lục mộ trầm

                                    
                                              

Editor: DaDa🍑
Beta: DaDa🍑

Tống Nhiễm mỉm cười hì hì, nom Lục Mộ Trầm chớp đôi mắt, hỏi: “Thích không?”

Bạn đang xem: lục mộ trầm

Đôi đôi mắt Lục Mộ Trầm khá hạ xuống, góc nhìn càng sâu sắc tăng vài ba phần.

Giây tiếp sau, đùng một phát rước cô bế ngang lên.

Tống Nhiễm theo dõi phiên bản năng bao bọc lấy cổ anh, hai con mắt cong cong, cúi đầu, nhẹ dịu thơm lên môi Lục Mộ Trầm, cô ngước đầu, hai con mắt sáng sủa lấp lánh lung linh nom Lục Mộ Trầm, mỉm cười khanh khách hàng căn vặn anh, “Anh mong muốn ngủ nằm trong em, hoặc là ngủ nằm trong luận văn của anh?”

Ánh đôi mắt Lục Mộ Trầm sâu sắc thăm hỏi thẳm, góc nhìn anh giới hạn bên trên song môi color hồng nhạt nhẽo mượt mà của Tống Nhiễm, thở anh mệt mỏi, giây tiếp sau, anh đùng một phát người sử dụng một chân rước cửa ngõ chống đá văng rời khỏi, ôm Tống Nhiễm, sải bước tiến cho tới mép nệm.

Anh đặt điều cô xuống, thân ái thể thuận tiện phủ lên trên người cô, cúi đầu, ngay tắp lự thơm lên môi Tống Nhiễm thiệt mạnh.

Nụ thơm nồng sức nóng, người sử dụng mức độ, điên loạn.

Không biết qua quýt bao lâu, Tống Nhiễm chỉ cảm nhận thấy mồm bản thân bị thơm cho tới bại liệt rần, đau nhức, thân ái thể cũng mềm mại.

Nhưng cô lại không thích kết giục, mùi vị và ngọt ngào này, kỳ vọng vĩnh viễn cũng ko kết giục.

Cô theo dõi phiên bản năng nhưng mà ôm Lục Mộ Trầm càng chặt, tuy nhiên nhưng mà giây tiếp sau, anh lại đùng một phát ngừng lại, khá nâng người lên, góc nhìn anh thiệt sâu sắc nom để ý cô, rước tiếng cô vừa vặn mới mẻ phát biểu, phát biểu mang đến cô, khẩu ca thô khốc, thấp giọng hỏi: “Thích không?”

Trong óc Tống Nhiễm rỗng tuếch trống rỗng, góc nhìn cũng đều có chút u ám và sầm uất, nhịn nhường như bịt kín một tầng sương thong manh, cô ngốc ngốc gật đầu, theo dõi phiên bản năng lại mong muốn ôm anh.

Xem thêm: truyện yêu hận triền miên

Còn còn chưa kịp, Lục Mộ Trầm đùng một phát ngay tắp lự đứng trực tiếp lên.

Anh đứng ở mép nệm, nom hai con mắt Tống Nhiễm sở hữu một tầng sương thong manh, khuôn mặt đỏ ửng lên, bị thơm mà đến mức môi sở hữu chút sưng lên, tầm đôi mắt dịch rời xuống, giới hạn ở nhì chân thon nhiều năm white nõn của Tống Nhiễm, vừa vặn mới mẻ phía trên nệm quanh một vòng, áo sơ-mi lộn xộn, thấp thông thoáng thấy mông, sườn lưng.

ánh đôi mắt anh tối sầm lại, ko ngoài gặm chặt răng, khá cúi người, sở hữu chút nổi nóng nhưng mà tấn công nhẹ nhõm lên mông Tống Nhiễm, khẩu ca thô khốc, thấp giọng nói: “Học được ở đâu bao nhiêu chiêu này.”

Thế tuy nhiên còn học tập được cơ hội câu dẫn anh.

Tống Nhiễm a một giờ đồng hồ, sờ sờ mông, dẩu chiếc miệng nhỏ, trừng đôi mắt nom Lục Mộ Trầm, nhỏ tiếng nói âm thầm, “Đánh em thực hiện gì……”

Lục Mộ Trầm nom cỗ dáng vẻ Tống Nhiễm nhỏ nhắn, vô đôi mắt rốt cuộc cũng đều có vài ba phần ý mỉm cười, vạn bất đắc dĩ lại nuông chiều.

Anh nhấp lên xuống đầu, xoay người, tiếp cận giá bán áo, rước áo ngủ của tớ xuống mang đến Tống Nhiễm, xoay đầu lại, ném bên trên người cô, trang nghiêm nói: “Thay ăn mặc quần áo thời gian nhanh lên, chớ quậy.”

Áo sơ-mi to tát rộng lớn, khoác bên trên người Tống Nhiễm, sở hữu loại hấp dẫn phát biểu tránh việc tiếng.

Xem thêm: vân nê thanh đăng

Anh Chịu đựng ko nổi.

Thân thể đang được sở hữu chút thô rét mướt, anh xoay người, tiếp cận chống tắm, tắm nước rét mướt.

Trong chống tắm, giờ đồng hồ nước ào ào.