khế ước hào môn

Chương 1

Đêm đen sạm như mực...
Tại khu vực mái ấm thời thượng, chỉ từ lại tiếng động yên bình...
Hình hình ảnh một người đàn bà miếng khảnh, trở ngại lê bước, các giọt mồ hôi bệt vô tóc bám dáp bên trên nhì mặt mày mặt mày, cổ trắng tay nõn nhỏ bé bỏng và yếu đuối ớt nỗ lực với dế yêu bên trên tủ nệm.
Trong bóng tối, nường nhấn phím, khả năng chiếu sáng kể từ dế yêu thực hiện sáng sủa một góc chống.
Nàng gắng lưu giữ tương đối thở, cắm môi chịu đựng đựng thân mật thể đang được đau đớn, lướt 8 chữ số...
Âm thanh đô đô.. thiệt lâu năm, vô bóng tối nghe thiệt bi thương.
“Ai?” Giọng phái nữ hấp dẫn êm êm tai, đem theo đuổi giờ đồng hồ khàn khàn truyền cho tới.
Nàng yên lặng một vài ba giây.
Rời ống nghe, nường liếc đôi mắt lần tai nghe gắn vào trong 1 mặt mày tai.
“Xin Chào, tôi lần Quan Hạo, đó là điện thoại cảm ứng thông minh của anh ý ấy?” Thanh âm suy giảm của nường vang vọng.
“Cô lần Hạo“. Âm điệu của cô nàng mặt mày ê đem một chút ít kinh ngạc, khẩu ca ko chút kiên trì “À, mặt mày này đang xuất hiện chút chuyện. Cô là ai? Tìm anh ấy đem việc gì?”
Đầu nường tựa bên trên tủ đầu nệm, ánh nhìn một mảng đầm đìa, ngữ điệu vẫn bình tĩnh: “Tôi là Tần Mộc Ngữ, phiền phức cô, tôi cần thiết lần Quan Hạo.”
“Tần Mộc Ngữ!” thanh âm khàn khàn của những người phụ phái nữ càng thêm thắt dày, “Tôi ko nên biết Tần Mộc Ngữ là vật gì, tiếp tục khuya, cô mong muốn lần anh ấy thì cứ hóng lên đường, tối ni anh ấy là của tôi, không tồn tại phần của cô!”
Điện thoại rất rất nhanh chóng bị ngắt. Đô đô đô đô..
Nàng ngồi lặng vô giá rét...
Mê muội theo đuổi nhau nhưng mà cho tới.
Nàng ngửa đầu, lông nheo run rẩy run nhẫn nại, tay lại sờ bên trên điện thoại cảm ứng thông minh.
“Tôi cần thiết lần Quan Hạo... Cô thực hiện ơn đem điện thoại cảm ứng thông minh mang đến anh ấy.” Hơi thở nường trở thành mỏng manh.
Bên ê vang lên một giọng trầm thấp phái nam tính: “Ai đang được gọi?” Người phụ phái nữ đem điện thoại cảm ứng thông minh mang đến hắn bảo nhỏ “Cô tớ gọi là gì Ngữ ấy, em ko biết, trễ thế này mà còn phải gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang đến anh, là con cái hồ ly tinh này đây?”
Người con trai khẽ mỉm cười một giờ đồng hồ, thản nhiên nói: “Đưa mang đến tôi.”
Di động rốt viên cũng vô tay hắn.
Môi nường tái mét nhợt kề sát ống nghe: “Tôi nhức... bụng rất rất nhức... Anh đem tôi lên đường cơ sở y tế được không?”
Giọng thưa của những người con trai vẫn thản nhiên: “Gọi mang đến tôi làm những gì, sao ko gọi 120 ấy?”
“Trong người tôi không tồn tại một đồng... ko thể lên đường cơ sở y tế được...” Dòng lệ cõi lòng đôi mắt chợt tuôn trào, thanh âm rõ nét suy giảm, tuy nhiên đem chút gì ko tương thích vô câu nói. nói: “Anh chỉ việc trở lại một chút ít thôi, đạt được ko...”
“Ý cô là tôi bạc đãi cô?” Khóe mồm hắn tương đối cong lên.
“Không đem...” Án Thư tay nhỏ bé bỏng bên trên nền mái ấm, rất rất nhanh chóng tràn trề tiết “Tôi bị sinh non rồi.. chảy máu tiết nhiều lắm... tôi rất rất nhức...”
“Chà... sinh non...” Hắn vẫn thản nhiên như lúc trước khẩu ca trầm thấp rõ nét “Chỉ là sinh non thôi, tiếp tục bị tiêu diệt đâu, cô gấp rút thực hiện vật gì...”
Sự nhẫn nhịn tiếp tục cho tới số lượng giới hạn, lửa hận bột phát nhanh gọn.
Dòng nước đôi mắt giá buốt rộp chảy xuống, khuôn mặt mày tái mét nhợt mỏng manh manh như 1 tờ giấy tờ, giờ đồng hồ gào kèm cặp nỗi đau nhức trong tim nường vang lên: “Thượng Quan Hạo! Anh lấy con cái trả lại mang đến tôi... trả lại mang đến tôi...!!”
Người nường bám đẫy tiết ôm bụng, thống gian khổ.
Hắn trầm mặt mày, hóng nường gào khóc đoạn, cúi đầu nói: “Tần Mộc Ngữ, lấy Cẩn Lan trả lại mang đến tôi.”
Khuôn mặt mày rõ nét vô tối tối, có một lời nói thực hiện mang đến nường kịch liệt đau nhức, tấm lòng giá rét như rớt vào địa ngục. Hình hình ảnh 3 năm trước đó hiện nay rõ rệt vô tâm thức của nường, tội ác trầm trọng kể từ bên trên trời giáng xuống, khiến cho nường trọn vẹn suy sụp. Suốt 3 năm nường tiếp tục nên trả khuôn mẫu giá bán vượt lên trước giắt, tuy nhiên lửa hận ẩn thâm thúy trong tim hắn không tồn tại cơ hội này dập tắt được.
“Không nên tôi thịt chị ấy... Không nên tôi, ko nên tôi... Vì sao anh ko tin yêu tôi.” Tay nường cầm chặt tóc bản thân, gào khóc, thanh âm trở thành thay đổi.
Hắn khàn giọng, thản nhiên nói: “Đây là báo ứng. Tần Mộc Ngữ, cô nợ cô ấy, tôi mong muốn cô nên lấy cả đời này trả trả.”
Điện thoại hạn chế đứt.
Đô đô đô đô...
Tần Mộc Ngữ lưu giữ lấy tóc bản thân, cổ tay miếng khảnh yếu đuối ớt như chuẩn bị gãy. Tắt điện thoại cảm ứng thông minh, cảm xúc toàn cỗ tiết đều chảy xuôi ra bên ngoài, nường mong muốn tạm dừng như vậy nào thì cũng liên tục được.
************************************
Tại sao anh ko tin yêu.
Em rất rất yêu thương anh, anh đối đãi với em thế này, em cũng đều chịu đựng đựng, quá nhận, chẳng kinh hoàng khuất phục, chẳng kinh hoàng không có tội.
Nhưng là thời điểm hiện tại, sự nhẫn nại của em đang đi vào hồi sau cuối rồi...
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn