không thể thoát khỏi người novel

Chương 6

”Có nên chạy trốn 1 mình không?”
Cô nheo đôi mắt suy ngẫm.
Thực rời khỏi, Valletta cực kỳ khó khăn hoàn toàn có thể thoát khỏi ngôi nhà. Cô hạ tay xuống và nom vô cái vòng bên trên cổ tay bản thân. Chiếc vòng được vịn tước đoạt Delight tặng mang lại cô như 1 phần quà nhân thời cơ sinh nhật Khi cô 10 tuổi hạc, và nó canh ty ông triển khai việc theo dõi dõi địa điểm của cô ý. Đồng thời, tê liệt là 1 vũ khí hoàn toàn có thể buộc Valletta nên về ngôi nhà mặc dù cô ấy đang được ở bất kể đâu.
”Mình và anh tao chẳng sở hữu gì khác lạ cả.”
Theo một nghĩa này tê liệt, cả nhì đều bị kìm hãm.
Cô ở xuống nệm, dang rộng lớn nhì tay và nuốt giờ đồng hồ thở lâu năm. Có vẻ như việc thích ứng với cơ hội tâm lý của toàn cầu này, với những điều tuy nhiên cô khó khăn hoàn toàn có thể nắm được, vẫn tồn tại vượt lên trước xa xôi. 
Cốc ly. Nghe thấy giờ đồng hồ gõ, thắt sống lưng của cô ý sở hữu phản xạ và khung hình tức thời đứng trực tiếp.
“Vào cút.”
“Tôi nghe phát biểu người mang lại gọi tôi, thưa đái thư.”
“Ừm. Ta sẵn sàng cút tắm.”
“Vâng, tôi tiếp tục cút sẵn sàng.”
Cô chậm trễ rãi gật đầu. Giờ cô vẫn thân quen với việc được đáp ứng và rời khỏi mệnh lệnh.
Vậy liệu tôi sở hữu thân quen với cuộc sống đời thường bị gông xiềng, ko thể thực hiện trái ngược khẩu lệnh của vịn tước đoạt Delight?
“Mình ko khi nào cho là bản thân sẽ tiến hành cho tới phía trên nhằm test và thám thính hiểu về những cuộc hôn nhân gia đình chủ yếu trị trong số những ngôi nhà tài phiệt.”
Valletta thở lâu năm thườn thượt.
Cô tiếp tục sớm đính ước với Thái tử. vịn tước đoạt Delight vẫn thông tin ngày ngày hôm qua. bầy bọn họ vẫn gặp gỡ nhau vài ba chuyến, tuy nhiên nhằm đính ước thì… Cô cố nén cười cợt. 
“Ahh, bản thân không thích tắm 1 chút nào.”
Hôm ni là ngày rỉ tai với Thái tử trước lúc đính ước. Đó là nguyên do vì sao cô ấy không thích vùng lên, vẫn nối tiếp bước tiến khiến cho cô ấy tươi tỉnh.
”Reinhardt ngu ngốc.”
Nếu đã biết thành cô kể từ chối 25 chuyến, đúng ra anh ấy nên hiểu và kể từ loại bỏ chứ. Cô ko khi nào cho là từng chuyến cô phát biểu 5 phút, anh tiếp tục thực sự đợi 5 phút và thức tỉnh cô đợt nữa.
Cô cúi đầu thở lâu năm.
Sau khi ăn mặc lại cái váy ko giặt qua quýt và ăn uống hàng ngày, cô và đã được giải bay ngoài bàn tay của những người dân hầu gái của tớ. Khi cô kêu đói, bọn họ phát biểu cực kỳ khó khăn nhằm ăn vì thế cái váy tiếp tục nom xấu xa (có lẽ ý người hầu là lúc ăn bụng tiếp tục lớn rời khỏi và thực hiện xấu xa váy), chính vì thế bọn họ đã lấy mang lại cô một trái ngược táo, một khoản salad và tía miếng grass. Sau tê liệt bọn họ thắt chặt áo nịt ngực.
