miên miên trời nắng rồi

1

Tôi quí Lục Hằng.

Bạn đang xem: miên miên trời nắng rồi

Từ nhỏ tôi tiếp tục biết.

Kể đi ra thì vô quần thể của công ty chúng tôi cậu tớ là kẻ nhìn đẹp tuyệt vời nhất.

Vậy nên, khi nhỏ đùa trò mái ấm gia đình, tôi đều ôm chân cậu tớ đề nghị vào vai bà xã.

Sau bại liệt bị cậu tớ đẩy xuống hố cát, phen nào là cũng vậy.

Nhưng tuy nhiên tôi ko khóc.

Một bản thân kể từ từ trườn thoát ra khỏi hố cát.

Ôm chân ngồi ở một phía, nhìn cậu tớ ôm “vợ” của tôi, lấy món ăn đựng một đụn cát fake mang đến cô ấy và thưa “Vợ vất vả rồi”.

Lúc này tôi tiếp tục mỉm cười hì hì tiếp một câu “Không vất vả”.

Sau bại liệt, u thấy tôi về căn nhà luôn luôn bám tràn bùn khu đất bên trên người, véo tai tôi đòi hỏi tôi lý giải.

Tôi thưa, ko thể trách móc con cái được, bên trên Lục Hằng quá đẹp mắt trai ấy chứ.

Mẹ nghe hoàn thành tiếng biện minh của tôi ngay tắp lự mắng tôi là đồ dùng máu mê trai, mới nhất tí tuổi tác ranh tuy nhiên tiếp tục háo sắc.

Nhưng tuy nhiên tôi với cơ hội nào là đâu chứ.

Nếu đôi mắt tôi bị thong manh kể từ khi u sinh đi ra tôi thì chất lượng tốt biết bao nhiêu.

Như vậy thì tôi sẽ không còn quí Lục Hằng nữa.

Nghĩ lên đường nghĩ về lại, giờ đây tôi thiệt sự tiếp tục thong manh rồi!

Có người gọi loại trường hợp này là cầu được ước thấy.

Vậy thì giờ đây tôi tiếp tục chính thức nhắc lên đường nói lại câu kiếp sau chớ gặp gỡ Lục Hằng nữa, nhắc tới tận ngày tôi c.hết, ko biết hoàn toàn có thể trở nên thực tế hay là không.

......

À nên rồi, ko biết chúng ta tiếp tục lúc nào nếm vị của cát ko.

Nếu ko thì chớ cố test.

Lúc nhỏ, từng phen bị đẩy vô hố cát đều sở hữu cát đâm vào mồm tôi.

Khô thô chát chát khó khăn ăn lắm.

2

Ba tôi bị tai nạn thương tâm xe pháo tương đối sau thời điểm tài xế vô biểu hiện say rượu.

Ông ấy c.không còn rồi.

Ba của Lục Hằng khi này cũng đang được phía trên xe pháo, cùng với nhau c.hết.

Bị phụ thân tôi sợ hãi c.hết.

Vào ngày tang lễ, trời sập mưa.

Mẹ ôm tôi khóc đặc biệt kinh hoàng, tôi ôm tấm hình của phụ thân, nhìn vào một trong những cái dù đen sì trước mặt mũi.

Lúc bại liệt tôi không tồn tại định nghĩa về loại c.hết.

Chỉ là u thưa với tôi, phụ thân sẽ không còn lúc nào về bên nữa.

Sẽ ko ôm Miên Miên nữa, sẽ không còn mang đến Miên Miên cưỡi ngựa nữa.

Tôi cảm nhận thấy đặc biệt buồn, bàn tay nhỏ nhỏ nhắn đụng chạm vô người phụ thân ở vô tấm hình dấm dúi khóc rất nhiều lần.

Nhưng khóc mãi khóc mãi lại tự nhiên ghi nhớ cho tới Lục Hằng.

Ba của cậu ấy cũng lên đường rồi, cậu ấy với buồn tương tự như tôi, với trốn lên đường một góc nhằm khóc tương tự như tôi không?

