giáo sư em có thể tốt nghiệp chưa

Chương 1: Bắt đầu suy nghĩ

“Thầy giáo, chúng ta, van nài kính chào, thời điểm ngày hôm nay mình đang có nhu cầu muốn giành cử chức vị lớp trưởng” phái nữ sinh cột tóc đuôi ngựa đứng phía trên bục giảng, quan sát về những học viên đang được ngồi ở phía bên dưới, khom người cúi kính chào, tiếp sau đó cô chính thức thao thao bất tuyệt, tổ chức trình diễn thuyết: “. . . . . . không chỉ có vậy, quý khách đều đã biết, bản thân không chỉ là biết tiến công đàn dương tóm, còn viết lách chữ vô cùng đẹp mắt, không chỉ viết lách chữ vô cùng đẹp mắt mà còn phải năng nổ hỗ trợ chúng ta, ko không còn. . . . . .Cho nên bản thân là 1 trong người dân có thật nhiều điểm mạnh, nguyên tố nhiều mẫu mã, rất có thể đáp ứng nhu cầu vừa lòng đầy đủ loại đòi hỏi của từng người! Đến đó là kết đôn đốc, kỳ vọng quý khách tiếp tục cỗ vũ mình!”

Bạn đang xem: giáo sư em có thể tốt nghiệp chưa

“Có thể vừa lòng yêu cầu của quý khách nha” Lâm Nhất Nhiên ngồi phía bên dưới thì âm thầm nói: “S,M. . . . . “

“Xì” một nam giới sinh ngồi sau sườn lưng cô ko nhịn được nhảy cười cợt, Lương Thần chọc cô, nhỏ giọng nói: “Cậu xuất sắc thiệt đấy!”

“Tớ cũng cảm nhận thấy vậy.” Lâm Nhất Nhiên coi phái nữ sinh tóc đuôi ngựa tràn trề mạnh mẽ và tự tin đang được bước xuống bục giảng, khá quay đầu sang một bên, nhỏ giọng nói: “Chúc tớ như mong muốn đi!”

Nói hoàn thành, cô ngay tắp lự vực dậy, nhấc ống tay áo, thong dong thư thả bước lên bên trên bục giảng.

“Xin kính chào, bản thân là kẻ giành cử sau cùng của ngày thời điểm ngày hôm nay, Lâm Nhất Nhiên.”

Cô đứng bên trên bục giảng, khuôn mặt mày đem theo dõi nụ cười: “Hôm ni mình đang có nhu cầu muốn nhập cuộc giành cử chức vị, cũng chính là chức trưởng lớp, mới mẻ một vừa hai phải nghe một bạn làm việc trình diễn thuyết hoàn thành, bản thân cảm nhận thấy năng lượng của cô ý ấy thiệt uy lực.” cô tạm dừng một chút ít, khá quay đầu sang một bên, phát hiện ra vẻ mặt mày ko chút thay cho thay đổi của công ty nhiệm lớp đang được đứng dựa sườn lưng lên khuông cửa ngõ, “Tôi ham muốn rằng là, tuy nhiên năng lượng của tôi ko được mạnh như cô ấy, ko tài năng năng như cô ấy, ko thể vừa lòng yêu cầu của toàn bộ quý khách, tuy nhiên nhưng mà. . . . . “ Lâm Nhất Nhiên kéo dãn tiếng động, nụ cười cợt bên trên mặt mày càng sâu sắc hơn: “Nhưng nhưng mà đối với cô ấy, tôi còn biết tự động reviews thương hiệu của tôi, tôi rằng hoàn thành rồi, cảm ơn quý khách.”

Cô lùi về hâu phương nhì bước, khom người cúi kính chào.

Bên bên dưới, quý khách tĩnh mịch nhì giây rồi chính thức cười cợt haha, tiếp sau đó vỗ tay, Lâm Nhất Nhiên ngửng đầu lên một vừa hai phải phát hiện ra Lương Thần giơ ngón tay cái với cô, mồm phân phát đi ra khẩu hình “Hay lắm”.

“Như vậy, mùa giành cử phiên này cho tới đó là kết đôn đốc.” Người nam nhi Khi nãy đứng tựa sườn lưng nhập khuông cửa ngõ đang được bước lên bục giảng, coi xuống bên dưới, đem theo dõi vẻ mặt mày tò mò và hiếu kỳ, anh khẽ mỉm cười: “Mọi người chính thức quăng quật phiếu!”

Những người giành cử ko thể bỏ thăm, vì vậy Lâm Nhất Nhiên chống cằm, cảnh giác để ý công ty nhiệm lớp đang được đứng bên trên bục giảng. Người nam nhi này còn có hai con mắt vô cùng to tướng, sinh sống mũi cao trực tiếp, còn tồn tại song môi vô cùng đẹp mắt, tóc cộc phủ chuồn vầng trán, nếu mà mái đầu cơ thực hiện gia tăng bao nhiêu phần trẻ em con cái thì gọng kính bịa bên trên sinh sống mũi lại tuyệt đối hoàn hảo phủ cất giấu chuồn hai con mắt sắc bén của anh ý.

Nếu coi mẫu mã phía bên ngoài, người nam nhi này xứng danh với nhì chữ “Hoàn mỹ”.

“Ôi, cậu rằng coi công ty nhiệm lớp của tất cả chúng ta trong năm này từng nào tuổi?” Lâm Nhất Nhiên khá quay đầu sang một bên, quan sát về phía Lương Thần, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao coi lại trẻ em như vậy?”

“Ai hiểu rằng.” Lương Thần bịa cây bút xuống, lấy tờ giấy má viết lách thương hiệu Lâm Nhất Nhiên cuống quýt lại, “Nhưng nhưng mà tớ nghe rằng người này vô cùng khó tính khó nết, còn nếu không, còn trẻ em vì vậy, tại vì sao lại trả cho tới ngôi trường tất cả chúng ta.”

“Thật à?” Lâm Nhất Nhiên coi người nam nhi đứng bên trên bục giảng đang được cúi đầu coi cái gì cơ, nhường nhịn như đang xuất hiện điều tâm lý.

Lương Thần rằng ko sai, đó là ngôi trường trung học tập trọng tâm của tỉnh, không chỉ có vậy lớp của những cô cũng chính là lớp trọng tâm vì vậy giáo viên cũng chính là những hero đem level “Giáo sư”, kinh nghiệm tay nghề đa dạng.

Mà công ty nhiệm mới mẻ phiên đó lại trả trực tiếp sắp tới đây, năm trước tiên và đã được thực hiện công ty nhiệm lớp, điều này yên cầu nhà giáo rất cần phải mang 1 nền tảng vững chãi, ngoại giả cần phải có một khả năng ấn tượng.

“Kết trái ngược thăm hỏi dò xét chủ kiến và đã được công thân phụ, Lâm Nhất Nhiên được xem là lớp trưởng lớp tất cả chúng ta, Đường Cẩm là ủy viên tiếp thu kiến thức, Chiêu Dương là túng bấn thư chi cỗ đoàn, còn sót lại đại biểu của những môn học tập sẽ tiến hành những nhà giáo lựa lựa chọn.” Người nam nhi lấy những phiếu bầu bỏ dở một phía, đẩy gọng kính bên trên sinh sống mũi, “Như vậy, đại biểu môn học tập của tôi tiếp tục vì thế lớp trưởng đảm nhận, không tồn tại yếu tố gì chứ?”

“Không đem yếu tố gì, thưa thầy.” Lâm Nhất Nhiên đứng lên gật đầu một chiếc.

“Tốt lắm, thời điểm ngày hôm nay cho tới trên đây thôi.” Người nam nhi gật đầu một chiếc, tóm viên phấn viết lách lên bên trên bảng, tiếp sau đó xoay người lại: “Tự reviews một chút ít, tôi thương hiệu là Trần Tư Tầm, trong tương lai được xem là công ty nhiệm lớp của chúng ta, đem yếu tố gì không?” Người nam nhi viết lách thương hiệu bản thân lên bên trên bảng thâm, tiếp sau đó anh quăng quật viên phấn xuống.

Bắt đầu tâm lý, từ từ cảm nhận thấy ăn năn hận.

Lâm Nhất Nhiên đem niệm trong tâm địa, thương hiệu của những người này cũng thiệt là văn thơ.

