lui ra để trẫm đến

Editor: Đào Tử

____________________________

Bạn đang xem: lui ra để trẫm đến

Mưa qua loa núi xanh lơ, mây thu đón mặt mày trời.

    Nửa tối qua loa trời sụp mưa ko hề đem điềm báo trước, mưa vĩ đại như loại trừ nước, sấm sét ầm ầm, ngày hôm sau thời điểm tạnh vẫn chính là trời xanh lơ ko mây.

    "Meo ~~~~ "

    "Meo ~~~~ "

    "Meo meo meo ~~~~ "

    Tiếng mèo con cái non nớt kêu vang vô chống.

    Ánh sáng sủa ngoài hành lang cửa số len vô chống qua loa khe hở, tinh nghịch rơi bên trên mặt hàng mi dày của Kỳ Thiện. Một con cái mèo mướp ko cứng cáp rộng lớn chừng bàn tay màu sắc vằn sáng sủa kêu meo meo, nó còn vượt lên nhỏ, thủ công cũng ko đầy đủ lực chèo lái nó ra đi.

    Chẳng biết tự động khi nào là nó tỉnh lại bên trên gối mượt vô giỏ trúc, lảo hòn đảo một bước giẫm hụt té xuống kề bên giỏ. Nó nhìn hồi hộp trừng trừng, nâng chân trước đẩy "Chướng quan ngại vật" bên trên lối.

    Không đẩy được "Chướng quan ngại vật", nó còn cực kỳ quyến rũ và mềm mại.

    Nó người sử dụng cả nhì vuốt, tốn mức độ chín trâu nhì hổ mới mẻ trườn được nửa người lên bên trên mặt mày "Chướng quan ngại vật". Có lẽ là tràn trề lòng tò mò, nó lè lưỡi liếm lấy liếm nhằm, xúc cảm quyến rũ và mềm mại theo đòi một ít tương đối ngứa, "Chướng quan ngại vật" hãm sâu sắc vô ác nằm mê chừng như rất có thể nhận ra.

    Mi tâm tương đối vặn, song mi Từ đó khẽ run rẩy, bên dưới sự chung mức độ của mèo con cái và tia nắng, "Chướng quan ngại vật" đem tín hiệu tỉnh lại.

    Kỳ Thiện xúc cảm bản thân mơ một cơn ác nằm mê lâu năm đằng đẵng.

    Tỉnh lại thì ko lưu giữ rõ rệt nội dung vô nằm mê, tuy nhiên loại xúc cảm cực kỳ hắc ám và thay đổi ko thông từ trên đầu cho tới cuối xung quanh quẩn trong thâm tâm, vung chuồn ko được.

    Anh tao người sử dụng rất là bản thân tách bay ác nằm mê trói buộc, đột nhiên cởi đôi mắt rời khỏi. Không biết vẫn ngủ bao lâu, chợt tỉnh dậy ko cơ hội nào là thích nghi với nắng nóng sớm tươi tỉnh đẹp mắt ngoài chống, hốc đôi mắt thất lạc kiểm soát tràn rời khỏi nước đôi mắt tâm sinh lý tính.

    Anh tao chầm chậm chạp nhắm đôi mắt, chờ đón xúc cảm không dễ chịu bặt tăm.

    Theo xúc cảm từ từ quay trở lại, anh tao cũng xúc cảm được yết hầu ngứa, lồng ngực truyền cho tới một xúc cảm như ham muốn xé tim, nhíu mi Chịu đựng đựng, mới mẻ đè tiết tanh tưởi cuồn cuộn vô cổ xuống.

    "Khụ khụ khụ -- "

    "Meo ~~~ "

    Bởi vì thế động tác quay đầu sang một bên của Kỳ Thiện, nỗ lực trước khi của mèo con cái thành công xuất sắc ly, tương tự như tấm tức bi ai một giờ, cởi vĩ đại cặp đôi mắt vô trong cả xanh lơ nhạt nhẽo nhìn "Quái vật khổng lồ" ngay gần vô tấc gang. Động tác ho khan của Kỳ Thiện đùng một cái tạm dừng, ko thể tin yêu phen theo đòi giờ xoay đầu.

    Hai hai con mắt một đen ngòm một xanh lơ đương đầu khoảng cách ngay gần.

    Chóp mũi Kỳ Thiện còn rất có thể vấp cho tới cỗ lông quyến rũ và mềm mại của mèo con cái.

    "Làm sao nhóc -- "

    Chống khuỷu tay lên nệm, lờ đờ dịch nửa người bên trên ngồi dậy, sử dụng tay ôm mèo con cái thả cho tới đệm chăn, ngước đầu nhìn xung quanh yếu tố hoàn cảnh không xa lạ. Lúc này mới mẻ vạc hiện tại vô chống còn tồn tại một người. Thẩm tè trượng phu ôm thanh ngôi trường lần cơ, tựa vô cửa nhà nghỉ dưỡng, tương đối ngoẹo đầu.