”Trời ạ, bản thân ghét bỏ điều này.”
Nhưng toàn bộ những điều này là mệnh lệnh của vịn tước đoạt.
Nếu một mẩu chuyện lếu loàn tuy nhiên cô cho tới hoàng cung Hoàng gia lọt được vào tai vịn tước đoạt, ông hoàn toàn có thể tiếp tục treo ngược cô một đợt nữa trong cả Khi vẫn ở tuổi hạc này. Khi còn nhỏ, mắt cá chân chân của cô ý ấy không trở nên nhức gì cả, tuy nhiên những ngày nay, cô ấy cảm nhận thấy bản thân tiếp tục rơi rụng trí nếu như bị treo lên một đợt nữa.
“Xong rồi.”
“Được.”
Khi cô kể từ từ trở lại lan can trải thảm đỏ lòm với vẻ mặt mày quạu quọ, Reinhardt vô bộ quần áo lâu năm đẹp lung linh hơn cỗ thông thường ngày của anh ấy. Valletta xoay đầu về phía nước ngoài hình rất đẹp bùng cháy của anh ấy tao, tuy vậy anh chỉ khoác bên trên bản thân một tấm thảm rơm.
“Này, rời rời khỏi cút. Sao ngươi dám đứng phía trên ngăn lối hả? Đồ quân lính thấp yếu hèn.”
“Chậc, ko gì vẫn trở thành kiêu ngạo chỉ vì thế được đái thư coi trọng…”
“…Chỗ ngồi của ngươi ở kia!”
“Vâng.”
Mặc cho tất cả những người hầu và cai quản gia thoá mạ, Reinhardt chỉ mỉm cười cợt tĩnh lặng và vấn đáp. Nhưng với Valletta, có vẻ như như cơn thịnh nộ đen sì tối đang được ck hóa học sau khuôn mặt mày tươi tắn cười cợt của anh ấy. 
”Ah, ổn định thôi. Hãy áy náy mang lại cuộc sống đời thường của bạn dạng thân ái bản thân trước vẫn.”
Tại thời điểm đó, cô ấy thậm chí là còn không hiểu nhiều được chủ yếu bản thân. Ngay cả Khi cô ấy vẫn phát biểu bọn họ chớ quấy nhiễu anh tao, bọn họ vẫn thực hiện điều này sau sống lưng cô.
”Tại sao không có bất kì ai Chịu đựng nhằm ý rằng tôi đứng về phía anh tao ko nên là vì thế tôi mến anh, tuy nhiên là vì thế tôi ham muốn sống? Mình vẫn vô vọng đến mức độ này rồi, lẽ nào bản thân nên thám thính cơ hội lưu ý mang lại người xem biết là anh tao sở hữu điều gì tê liệt kì lạ?”
Valletta vẫn quăng quật cuộc.
Làm thế này nhằm cô ấy hoàn toàn có thể cứu vớt những người dân tự động đâm vào rãnh nước trong cả Khi cô ấy vẫn chỉ mang lại bọn họ phương pháp để sinh sống sót.
Bất chấp những điều quở mắng của mình, Reinhardt vẫn cúi đầu và nhẹ dịu rời lịch sự một phía.
Đối với Valletta, hiểu được Reinhardt tiếp tục ghi nhớ toàn bộ những khổ cực của tớ, và tiếp sau đó bẻ từng ngón tay của mình Khi anh gọi lại bọn chúng, cô suy nghĩ cực tốt là nên ngậm mồm lại.
”Dù sở hữu bị tiêu diệt thì cũng nên bị tiêu diệt Theo phong cách đẹp tươi nhất.”
Mục chi của cô ý vẫn thay cho thay đổi một chút ít. Tuy ko bị tiêu diệt là ưu tiên số 1 tuy nhiên cô kỳ vọng Khi bị tiêu diệt có khả năng sẽ bị làm thịt một vạc, bị tiêu diệt tuy nhiên ko cần thiết tra tấn.
”Người quân lính này tiếp tục ngồi bên trên sàn.”
Valletta cho tới cạn điều.
Cô cảm nhận thấy bản thân chuẩn bị ngất cút. Cô khẩn trương run rẩy tay một chiếc.
“À, ko, chớ thực hiện vậy. Đó là 1 cỗ xe cộ rộng lớn cho nên hãy nghe tao phát biểu và ngồi đợi ở tê liệt.”
“Nhưng…. đấy là một quân lính. Dù mang lại như vậy nào…”
“Vậy là không có bất kì ai Chịu đựng nghe theo dõi tao ngay lập tức tức thời nhỉ? Ý tao là, đấy là khẩu lệnh. Ta là người sở hữu, và tao đang được rời khỏi mệnh lệnh cho những ngươi.”
Khuôn mặt mày của những người cai quản gia biến dị, tuy nhiên anh tao ko thể công khai minh bạch đáp trả lại Valletta. Anh tao chỉ kịp phanh mồm.
“…Tôi hiểu, thưa đái thư.”
Không ưng ý với điều phát biểu của Valletta, người đáp ứng thô bạo bắt lấy vai Reinhardt. Anh thì thì thầm điều gì tê liệt vô tai Reinhardt và tăng cường anh vô xe cộ ngựa.
Nhưng ngược lại, chủ yếu Valletta lại nao núng.
”…Cái vật dụng thần kinh trung ương này.”
Valletta thấy ​​đôi đôi mắt của Reinhardt sáng sủa lên một cơ hội kỳ kỳ lạ Khi cô phi vào xe cộ ngựa.
Cô thở rời khỏi một tương đối lâu năm.
Đây sở hữu nên một ảo tưởng tạo nên cảm hứng rằng tất cả đều vô vọng?
Như thể hiểu rằng sự đảo lộn trong tim cô, Reinhardt theo dõi sau cô và cút vô.
“…Ngươi đang khiến gì đấy?”
Valletta thốt rời khỏi một giọng điệu ngớ ngẩn Khi nom Reinhardt ngồi bên trên sàn xe cộ ngựa, nhằm cái ghế đối lập với cô không tồn tại người ngồi.
Reinhardt, người đang được ngồi bên trên sàn, thông thoáng thở lâu năm. Ngửa đầu lịch sự một phía, anh cười cợt thiệt tươi tắn.
“Vị cai quản gia chất lượng và ấn tượng tê liệt vẫn phát biểu tôi hãy biết thân ái biết phận.”
”À, anh tao bị xúc phạm.”
Khi Reinhardt rỉ tai thân thiết, khoe mẽ rời khỏi khuôn mặt mày hoặc phụ thuộc vào cô ấy, anh ấy thông thường cảm nhận thấy ko tự do.
Có lẽ ko nên chỉ vì thế những điều phát biểu tê liệt tuy nhiên còn tồn tại điều gì tê liệt càng xúc phạm cho tới anh rộng lớn.
”Ngồi xuống phía trên cút, tiếp tục không có bất kì ai phát hiện ra đâu, và ngươi chỉ việc xoay quay về trước lúc tất cả chúng ta cho tới này là được.”
“….Nếu người sở hữu được chấp nhận tôi ngồi lân cận người.”
“Ngươi ham muốn thực hiện gì?”
“Hãy mang lại tôi mượn bờ vai của những người.”
”Bây giờ bản thân chắc hẳn rằng rằng anh tao hiện nay đang bị xúc phạm.”
Có thể là vì thế thiếu thốn thốn tình yêu, tuy nhiên bất kể lúc nào bị xúc phạm, anh ấy nhịn nhường như tiếp tục thám thính tìm tòi sự êm ấm.