Thế là tôi nhân khi u ko xem xét, lén chạy cho tới vị trí Lục Hằng.

Những người tại đoạn cậu ấy đều nhìn tôi bởi vì góc nhìn đặc biệt hung hãn, tôi đặc biệt kinh khủng, vẫn ham muốn mò mẫm Lục Hằng.

Trong túi của tôi với đựng loại kẹo tuy nhiên tôi quí nhất, là phụ thân mua sắm mang đến tôi.

Ba thưa, ăn kẹo mỗi một khi buồn sẽ hỗ trợ tôi phấn khởi lên.

Tôi ham muốn fake kẹo mang đến Lục Hằng.

Tôi không thích cậu ấy buồn.

Vậy nên tôi tiếp tục tủ dù đi kiếm, mò mẫm mãi mò mẫm mãi, sau cùng nhìn thấy cậu ấy ở hâu phương một đụn cỏ.

Cậu ấy đang được khóc với hai con mắt đỏ au hoe.

Tôi lấy kẹo thoát ra khỏi túi, tiến thủ lên ham muốn fake mang đến cậu ấy.

Nhưng vô khoảnh xung khắc cậu ấy trông thấy tôi, lông mi ngay tắp lự nhíu chặt, nghe đâu cậu ấy đặc biệt tức phẫn uất, còn tức phẫn uất rộng lớn đối với những khi tôi nhiều chuyện cậu ấy trước đó.

Cậu ấy xông cho tới, sử dụng một lực cực mạnh đẩy trượt tôi.

Ô và kẹo rơi không còn xuống khu đất, còn tôi trượt xuống vũng bùn, cái váy đen sì trở nên váy bùn.

Từng phân tử mưa rơi xuống bên trên mặt mũi tôi đặc biệt nhức.

Tôi nghe thấy cậu ấy thưa, “Tôi ghét bỏ cậu! Cậu đền rồng phụ thân mang đến tôi đi! Sao cậu ko lên đường c.không còn đi!”

Nói hoàn thành, cậu ấy ngay tắp lự giẫm tôi một chiếc rồi vứt chạy.

Lục Hằng thiệt xấu xí.

Tôi quí cậu ấy.

Cậu ấy lại ghét bỏ tôi.

Tôi ham muốn thực hiện cậu ấy phấn khởi.

Cậu ấy lại ham muốn tôi c.hết.

Chà, khi bại liệt tôi thực sự đặc biệt buồn.

Tôi ngồi xuống khu đất, nhặt từng viên kẹo lên.

Lòng bàn tay tràn bùn, bên trên vỏ kẹo cũng tràn bùn.

Tôi tách một viên kẹo, cho vào vô mồm.

Trong kẹo không tồn tại bùn.

Nhưng phụ thân lừa người, rõ rệt ăn kẹo rồi tuy nhiên Miên Miên vẫn đặc biệt buồn.

Miên Miên ghi nhớ phụ thân nhiều lắm.

Ba hoàn toàn có thể về bên ôm Miên Miên rồi mới nhất tách lên đường không?

......

Tôi tiếp tục trở lại với toàn thân mật tràn bùn khu đất.

Aiz, không hiểu biết nhiều sao từng phen gặp gỡ Lục Hằng tôi đều khiến cho bản thân trở thành dơ bẩn.

Khi u thấy tôi, càng khóc kinh hoàng rộng lớn.

Đôi đôi mắt của u khóc cho tới đỏ au hoe, tương tự như đôi mắt của con cái thỏ vậy.

Người không giống thưa mang đến u biết chuyện Lục Hằng tiếp tục đẩy tôi.

Mẹ vừa vặn khóc vừa vặn van lỗi tôi.

Mẹ thưa với tôi, đó là mái ấm gia đình tất cả chúng ta nợ Lục Hằng.

Ồ, vậy nên Lục Hằng ko nên là đứa trẻ em hư đốn.

Cậu ấy ghét bỏ tôi là hợp lí bởi.

Cậu ấy ham muốn tôi c.không còn cũng chính là hợp lí bởi cả.

3

Mẹ và tôi fake căn nhà rồi.

Đổi sang 1 mái nhà đặc biệt nhỏ.

Ngày trước tiên fake cho tới điểm ở mới nhất, u ngồi xổm xuống, nhìn tôi, hốc đôi mắt đỏ au bừng.

Mẹ nói: “Thiệt thòi mang đến Miên Miên rồi.”

Nhưng tôi ko cảm nhận thấy thua kém.

Tôi fake tay xoa đầu u, nói: “Miên Miên quí điểm này.”

Mặc cho dù ở trên đây không tồn tại những người dân chúng ta chất lượng tốt của tôi.

Cũng không tồn tại Lục Hằng.

Nhưng tuy nhiên Miên Miên rộng lớn rồi, nên ở mặt mũi u, thay cho phụ thân đảm bảo an toàn u.

4

Tôi quay về rồi.

Khi tôi học tập cao trung, u fake công tác làm việc, về bên TP. Hồ Chí Minh lúc đầu.

Chỉ là điểm ở không phải như trước khi.

Tôi cũng ko thể hội ngộ chúng ta chất lượng tốt trước đó của tôi.

Không thể hội ngộ Lục Hằng.

Nghĩ sắp tới đùng một phát với chút buồn, động tác dọn dẹp và sắp xếp căn nhà mới nhất cũng dần dần ngưng trệ.

Thật kì quái, rõ rệt dường như không gặp gỡ Lục Hằng nhiều năm như thế, với khi cậu ấy thậm chí là còn chẳng ghi nhớ tôi là ai.

Tôi vẫn ghi nhớ cậu ấy, vẫn ham muốn trở nên bè bạn với cậu ấy.

Nhưng tuy nhiên, cậu ấy từng thưa cậu ấy ghét bỏ tôi.

......

Ể?

Khoan tiếp tục.

Ghét một người dân có nên tiếp tục đặc biệt khó khăn hoàn toàn có thể quên chúng ta không?

Ô, u chính thức hét vô mặt mũi tôi rồi.

Mẹ mắng tôi vì như thế tôi vệ sinh hành lang cửa số đủng đỉnh như rùa.

Rùa dễ thương biết bao.

Sau này tôi chắc chắn nên nuôi nhì con cái rùa, một con cái thương hiệu là Miên Miên, một con cái thương hiệu là Hằng Hằng.

Rùa với tuổi tác lâu đặc biệt cao.

Nuôi bọn chúng cùng theo với nhau là hoàn toàn có thể ở với mọi người trong nhà lâu lâu năm.

......

Được rồi, tôi nên ngừng tưởng tượng nhằm vệ sinh hành lang cửa số trên đây.

Không thì giẻ vệ sinh bên trên tay u tiếp tục xuất hiện nay bên trên đầu tôi vô giây tiếp theo sau thất lạc.

5

Tôi hội ngộ Lục Hằng rồi!

Ngày trước tiên fake ngôi trường tiếp tục gặp gỡ được!

Không ngờ tôi và cậu ấy nằm trong học tập công cộng một ngôi trường cao trung!

Tôi đặc biệt phấn khởi, đặc biệt rất phấn khởi.

Vui mà đến mức khi trông thấy cậu ấy ngay tắp lự tức tốc quên thất lạc chuyện cậu ấy ghét bỏ tôi.

Tôi chạy cho tới sảnh hoạt động, rộng lớn giờ xin chào chất vấn và khích lệ mang đến cậu ấy.

Cậu ấy cố kỉnh ngược bóng, xoay đầu lại lúc nghe đến thấy tiếng nói của tôi, tuy nhiên vô khoảnh xung khắc cậu ấy trông thấy tôi, cậu ấy ngay tắp lự cau mi.

Cậu ấy đặc biệt ngán ghét bỏ tôi, tôi hoàn toàn có thể cảm biến được cơ hội bại liệt nửa sảnh hoạt động.

Giây tiếp theo sau, một ngược bóng rổ đập mạnh vô tôi.

Vai nhức quá.

Có lúc nào bị trật khớp rồi ko.

Cũng may ko đập vô mặt mũi.

Bạn coi, ngược nhiên Lục Hằng vẫn còn đấy ghét bỏ tôi.

Tôi ôm vai nhìn Lục Hằng lên đường từng bước về phía tôi.

Cuối nằm trong đứng trước mặt mũi tôi, ngược lại với khả năng chiếu sáng.

Ý?

Hình như cậu ấy đẹp mắt trai rộng lớn rồi, xinh xắn hơn tất tả trăm phen đối với khi nhỏ.

Nhưng biểu cảm của cậu ấy đặc biệt dữ tợn, nhì tay cũng tóm đặc biệt chặt.

“Ai được chấp nhận cậu xuất hiện nay ở đây?” Cậu ấy thưa.

May là cậu ấy ko thổ lộ câu “Sao cậu vẫn ko lên đường c.không còn đi?”.

Không thì tôi nghĩ về, hoàn toàn có thể tôi tiếp tục đặc biệt nhức lòng.

Tôi ngấc đầu lên, nhếch mồm mỉm cười với cậu ấy.

“Đã lâu ko gặp gỡ, Lục Hằng.”

Biểu cảm của cậu ấy càng khó khăn coi rộng lớn, nghiến răng nghiến lợi chất vấn tôi, “Sao cậu vẫn ko lên đường c.không còn đi?”

Tôi nhức lòng rồi.

Rõ ràng được xem là học viên cao trung, vì sao Lục Hằng cứ nên thổ lộ những tiếng khiến cho người tớ nhức lòng như thế.

Bạo lực là ko thể đồng ý được!

Mà thôi, Miên Miên nên rộng lớn lượng một chút ít, ko so đọ với cậu ấy.

Xem thêm: vô thượng tiên đế trịnh sở

6

Tôi ngồi nằm trong bàn với Lục Hằng.

Là gia sư công ty nhiệm bố trí.

Tôi đặc biệt phấn khởi.

Nhưng Lục Hằng lại đặc biệt tức phẫn uất.

Hình như cậu ấy không thích trông thấy tôi.

Mặc cho dù tôi đặc biệt phấn khởi, tuy nhiên cũng không thích trông thấy Lục Hằng ko phấn khởi.

Vậy nên, tôi đang đi đến gặp gỡ nghề giáo công ty nhiệm.

Nhưng gia sư công ty nhiệm thưa, vô lớp không tồn tại địa điểm nào là không giống, bảo tôi miễn chống thích ứng với địa điểm này.

Tôi ko miễn chống, thậm chí là còn tồn tại chút mừng âm thầm.

Nhưng khi tôi về lớp học tập, số chỗ ngồi của tôi đã biết thành người không giống tát lên đầy đủ loại sắc tố, bàn bị dao quẹt xước nhiều nhát, cặp cũng trở nên lật tung bên dưới khu đất, sách vở và giấy tờ và cây bút rơi tràn khu đất, chi chít vết chân.

Tôi biết ai đó đã thực hiện.

Vì vậy, tôi lặng lẽ quay về số chỗ ngồi, lặng lẽ nhặt cặp sách lên, sử dụng tay nhằm phủi lên đường vết chân bên trên sách vở và giấy tờ, bịa Gọn gàng vô vào cặp, tiếp sau đó sử dụng khăn đầm đìa nhằm vệ sinh tinh khiết sắc tố bên trên số chỗ ngồi, tự động bản thân quý phái lớp học tập cạnh bên nhằm lấy một chiếc bàn mới nhất.

Bàn đặc biệt nặng nề, tôi lên đường rồi tạm dừng rất nhiều lần mới nhất đem được về lớp.

Từ đầu cho tới cuối, Lục Hằng ngồi ở một phía bàn, dựa sống lưng bên trên ghế nhìn tôi thực hiện hoàn thành.

Sau bại liệt, mặt mũi tỉnh bơ sử dụng một chân giẫm sập bàn và ghế của tôi.

“Lục Hằng.”

Tôi nhẹ dịu gọi cậu ấy.

“Giáo viên chuẩn bị vô lớp rồi, cậu thực hiện vậy có khả năng sẽ bị trị đấy.”

Dường như cậu ấy ko nghĩ về cho tới tôi tiếp tục thưa như thế, kinh ngạc trong tích tắc.

Sau bại liệt nhảy thoát ra khỏi ghế, lại giẫm bao nhiêu loại lên sách của tôi rồi con quay lên đường tách ngoài lớp học tập.

Aiz, van lỗi sách nha.

Hại mi bị giẫm giẫm khá nhiều.

Hy vọng mi hoàn toàn có thể rộng lớn lượng như tao, bỏ qua mang đến Lục Hằng.

Cậu ấy ko nên đứa trẻ em hư đốn.

Là mái ấm gia đình tất cả chúng ta khiến cho cậu ấy trở nên như thế.

7

Mẹ biết tôi ngồi nằm trong bàn với Lục Hằng.

Hình như u ghi nhớ đi ra gì bại liệt, hốc đôi mắt lại chính thức đỏ au lên.

Mẹ đích là một trong con cái ma mãnh quí rên sướng.

Mỗi sáng sủa u tiếp tục nấu nướng nhì phần bữa sáng sủa, một mang đến tôi và một mang đến Lục Hằng.

Tôi phân phát hiện nay, phần của Lục Hằng luôn luôn trực tiếp ngon rộng lớn của tôi.

Trứng rán của tôi bị cháy, tuy nhiên của cậu ấy thì ko.

Tôi với cùng một ngược trứng luộc, tuy nhiên cậu ấy lại sở hữu nhì ngược.

Ngay cả sữa của cậu ấy nhiều lúc còn nhiều mililit rộng lớn của tôi.

Thôi kệ lên đường.

Miên Miên là phụ nữ, nên lưu giữ dáng vẻ, hạn chế ăn một chút ít.

Nhưng tôi không đủ can đảm thưa mang đến u biết, bữa sáng sủa tuy nhiên u vất vả dậy sớm nhằm nấu nướng đều bị Lục Hằng ném vô thùng rác rưởi, bị thùng rác rưởi ăn.

Thế là tôi gọi là mang đến thùng rác rưởi bại liệt là Lục Hằng.

Như vậy, khi được u chất vấn, tôi hoàn toàn có thể nói: “Hôm ni Lục Hằng lại ăn không còn bữa sáng sủa u nấu nướng bại liệt nha!”

Tôi không thích nhằm u nhức lòng.

Lúc u nhức lòng cho tới đỏ au hoe khóe đôi mắt thiệt sự chẳng đẹp mắt 1 chút nào.

Nhưng thiệt xứng đáng xấu xa hổ khi tiêu tốn lãng phí đồ ăn.

Vậy nên, tiếp sau đó tôi 1 mình ăn nhì bữa sáng sủa.

Ăn cho tới nỗi bụng chuẩn bị vỡ tung, lên lớp buổi sáng sớm cũng không tồn tại niềm tin nhằm học tập.

Aiz, khoảng tầm thời hạn bại liệt tôi tiếp tục mập lên vài ba cân nặng.

Mẹ còn nghĩ về tôi lén mua sắm món ăn lặt vặt bên phía ngoài nên mới nhất mập như thế.

Mẹ tiếp tục trừ chi phí tiêu xài lặt vặt của tôi.

Tôi đặc biệt buồn, cuốn đái thuyết ưa quí của tôi ko thể mua sắm được nữa.

Đều bên trên Lục Hằng.

Nhưng tôi lại nghĩ về đến thời điểm nhỏ cho tới căn nhà Lục Hằng thực hiện khách hàng.

Hình như phụ thân cậu ấy là kẻ nấu bếp vô mái ấm gia đình.

Bây giờ phụ thân cậu ấy lên đường rồi, ko biết bữa sáng sủa của Lục Hằng bởi ai nấu nướng.

Nghĩ cho tới trên đây tôi lại ko tức phẫn uất nữa.

Chỉ thưa với u là Lục Hằng và tôi mới đây đang được hạn chế cân nặng, bữa sáng sủa ăn đặc biệt không nhiều.

8

Thì đi ra Lục Hằng vẫn luôn luôn đứng vị trí thứ một trong những lớp.

Nhưng tôi tiếp tục vô tình lấy lên đường địa điểm số một của cậu ấy.

Tôi đặc biệt phiền não.

Lục Hằng lại chuẩn bị ghét bỏ tôi nhiều hơn thế nữa một chút ít rồi.

Quả nhiên, khi thay mặt của lớp phân phát bài bác ganh đua của tôi, vẻ mặt mũi đặc biệt phức tạp.

Cầm bài bác ganh đua cho tới tay tôi mới nhất phân phát hiện nay, bài bác ganh đua bị người không giống sử dụng cây bút vẽ vài ba lối, vết mực bị nhòe lên đường, giấy má cũng trở nên rách rưới.

Lục Hằng thiệt sự là một trong thương hiệu nhỏ nhen.

Rõ ràng là tôi ko cố ý, về sau ko lúc nào giành địa điểm số một nữa là được tuy nhiên.

Cô giáo công ty nhiệm mò mẫm tôi và Lục Hằng.

Cô ấy vấn đáp Lục Hằng vì sao lại thực hiện như thế.

Lục Hằng quay đầu sang một bên ko vấn đáp.

Thật là một trong thương hiệu nhóc cứng đầu.

Tôi tất tả kéo tay gia sư công ty nhiệm giải thích: “Không nên Lục Hằng, là em tự động học tập thấy áp lực đè nén quá mới nhất vẽ linh tinh anh vô bại liệt.”

Vẻ mặt mũi gia sư công ty nhiệm còn ngờ vực.

Tôi ôm tay cô ấy thực hiện nũng: “Thật sự ko nên Lục Hằng đâu, cô Tô chớ trách móc cậu ấy nữa.”

Cuối nằm trong, cô ấy vẫn ko thể lắc fake được tôi, thả Lục Hằng về.

Sau khi Lục Hằng lên đường, thay đổi lại cô ấy kéo tay tôi thưa đặc biệt trở nên khẩn: “Miên Miên, nếu như em bị tóm gọn nạt chắc chắn nên thưa với cô nhé.”

Cô giáo công ty nhiệm thiệt chất lượng tốt, chất lượng tốt rộng lớn Lục Hằng tất tả trăm phen.

Nhưng thiệt với lỗi, so với một nghề giáo chất lượng tốt như thế, tôi vẫn dối trá.

Tôi cũng ko thể thưa với cô ấy, Lục Hằng cư xử với tôi tệ như thế, là vì như thế tôi nợ cậu ấy thật nhiều loại.

......

Đúng rồi, tiếp sau đó tôi thiệt sự ko ganh đua đạt địa điểm số một nữa.

Mà tại vị ở địa điểm số hai!

Bạn nên biểu dương tôi là kẻ biết trấn áp điểm số.

9

Một phái đẹp sinh đứng ngăn tôi lại ở đầu phía trên cầu thang.

Cô ấy ăn diện đặc biệt kỳ kỳ lạ, tóc nhuộm color tím.

“Giang Miên Miên nên không?”

Tôi gật đầu, không hiểu biết nhiều sao cô ấy lại biết thương hiệu tôi.

Khắc tiếp theo sau, phần cổ áo của tôi bị túm lại.

Tại sao một cô nàng lại kinh hãi như thế.

Cô ấy nhìn tôi, hai con mắt trợn trừng.

Hình như cô ấy tức phẫn uất, tuy nhiên tôi ko biết vì sao cô ấy lại tức phẫn uất.

“Chính mi tiếp tục vứt phần quà tuy nhiên tao tặng mang đến Lục Hằng đích không? Mày ngán sinh sống rồi chứ gì?”

Vứt vứt tiến thưởng tặng của những người không giống là hành động bất nhã nhặn, Miên Miên vô cùng sẽ không còn thực hiện.

Vậy nên tôi rung lắc lắc đầu, thưa một câu: “Không nên bản thân.”

Cô ấy lại từng bước áp sát tôi, bên trên mặt mũi lửa phẫn uất bừng bừng:

“Có người thưa trông thấy mi sau thời điểm tan học tập lén về lớp, mi còn dám thưa ko nên mi à!”

Lén về lớp với ném tiến thưởng với tương quan gì cho tới nhau sao?

Tôi không hiểu biết nhiều.

Hơn nữa, tôi cũng lên đường tặng tiến thưởng tuy nhiên nhỉ.

Nếu ham muốn trở nên bè bạn, ko nên nên tặng tiến thưởng sinh nhật sao?

Nhưng Lục Hằng ghét bỏ tôi, vì như thế nhằm tiến thưởng của tôi không trở nên ném lên đường ngay lập tức trước mặt mũi, tôi chỉ hoàn toàn có thể lén về lớp sau giờ tan học tập nhằm nhét nó vô vào bàn của cậu ấy.

Tôi còn tồn tại cơ hội nào là đâu chứ…

Vì thế tôi càng sử dụng mức độ rung lắc đầu: “Thật sự ko nên bản thân.”

Nhưng nhịn nhường như cô ấy càng tức phẫn uất rộng lớn, xách phần cổ áo tôi tiếp cận lan can, tiếp sau đó buông tay, đẩy một chiếc vô trước vùng ngực tôi.

“Kẻ dối trá nên Chịu trừng phạt!”

Trong nháy đôi mắt thất lạc trọng lượng, khi tôi còn còn chưa kịp phản xạ được gì.

Tôi tiếp tục lăn kềnh từng nào bậc thang.

Tôi ko biết.

Không nhằm ý cho tới con số.

Tôi chỉ biết toàn thân mật đang được đặc biệt nhức.

Đầu, tay, khung hình, chân, ko ở đâu ko nhức.

Trong khi hoảng loàn, tôi nghe thấy tiếng nói của phái đẹp sinh bại liệt.

Cô tớ thế và lại cũng hoàn toàn có thể phân phát đi ra tiếng nói thưỡn thẹo như thế.

Cô tớ thưa tôi ko cảnh giác trượt xuống, cô tớ ham muốn kéo tôi lại tuy nhiên ko được.

Xuy~

Tôi nhổ một kho bãi nước miếng vô cô tớ ở trong tâm.

Làm gì với người nào là hé đồ sộ nhì đôi mắt dối trá thân mật buổi ngày như thế, chửi rủa cô tớ ác fake ác báo!

Nhưng tiếp sau đó, tôi nghe được một giờ mỉm cười rét.

Là tiếng nói đặc biệt thân thuộc.

Cậu ấy thưa, tôi xứng đáng đời.

Ha ha.

Thì đi ra người ác fake ác báo là tôi.

Tôi quên thất lạc.

Lục Hằng hận tôi nhất.

Cậu ấy ham muốn tôi c.không còn nhất.

Nhưng cậu ấy nên tuyệt vọng rồi.

Tôi chỉ nhức người xem, nghe đâu ko hề với tín hiệu chuẩn bị c.hết.

Dường như với cái gì bại liệt đang được chảy đi ra kể từ vô đôi mắt tôi.

Không ổn định rồi, tôi tiếp tục trở thành một con cái ma mãnh quí khóc như thể u thất lạc rồi.

Nhưng Miên Miên ko nên kẻ dối trá.

10

Hệ thống giám sát ở lan can bị hư đốn.

Lục Hằng dối trá.

Cậu ấy thưa với nghề giáo rằng tôi tiếp tục tự động trượt xuống lan can.

Cậu ấy thưa chủ yếu tôi đã trông thấy, hoàn toàn có thể thực hiện triệu chứng.

Tôi nhịn nhường như với chút tức phẫn uất, lại nhịn nhường như cảm nhận thấy với chút oan ức.

Là bởi Lục Hằng dối trá ko chớp đôi mắt sao?

Xem thêm: truyện full truyenfullplus

Nói xảo trá vẫn là một đứa trẻ em hư đốn.

Tôi đưa ra quyết định ghét bỏ cậu ấy một chút ít.

(Còn tiếp)