    Tướng ngủ của cô ấy cực kỳ tỉnh bơ, nhịn nhường như ngủ thật ngon.

    Nhưng Kỳ Thiện nhìn cho tới, cô ngay tắp lự tỉnh lại.

    "Nguyên Lương huynh vẫn tỉnh rồi à?" Thẩm Đường đứng lên thu lần Từ khuôn mẫu, quá lười biếng ngáp một chiếc, fake tay xoa khóe đôi mắt còn vương vãi buồn ngủ, mồm không bao giờ quên trình bày, "Đói bụng không? Ta vô phòng bếp lấy chút cháo mang lại huynh, ăn hoàn thành rồi nốc dung dịch, nốc rồi ngủ chăm sóc mức độ..."

    Tay Kỳ Thiện vuốt ve sầu lông mèo con cái.

    Anh tao một vừa hai phải tỉnh dậy ngay tắp lự lưu giữ cho tới tiền cảnh Khi mê man.

    Chỉ đem cô nhóc trong thâm tâm bàn tay này rất có thể thực hiện anh tao ổn định quyết định xúc cảm một ít, phiên phiến là quá trình tức phẫn uất hãi kinh nhất vẫn qua loa, lúc này anh tao nghĩ về cho tới những thông tin cơ, tuy rằng vẫn không dễ chịu tức bực, tuy nhiên cũng không tồn tại hận mà đến mức nổi xúc động ham muốn khử mươi tám hoánh ngôi nhà Trịnh Kiều.

    "Thẩm tè trượng phu đấy là..."

Xem thêm: quãng đời còn lại dành hết cho em

    Đầu óc Thẩm Đường ko load kịp, tưởng rằng Kỳ Thiện đang được căn vặn bản thân vì thế sao ôm lần chuồn ngủ, cởi mồm giải thích: "Hôm qua loa chẳng nên tao đắc tội Cố Trì sao? Lo lắng tâm địa hắn hẹp hòi vô tối phái trinh sát cho tới làm thịt bị tiêu diệt tao, nhằm ngăn chặn vẹn tuyền ôm lần chuồn ngủ."

    Kỳ Thiện nói: "Tại hạ ko căn vặn điều này."

    "Vậy huynh căn vặn con cái mèo này? Thẩm Đường trông thấy mèo con cái trong thâm tâm bàn tay anh tao, tự động cho rằng rốt cuộc cũng bắt kênh đúng chuẩn, phân tích và lý giải, "Bởi vì thế tối ngày hôm qua tầm vóc huynh hộc tiết mê man vượt lên nạt nộ người, tao cũng ko biết chừng nào là huynh tỉnh lại, lo ngại tiếp tục chậm chạp trễ ngày lành lặn huynh lựa chọn. Cho nên trước cơ tao bèn đem theo đòi 'Sính lễ' huynh sẵn sàng mang lại mèo ngôi nhà huynh cho tới cửa ngõ 'Đưa sính'. Nguyên Lương, huynh chớ đem trong cả điều này cũng đo lường và tính toán tỉ mỉ nằm trong tao chứ? Ai chuồn 'Đưa sính' rất khác nhau, mặc dù sao vẫn đem miêu tân nương quay trở lại mang lại huynh rồi, đích thị không?"

    Kỳ Thiện: "..."

    Trọng điểm Thẩm tè trượng phu lưu ý luôn luôn trực tiếp đem anh tao chuồn chênh chếch, nhức nhối ghi lại trong thâm tâm cũng chi phí nghiền bảy tám phần, phần nhiều là cực chẳng đã và hài hước. anh tao đành nên "Ra tay trước cướp thế", tách Thẩm Đường một vừa hai phải cởi mồm lại dẫn anh tao chuồn chênh chếch nói: "Cậu vẫn luôn luôn túc trực ở đây?"

    Điều anh tao ham muốn căn vặn là Thẩm tè trượng phu luôn luôn nhìn lưu giữ ở đây?

    Thẩm Đường ăn tức thì trình bày thật: "Cũng ko nên luôn luôn luôn luôn, thay cho ca với Vô Hối tiên sinh, ngài ấy chuồn chợ sáng sủa mua sắm chút đồ ăn rồi."

    Kỳ Thiện: "..."

    Trong khi anh tao ngẩn người, Thẩm Đường đem dung dịch và cháo thịt băm cho tới. Đêm qua loa Chử Diệu thực hiện cháo thịt băm còn quá, đặt điều trong nhà phòng bếp lưu giữ rét. Hiện bên trên trường hợp thân thuộc thể của Kỳ Thiện ko chất lượng tốt lắm, bao tử cũng ko khỏe mạnh, chỉ rất có thể ăn chút đồ ăn đủ chất đơn giản dễ dàng hấp thụ.

    Kỳ Thiện không tồn tại nhiều điều, thấp tiếng nói cảm ơn, lông mi nhăn một ít, nốc một tương đối không còn nguyên vẹn một chén bát dung dịch đắng.

    "Ta ko ngờ thân thuộc thể của huynh tệ như vậy..."

    Tối ngày hôm qua tức cho tới rét phẫn uất công tâm hộc tiết, tương đối thở phong thanh.

    Thẩm Đường lo ngại bản thân ko lưu ý một giây, tương đối thở ấy tiếp tục tắt thất lạc, may nhưng mà buổi sáng sớm tương đối thở từ từ phục sinh, cô mới mẻ yên ổn tâm rời khỏi ngoài bữa sáng một khi. Cô cũng lần thứ nhất ý thức được, người rất có thể bị tức bị tiêu diệt tươi tỉnh thiệt...

    Kỳ Thiện lại nói: "Thật rời khỏi còn ổn định."

    "Huynh dối trá cũng ko biết đỏ rực mặt mày."

    Kỳ Thiện cười cợt khổ sở giải thích: "Thân thể Thiện vốn liếng ko tầm thường, đơn giản trọng trách đạo văn sĩ mang đến quá to, khó khăn tách ngoài tiếp tục suy giảm chút."

    Bội lần bên cạnh hông hắn thiệt ko nên là trang trí, tuy nhiên vũ lực so sánh rời khỏi tầm thường Thẩm Đường say rượu đại sát tứ phía, tuy nhiên ứng phó vài ba tía người trai tráng cũng không tồn tại áp lực đè nén, phen này mê man thiệt sự là nước ngoài lệ.

    "Huynh đem dùng đạo văn sĩ của mình?"

    Kỳ Thiện nói: "Hiện bên trên không tồn tại, tai ương ngầm trước cơ ghi lại."

    Thẩm Đường: "Trước kia?"

    Kỳ Thiện cười cợt nói: "Thí chủ."

    Mỗi phen đều là kẻ anh tao phò tá bỏ kèo trước, Kỳ Thiện ngược lại bình yên ổn vô sự, đem điều việc cắm trả cần thiết văn khí mặt mày anh tao rời khỏi mức độ, không ít cũng tiếp tục tạo nên trở nên gánh vác. Một nhì phen không tồn tại yếu tố gì, tuy nhiên số phen diện tích lớn, áp lực đè nén của anh ý tao đương nhiên cũng rộng lớn.

    Thẩm Đường: "... Vậy thân thuộc thể huynh có thể nuôi chất lượng tốt lại không?"

    Kỳ Thiện cười cợt nói: "Có thể nuôi, một là ẩn dật tu chăm sóc bao nhiêu năm, nhì là lần điểm nương tựa một ngôi nhà công ko đơn giản dễ dàng bỏ hứa."

    Nét mặt mày Thẩm Đường trầm trọng vỗ vỗ mồi nhử vai anh ta: "Vậy huynh vẫn nên tu chăm sóc bao nhiêu năm chuồn, thế đạo này loàn như thế, tức thời ko bĩnh tĩnh được, chừng nào là huynh tách núi cũng kịp. Nghe tao chuồn, thân thuộc thể mới mẻ là chi phí vốn liếng lớn số 1. Với lại về sau chớ tức phẫn uất. Trịnh Kiều nổi loạn như thế, không chỉ có di dân nước Tân bị bức tạo nên phản, bá tánh nước Canh trước sau cũng sẽ không còn nhịn được thói tàn nhẫn của hắn..."

    Không đem chi phí vốn liếng còn giúp được gì?

    Quan trọng nhất đó là --

    Tuy Kỳ Thiện không tồn tại phân tích, tuy nhiên kể từ giọng điệu nông cạn của anh ý tao coi rời khỏi, bao nhiêu trong năm này có lẽ rằng ông ngôi nhà anh tao "Thí chủ" sợ hãi bị tiêu diệt ko bên dưới 1 bàn tay. Đạo văn sĩ cũng vượt lên bá đạo, ông ngôi nhà sau đó nên cảnh giác cao chừng, cẩn trọng lựa lựa chọn.

Xem thêm: vô thượng tiên đế trịnh sở

    Vì thân thuộc thể của anh ý tao, cũng vì thế mạng của ông ngôi nhà.

    Cứu một mạng người rộng lớn xây bảy tầng tháp.

    Kỳ Thiện: "..."