giáo sư từ nhớ mãi không quên

                                    
                                              

Sau 14 giờ đồng hồ đồng hồ thời trang trằn trọc thì máy cất cánh cũng đáp xuống trường bay quốc tế Dần Thành.

Tháng tám ở phía trên mưa thật nhiều.

Bạn đang xem: giáo sư từ nhớ mãi không quên

Những áng mây đằng chân mây thấp dần dần, cả trường bay bao quấn vẻ âm u. Nước mưa rơi xuống, đáp vô hành lang cửa số bên trên máy cất cánh, nhìn rất rất không xa lạ, những sườn viễn ảnh kỳ lạ từ từ bị trận mưa chứa đựng.

Kinh Kinh tựa vô ghế ngồi phía đằng trước của Kim Kỳ ngáp một chiếc thiệt to tát, một vừa hai phải lướt điện thoại cảm ứng một vừa hai phải nhìn anh tớ nhanh chóng nhẹn dọn dẹp đồ vật.

Kim Kỳ lau chùi không ngừng nghỉ, chợt quay đầu sang một bên sang trọng nhìn cô ấy.

Kinh Kinh lầm bầm: "Đều là trợ lý như nhau, anh Kỳ thực hiện như thế biết đâu ngày nay cơ Khê Khê mắng em thì sao?"

"Ngày nào?" Kim Kỳ cười: "Chọn ngày ko vị gặp gỡ ngày nhé."

Mặt Kinh Kinh bị tiêu diệt lặng, ko thủ thỉ nữa.

Kim Kỳ ko chọc cô ấy nữa, soát lại tư trang hành lý rồi bảo cô ấy: "Em gọi Khê Khê dậy lên đường."

Kinh Kinh thổi tóc cái tiếp sau đó Phục hồi lại mức độ sinh sống. Cô ấy nhanh gọn lẹ bước lên mặt hàng ghế phía đằng trước, "Khê Khê, chuẩn bị cho tới rồi!"

Cô gái vùi bản thân bên trên cái ghế to lớn, làn tóc nhiều năm bên trên vai khá rối, cô nghiêng người nhìn ra phía bên ngoài hành lang cửa số. Từ góc nhìn của Kinh Kinh hoàn toàn có thể nhìn được khuôn cổ thiên nga thon nhiều năm và một phía gò má Trắng nõn của cô ý.

Xem thêm: cha của cục cưng là tổng tài

"Khê Khê," Kinh Kinh lại gọi lần tiếp nữa, cô ấy nhìn theo dõi tầm đôi mắt của cô ý, "Chị nhìn gì tuy nhiên thất lạc hồn vậy?"

Triệu Thính Khê nghe vậy thì xoay đầu lại, hai con mắt đen kịt láy nhìn vô hai con mắt tò lần của Kinh Kinh, cô mím môi nhún vai một chiếc.

Kinh Kinh bị nụ cười cợt mỉm của cô ý thực hiện ngẩn người thất lạc nửa giây.

Tiếp viên trưởng lên đường kể từ cửa ngõ vùng cho tới, ôn tồn há miệng: "Cô Triệu, hiện nay máy cất cánh tiếp tục đáp xuống trường bay Dần Thành, sức nóng chừng phía bên ngoài là 26 chừng. Thật van lơn lỗi vì thế lối lên đường VIP của trường bay đang được vô quy trình đánh giá lịch, khoảng chừng một giờ đồng hồ sau mới mẻ lật lại, van lơn căn vặn cô vẫn muốn đợi ko ạ?"

Triệu Thính Khê ngẫm nghĩ về rồi đáp: "Không cần thiết đâu, cảm ơn." Chút nữa cô cần gọi đoạn phim sang trọng quốc tế với quản lý và vận hành, cô không thích làm mất đi thời hạn của những người không giống.

Kinh Kinh khá lo ngại, Triệu Thính Khê đang được có tiếng, ko lên đường lối VIP nhỡ bị quan sát thì ko biết tiếp tục kéo theo phiền toái như này. Cô ấy không ngừng nghỉ nhìn xung xung quanh Triệu Thính Khê, đợi tiếp viên trưởng tách lên đường thì nhỏ giọng hỏi: "Khẩu trang của chị ý đâu Khê Khê?"

Triệu Thính Khê chép mồm nói: "Rơi thất lạc rồi." Cô với tay group nón lên đôi khi nhìn đi ra hành lang cửa số nhằm soi gương, tiếp sau đó nhìn Kinh Kinh.

Kinh Kinh tức khắc gật đầu như gà phẫu thuật thóc, rồi giơ nhì ngón khuôn lên.

Xem thêm: dụ hôn vô tận tương tư

Triệu Thính Khê cười cợt cong đôi mắt, "Chúng tớ lên đường thôi, thế này là được!"

Khoang hạng nhất không tồn tại nhiều khách hàng, quý khách theo lần lượt thoát ra khỏi vùng.

Triệu Thính Khê mang trong mình 1 cái áo co dãn Trắng rộng lớn thùng thình, vạt áo cột bên cạnh hông, ôm siết lấy vòng eo thon gọn gàng của cô ý. Mé bên dưới là cái quần jean ngắn ngủn, chân mang trong mình 1 song boot cao cổ.