khúc giao hưởng quân hôn

Chương 26


Anh nghiêng người, nối tiếp phục sinh thế một vừa hai phải rồi, rước đầu cô ấn nhập vào ngực, thở dài: "Em cũng biết rồi hả ?"

Bạn đang xem: khúc giao hưởng quân hôn

"Biết đồ vật gi rồi hả ?" Cô vờ vịt ngây ngốc thành thục nhất.

"Dư Nhược Nhược, em tin tưởng tưởng anh không? Tin tưởng em lựa lựa chọn anh không?" Anh không khô ráo thơm lên bên trên trán, và đúng là vẫn ko thỏa mãn nhu cầu dây dính.

Dư Nhược Nhược tay bắt lấy nút áo ngủ của anh ý, xúc cảm lạnh giá của sắt kẽm kim loại lại tương tự như sức nóng chừng khung người anh như đem như ko. Giây lát, lại gật đầu một cái: "Em tin tưởng tưởng."

Mặc mặc dù việc tin tưởng tưởng anh cũng ko nên nguyện vọng khi đầu của cô ý, tuy vậy anh cũng ko nên khuôn hình hoàn thiện trong tim cô. Nhưng cô đó là hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng nhảy thốt lên như thế, ko hề tích lại tin tưởng tưởng như thế, tin tưởng tưởng anh.

"Nhan Bồi Nguyệt, em tin tưởng tưởng anh, tin tưởng tưởng anh hoàn toàn có thể so với em ko xa cách ko tách, tin tưởng tưởng tất cả chúng ta hoàn toàn có thể ở ông nước ngoài chúc mừng hạnh phúc cùng với nhau trở về phía đằng trước. Nhưng cũng van lơn anh mang lại em chút thời hạn, nhằm em yêu thương anh, làm cho em thanh thoả ổn định lăm le ko cố kỵ gì yêu thương anh. Trước tê liệt em vẫn nghĩ rằng em tiếp tục nằm trong người em yêu thương cho tới tê liệt tâm liệt truất phế trôi qua quýt cả đời, vì vậy hôn nhân gia đình so với em nhưng mà rằng là tinh anh thuần nhưng mà nhập trong cả. Ông nước ngoài chính vì thương nhớ bà, không tồn tại tái mét giá bán, ông đang được rằng với em, ko nên là chính vì người không giống ko đầy đủ đảm bảo chất lượng, ko nên là chính vì ko xứng với, nhưng mà chính vì là ko thể thay cho thế được, chính vì có một không hai, vậy nên bên trên đời này, bà là độc nhất. . . . . . Cho nên, anh hoàn toàn có thể hóng em không? Chờ em cam tâm tự nguyện, hóng em kể từ từ yêu thương. . . . . ."

Dư Nhược Nhược thông thường tiếng nói đem chút bá đạo, trọn vẹn không phải như lúc này an nhiên điềm tĩnh, tương tự như một mảng lá phong góc lối, ào ào nhập dông thu, loạt soạt , nhẹ dịu.

Hai đứa ở cạnh vô cùng sát, rõ nét nghe được thở nằm trong nhịp tim của đối phương, cô lại chỉ mơ mơ hồ nước hồ nghe được Nhan Bồi Nguyệt vấn đáp. Anh nhẹ nhõm rằng, được.

Xem thêm: trấn quốc chiến thần

Nhẹ như lông ngỗng vậy, rồi lại nặng trĩu tương tự Thái Sơn vậy.

"Cám ơn anh." Cô dữ thế chủ động bao bọc lấy hông của anh ý, dựa dẫm cọ cọ, vô ĐK tin tưởng tưởng, tin tưởng tưởng anh rằng được tiếp tục thực hiện được.

. . . . . .

Ngày loại nhị thời gian cô mới nhất kể từ nhập mồm Nhan Bắc Bắc hiểu rằng vai trò của Nhan Bồi Phong.

Bởi vì thế khan hiếm thấy ko – lục nhị quân phối kết hợp lại chính thức cuộc biểu diễn luyện sớm.

Xem thêm: như khói như cát

Dư Nhược Nhược nằm trong Nhan Bắc Bắc ngồi bên trên mặt mày khu đất cùng với nhau ăn khoai tây chiên: "Bắc Bắc, làm thế nào em biết bọn họ là nên cút biên thuỳ biểu diễn luyện a?"

"Nhan Bồi Phong rằng a." Cô vấn đáp đương nhiên.

Dư Nhược Nhược lưu giữ cho tới thời gian từng phen cô chất vấn thăm hỏi, Nhan Bồi Nguyệt vẻ mặt mày chủ yếu khí ngặt nghị đáp: "Quân cơ ko thể tiết lòi ra ngoài." . . . . . . (>_