Valletta tâm lý một khi. Ngay tiếp sau đó, cô ấy gật đầu. Reinhardt mỉm cười cợt và ngồi xuống lân cận cô. Anh cúi đầu và phụ thuộc vào vai Valletta. Như thể mệt rũ rời, anh tao nhắm đôi mắt lại và ko phát biểu gì.
Sau tê liệt chỉ mất sự yên lặng.
Như từng Khi, Reinhardt mượn tương đối rét kể từ cô, và Khi bọn họ cho tới tê liệt, anh nhẹ dịu ngồi xuống sàn, cảm hứng chất lượng hơn trước đây.
Khi cho tới Hoàng cung, Reinhardt trước tiên Open bước xuống, tiếp sau đó cực kỳ bất ngờ quỳ gối. Rõ ràng là nhằm cô ấy bước lên, tuy nhiên Valletta thực sự không thích thực hiện vậy. Tuy nhiên, Reinhardt đã nhận được ra…
“Người cứ tự do giẫm lên sống lưng tôi cút.”
Cô sở hữu cảm hứng nếu như cô thực hiện vậy thì anh tao tiếp tục tiến công gãy chân của cô ý rơi rụng. Cô rung lắc đầu, run rẩy lên và nổi domain authority gà vì thế trí tưởng tượng của tớ.
”Phu xe cộ.”
“Vâng, thưa đái thư.”
“Có một khúc mộc bên dưới ghế lái. Hãy đem nó rời khỏi phía trên. Ta không thích giẫm giẫm lên trên người không giống.”
“Tôi hiểu rồi.”
Người phụ xe cộ vội vã vàng chạy quay về ghế phụ. Reinhardt, người đang được phủ phục như 1 con cái chó, ngước nom Valletta với vẻ mặt mày kỳ kỳ lạ.
Valletta xua tay nhằm rời ánh mắt của anh ấy.
“Ngươi cũng vậy, nhanh gọn lẹ rời rời khỏi cút.”
“Chủ nhân có vẻ như cực kỳ ghét bỏ tôi.”
Lần này, một tiếng nói chan chứa rình rập đe dọa, như thể anh tao hiện nay đang bị xúc phạm. Giọng anh tao chan chứa uy hiếp, làn tóc mượt dựng đứng và hai con mắt anh tao nheo lại. Khi cô xoay đầu lại một chút ít, Reinhardt vẫn đang được đứng ngay lập tức cụt, mỉm cười cợt như thông thường lệ.
”Có lẽ anh tao không trở nên xúc phạm như bản thân nghĩ?”
Trên thực tiễn, Khi Reinhardt ở 1 mình với Valletta, vẫn có những lúc anh ko thể rỉ tai, vì thế cô ko trách cứ anh nhiều như thế nên mới đây gia tốc nhịn nhường như vẫn tăng thêm.
”Điều này thiệt đơn giản. Chính là nó.”
Ai tiếp tục ngăn hạn chế được anh tao trong cả Khi vẫn biết trước tất cả.
Đáng buồn Valletta là kẻ biết toàn bộ từng chuyện, nên mặc dù Reinhardt sở hữu tát vô mặt mày cô thì cô cũng không đủ can đảm nhiều điều.
Khả năng biểu diễn xuất của anh ấy tao luôn luôn tại mức đỉnh điểm.
”Cuộc sinh sống này thiệt xứng đáng buồn…”
Valletta thở lâu năm Khi suy nghĩ vậy.
“Nhưng sao thời điểm hôm nay người lại cho tới hoàng cung?”
“Bởi vì thế Bệ hạ và Thái tử ham muốn sử dụng bữa nằm trong tao trước lúc thông tin đầu tiên về sự đính ước của tất cả chúng ta.”
Mặt Reinhardt đanh lại mặc nghe những điều ghẻ lạnh của Valletta.
“Ý người là gì Khi phát biểu gắn hôn?”
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn