện ngoài ý muốn.

Có điều thời điểm ngày hôm nay ko phải ngày uống cho tới đã. Sau nhị ly rượu, Chương Chi Vi đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô muốn lấy thứ gì đó, nhờ Lục Đình Trấn đem về Hồng Kông cho tới vú Trần - đó là vài chai thuốc mỡ mà cô mua sắm, có thể chữa lành vết thương vì thế té ngã, ban đầu cô đã định nhờ Gà Đen đem về cho tới bà ấy. Tuy nhiên, vì thế cô cút quá vội, nửa đường vấp chân, ngã ngồi lên chiếc sofa xanh lơ sẫm của mình.

Đáng lẽ rời khỏi tránh việc cho tới anh ấy vào trên đây.

Chương Chi Vi ôm mặt, cô lại ko kiểm soát được mà phạm phải sai lầm.

Lục Đình Trấn ở dưới nhà nghe thấy động tĩnh, anh để ly rượu xuống, lên bên trên tầng.

Vừa đẩy cửa vào phòng đã nhìn thấy Chương Chi Vi nằm nghiêng bên trên sofa.

“Vi Vi.” Lục Đình Trấn gọi cô: "Làm sao vậy?”

Chương Chi Vi lặng thinh, Lục Đình Trấn ngồi thanh lịch chỗ khác vô căn phòng, nhìn cô gái đang được khóc thút thít bên trên sofa. Anh vô thức muốn hút thuốc, cầm sẵn bật lửa tuy nhiên cuối cùng vẫn buông tay rời khỏi. Ở giữa căn phòng còn tiếp nến huân mùi hương Chương Chi Vi vừa đốt ban nãy, vô làn khỏi lượn lờ Lục Đình Trấn ngồi đó nhìn cô.

“... Chú tránh việc đến trên đây, tôi đã cố gắng để mình lãng quên rồi mà.” Chương Chi Vi khẽ lẩm bẩm, nghe giọng ko thể phân biệt rõ là say rượu hoặc mất khống chế, cũng chẳng thể biết được đang được nói mình hoặc nói người khác: "Rốt cuộc phải thế nào thì chú mới chịu buông ân xá tôi?”

Không cần phải nói nhiều lời khó nghe, chỉ là nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của cô.

Chỉ cần một câu như vậy thôi.

Lục Đình Trấn siết chặt chiếc bật lửa, lặng lặng hồi lâu.

Anh nhớ đem máng, phụ vương năm trước, sau khoản thời gian nhị người vừa trải qua chuyện hoan ái, cô ngồi bên trên giường với dáng vẻ tràn đầy sức sống, ôm chăn, vừa hoan hỉ vừa thẹn thùng mà hỏi anh.

“Cháu có thể ở mặt mày chú mãi mãi không?”

Anh đã bỏ phí mất rồi.

Khi cô còn dành cho tới anh tình cảm nhiệt tình chân thành và niềm hi vọng lớn nhất, anh đã bỏ phí mất rồi.

Lục Đình Trấn để chiếc bật lửa bạc lên bên trên bàn, lặng lặng nhìn cô gái ngồi bên trên sofa thật lâu. Cuối cùng anh đứng dậy, rời khỏi căn nhà này.

Trong gió tuyết, Lục Đình Trấn khởi động chiếc xe cộ ko có bất cứ trục trặc nào một lần nữa.

...

Ngày Lục Đình Trấn về nước là một ngày trời quang đãng, thời tiết rất đẹp, Chương Chi Vi ko đến tiễn anh. Cô bầy nắng phát âm sách ở nhà, chỉ có đàn bồ câu trắng đậu bên trên bục cửa sổ. Chương Chi Vi mở cửa sổ rời khỏi, rải ít vụn bánh mì ở đó, gác cằm bên trên cánh tay, ngắm những chú bồ câu đang được ăn vụn bánh mì.

Những chú chim dễ thương tự vì thế tự tại. Sau Khi ăn no, chúng vỗ cánh cất cánh cút, hoàn toàn ko để tâm đến điều gì khác.

Khi một tuần mới sắp sửa ghé đến, Chương Chi Vi muốn giải sầu, một mình đến York đùa.

Cô vẫn ko thật sự tìm hiểu biết kỹ càng về đất nước này.

York là cửa ngõ ngõ chủ yếu kéo theo hạt Bắc Yorkshire, điểm như thể một thị xã thời trung thế kỉ. Chương Chi Vi nỗ lực rời rời khỏi đường sau khoản thời gian mặt mày trời lặn, tuy nhiên trước bại, cô đã đi đến thăm hỏi nhà cúng lớn York Minster vĩ đại, na ná chỉ bảo tàng Yorkshire.

Chương Chi Vi đã lập kế hoạch rõ ràng cho tới mình, đợi chuyến du lịch ngắn hạn này kết thúc, trở về Coventry, cô sẽ tìm một việc làm tăng mới, tiếp tục thường xuyên chỉ học hành.

Trước trên đây cô cũng sống như vậy.

Đáng tiếc là, oán hận vô bóng tối chẳng thể nào chấm dứt.

Sau Khi ăn không còn một trong những phần cá hồi phân tử dẻ 1 mình, Chương Chi Vi ko kịp rời ngoài con cái phố lâu năm này thì đã biết thành kéo vào ngõ hẻm lân cận. Bóng tối bủa vây, thể lực chênh lệch khiến cô chỉ đành để đối phương lôi về phía trước. Chương Chi Vi toan banh mồm kêu cứu vớt tuy nhiên sở hữu người hãy nhanh tay lẹ đôi mắt, bọn chúng lấy khăn bịt chặt mồm mũi của cô trước Khi cô lên tiếng, cho tới đến Khi cô rơi vào mê man vì thiếu dưỡng khí.

Khi tỉnh lại, Chương Chi Vi thấy mình đang được ở vô căn phòng sáng sủa, thủ công đều bị trói, vô miệng bị nhét một miếng giẻ để tránh cô tri hô và ngăn ko cho tới cô cắn lưỡi.

Cô nằm bên trên sofa, quần áo vẫn nguyên vẹn vẹn, chìa khóa vẫn nằm vô túi, dán chặt vào domain authority thịt.

Chương Chi Vi mất mấy phút mới điều khiển bộ não trì trệ hoạt động trở lại. Cô thấy may mắn vì mình ko có tăng vết thương nào, cũng thắc mắc vì sao đối phương phải tốn công tốn sức bắt cóc một người nhìn có vẻ nghèo kiết xác như cô.

Đợi mãi đến nửa tiếng sau, nhị người nói tiếng Quảng Đông fake cô vào vô lừa lọc phòng có điện thoại.

Trên mặt của thương hiệu cầm đầu có một vết sẹo vì thế đạn bắn sượt qua chuyện, coi dữ tợn vô cùng. Hắn đang được nói chuyện điện thoại. Khi Chương Chi Vi bị nhị người bại đẩy vào phòng, nhị tay bị trói chặt, cơ thể lảo đảo, bất cẩn đập vào cạnh bàn. Chương Chi Vi ko kêu một tiếng nào, chiếc bàn phát rời khỏi tiếng động bí bách.

Gã đàn ông bại nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, nhìn cô từ bên trên xuống dưới rồi lại để ống nghe lên tai.

“Lục Đình Trấn.” Gã đàn ông cười hằn học, nói bằng tiếng Quảng Đông: “Muốn nghe giọng cô cháu gái bé bỏng của mày không?”

