hải thượng hoa đình

                                    
                                              

Mạnh Lan Đình thời điểm hiện nay rốt cuộc cũng hiểu ý trang bị của Phùng Khác Chi.

Cô xoay mặt mũi cùng phái nam nhân trẻ em tuổi hạc tứ đôi mắt coi nhau, tâm trí rỗng tuếch trống rỗng, tức thời tổn thất phản xạ, một thời gian sau mới mẻ hồi thần lại.

Bạn đang xem: hải thượng hoa đình

Cô coi thông thoáng qua loa cửa ngõ rộng lớn hotel lần tiếp nữa, huyết sắc nhì gò má kể từ từ hạ xuống.

Phùng Khác Chi coi chằm chằm cô, khóe môi đem bám theo ác ý, tái diễn một chuyến nữa: "Mạnh đái thư, nghe thiếu hiểu biết nhiều sao?"

"Nếu ko nguyện ý, giờ đây trình bày một giờ đồng hồ, vẫn còn đấy kịp."

Mạnh Lan Đình trầm đem.

"Vậy ngay tắp lự cho tới tôi xuống!"

Phùng Khác Chi xuống xe cộ, 'phanh' một giờ đồng hồ, ngừng hoạt động xe cộ lại.

Hoặc tự lực quá rộng, Mạnh Lan Đình cảm nhận thấy đằm thắm xe cộ cũng đều có chút nhấp lên xuống lư Từ đó.

Khách sạn trước khi thân quen, người lưu giữ cửa ngõ nhìn thấy Phùng Khác Chi, vội vàng vàng banh cho dù rời khỏi chạy cho tới, lấy dù phủ bên trên đầu hắn, chủ yếu bản thân thì phía bên ngoài bị ẩm, cười cợt vô nằm trong niềm nở.

"Phùng công tử, lâu rồi ko bắt gặp, ngài vẫn đến! Cơn bão tối ni sau cùng cũng thổi ngài cho tới đây! Ngài mau nhập, chớ nhằm giắt mưa. Tôi ngừng xe cộ cho tới ngài!"

Phùng Khác Chi lấy dù nhập tay hắn, tay không giống kể từ vào trong túi mang ra một cộc chi phí boa, trả tới: "Tầng tối đa."

Khóe đôi mắt người lưu giữ cửa ngõ sớm vẫn thông thoáng coi bên phía trong xe cộ mang trong mình một người không giống ngồi hâu phương.

Xem thêm: truyện độc sủng mình em

Mặc cho dù vì như thế mưa vết mờ do bụi cơ hội lớp kính trộn lê, thấy ko rõ rệt lắm, tuy nhiên mù mờ có thể nhận rời khỏi nhập xe cộ là dáng vẻ một cô nàng trẻ em tuổi hạc, ra sao ko rõ?

Cũng ko coi nhiều, sung sướng nhận chi phí boa, cúi đầu khom lưng: "Ngay ngay tắp lự, Phùng công tử ngài thẳng tăng trưởng là được."

Nói hoàn thành con quay người, team mưa như 1 làn sương xông quay trở lại, đằm thắm hình họa mất tích nhập cửa ngõ rộng lớn.

Mạnh Lan Đình nhìn thấy Phùng Khác Chi phủ cho dù đứng phía bên ngoài cửa ngõ xe cộ hóng bản thân, kể từ từ giơ tay lên, vịn tay nạm bên trên cửa ngõ, Open xe cộ.

Tay lại mượt như đậu phụ, trong cả cửa ngõ xe cộ cũng ko banh được.

Hắn đứng phía bên ngoài như vậy, đôi mắt lạnh lẽo coi, đứng yên tĩnh.

Mạnh Lan Đình gặm răng, cố người sử dụng mức độ, cửa ngõ xe cộ rốt viên cũng banh được.

Cô khom sống lưng, mới mẻ xuống xe cộ.

'Hô', một chiếc áo khóa ngoài đậy điệm lại bên trên đầu, đứng sau rộng lớn nửa khuôn mặt mũi cô.

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

Còn còn chưa kịp phản xạ, vẫn cảm nhận thấy một phía vai khá nặng xuống, một cánh tay khác đè lên trên.

Phùng Khác Chi một tay bắt vai cô, lấy dù phủ mưa xay đặc biệt thấp, ngăn nửa người cô lại, nửa ôm nửa đẩy, trả cô nhập cửa ngõ lớn hotel.

Người lưu giữ cửa ngõ vẫn lấy chìa khoá chạy vội vàng về, thông thoáng coi phái nữ nhân được Phùng Khác Chi bao phủ lấy. Nữ nhân cơ bị dù nghiêng nghiêng đứng sau, tuy nhiên kể từ váy áo color hồng bị nước mưa ngấm ướt dán sát bên trên người đem thể mơ hồ nước thấy được lối cong chân nhỏ, phía trên có lẽ rằng là một đái thư trẻ em tuổi hạc.