- -

Lời của tác giả:

Thật rời khỏi Vi Vi có tình cảm với Lục Đình Trấn... chỉ là mình ko muốn viết rất nhiều về tình cảm vô lòng cô ấy, như thế chứng tỏ những chuyện mà cô ấy làm vô mấy năm vừa qua đều là vô nghĩa, tương tự như chỉ là Lục Đình Trấn đối tốt với cô ấy một chút là cô ấy vẫn chạy về phía anh như trước trên đây, cũng thể hiện “bài học” cho tới Lục Đình Trấn vì thế cái thói tự cao của anh phát sinh cũng ko đến điểm đến chốn.

Vi Vi chắc cú có tình cảm với Lục Đình Trấn, nếu ko cô sẽ ko kích động hoặc thậm chí là cởi đồ trút giận vô lúc cãi vã, sẽ ko hẹn Lục Đình Trấn đợi đến thứ Tư tuần sau nói chuyện lại.

Cảm xúc kích động trong những lúc cãi vã cũng có nguyên vẹn nhân, mình nhớ là mình đã từng viết Vi Vi rất sợ Lục Đình Trấn làm hại hoặc đe dọa những người xung xung quanh cô ấy, tình cờ lúc đó Lục Đình Trấn lại dùng cách “đâm xe” để ngăn cô bỏ cút cùng Ryan. Sau này thái độ của Vi Vi trở nên ôn hòa, cũng là vì thấy Lục Đình Trấn ko làm hại người tiêu dùng bè của cô, cô hiểu biết rời khỏi rằng bây giờ anh ko dùng thủ đoạn uy hiếp nữa.

Xem thêm: tình yêu trong sáng

Vả lại, biết được Lục Đình Trấn tìm cô 2 năm, Vi Vi cũng biết anh yêu thương mình, chỉ là Vi Vi của hiện tại ko chỉ là được yêu thương nữa, vì cô đã nhìn thấy một cuộc sống khác ko từng có vô môi trường sống trước trên đây, nhìn thấy cuộc sống độc lập của nữ giáo sư độc thân ái.

Lục Đình Trấn là một người sáng suốt, ngay lập tức từ ban đầu dù yêu thương Vi Vi, anh cũng fake cô cút học, bồi dưỡng cô, tuy nhiên anh cũng có những hạn chế vào thời đại đó, tức là anh cho tới rằng Chương Chi Vi trở thành “Lục Chương Chi Vi” là một chuyện bình thường (Vấn đề này có thể tham ô khảo giới chính khách thương nhân vào thời đại đó, về cơ bản phụ nữ đều đem họ chồng, rất nhiều phụ nữ đều có thương hiệu bốn chữ, đó là tính hạn chế vào thời điểm đó.) Trước trên đây có người tiêu dùng độc giả nói rất đúng, bởi vì từng nuôi dạy Chương Chi Vi, cho nên vì vậy nhiều Khi Lục Đình Trấn đem tư tưởng của bề bên trên. Cho đến nhị chương trước, sau khoản thời gian thấy phản ứng của lão Tứ, anh mới nhận rời khỏi mình ko hoàn toàn tôn trọng Vi Vi.

Trước trên đây Vi Vi yêu thương mà ko có được, cô biết cuộc sống như vậy khổ sở đến đâu, vì vậy cô ko muốn để hi vọng vào Lục Đình Trấn tương tự như trước. Cô muốn tự tạo cảm giác an toàn cho tới mình, cho nên vì vậy cô đã lựa chọn con cái đường độc lập này. Truyện cũng từng nhắc đến tình tiết cô đã ko ngừng nhắc nhở mình, phải vạch rõ giới hạn, nếu ko sẽ ko cầm lòng được mà chìm đắm. Cô có tình cảm với Lục Đình Trấn, những sự việc tốt đẹp trước đó cũng là thật, yêu thương cũng là thật, vì vậy sẽ là HE. Bản thân ái cô ấy cũng biết nên mới hạ quyết tâm cắt đứt liên lạc, ko để tình cảm này kéo mình giẫm phải vết xe cộ đổ một lần nữa.