“Thưa thầy, thầy từng nào tuổi tác rồi ạ?” phía bên dưới đem phái nữ sinh can đảm và mạnh mẽ giơ tay lên hỏi: “Thầy tiếp tục kết duyên chưa?”

Xem thêm: bóng đêm ký ức truyện full

Trong lớp, quý khách nở nụ cười cợt, Trần Tư Tầm đẩy cái gọng kính, cũng cười cợt cười cợt theo: “Chưa nói đến việc chuyện cưới van nài, hoan nghênh quý khách theo dõi xua.”

“Oaaaa ~” hâu phương mặt hàng ghế nam giới sinh nhao nhao lên, toàn bộ quý khách la hét, vỗ tay kêu to: “Người nam nhi vô cùng phẩm.”

Lâm Nhất Nhiên cũng ko nhịn được nở nụ cười cợt, ngửng đầu để ý người nam nhi đem khuôn mặt mày vô cùng đẹp mắt này, khá lắm Trần Tư Tầm, đơn giản thu được tình thương của tất cả lớp vì vậy, thiệt ko giản dị và đơn giản.

“Lâm Nhất Nhiên” Trần Tư Tầm đùng một cái xoay đầu lại, vấp nhập ánh nhìn dò xét xét của cô ý, anh chỉ khẽ mỉm cười: “Cùng tôi cho tới chống thao tác làm việc.”

“Vâng!” Lâm Nhất Nhiên cuống quýt vàng tịch thu ánh nhìn, phát hiện ra nụ cười cợt của anh ý, gò má cô ửng đỏ rực.

Lâm Nhất Nhiên theo dõi sau sườn lưng công ty nhiệm lớp, bước về phía chống thao tác làm việc.

Trần Tư Tầm đem áo sơmi, toàn thân to lớn, trong cả phần đường đem quá nhiều phái nữ sinh vây coi, Lâm Nhất Nhiên nghe thấy những phái nữ sinh cơ thì thào nhỏ to, ko nhịn được ngửng đầu lên, lặng lẽ coi vẻ mặt mày của Trần đại soái ca một chút ít, thành phẩm phân phát hiện nay ánh nhìn của anh ý điềm đạm quan sát về phía đằng trước, tựa như tiếp tục quen thuộc với loại cảnh tượng này.

Lâm Nhất Nhiên nhăn nhăn mũi, cũng khó khăn trách móc, hình thức của anh ý cao tay như vậy, có lẽ rằng tiếp tục quen thuộc bị người không giống coi chú ý, không chỉ có vậy anh còn tồn tại một nền tảng vững chãi vì vậy, chỉ kinh sợ sẽ sở hữu được vô số phụ phái nữ ôm ấp cơn mơ thương cảm.

Không biết loại phụ phái nữ này vừa mới được anh tớ quý trọng đây?

“Vừa đem chi phí, một vừa hai phải giản dị, vững mạnh lại nữ tính, đẹp mắt trai, người nam nhi vô cùng phẩm vì vậy, đứng sau sườn lưng anh cũng cần là 1 trong người phụ phái nữ vô cùng phẩm.” Nhớ cho tới khi bỏ thăm anh rằng giỡn, Lâm Nhất Nhiên phát hiện ra một phái nữ sinh chạy nhập vào lớp kêu to: “Đại soái ca.” , ko nhịn được rằng khẽ: “Cho dù cho có vô cùng phẩm như vậy nào thì cũng sẽ không còn cần là 1 trong phái nữ sinh nho nhỏ đâu.”

“Em rằng gì?”

Đại soái ca chợt ngừng bước, xoay đầu lại coi những phái nữ sinh đứng xung xung quanh.

“A” Lâm Nhất Nhiên ko kịp ngừa, đυ.ng nguồn vào người anh.

“Thật van nài lỗi, thiệt van nài lỗi!” Lâm Nhất Nhiên cuống quýt vàng kể từ nhập ngực Trần Tư Tầm rời đi ra, không ngừng nghỉ van nài lỗi: “Thưa thầy, em ko thấy rõ ràng, thiệt van nài lỗi!”

Không thấy rõ?

Trần Tư Tầm nhíu mi, coi khuôn mặt mày đỏ rực bừng của cô ý phái nữ sinh, cũng ko rằng gì, trả tay đẩy cửa ngõ ra: “Đây đó là chống thao tác làm việc của tôi, em ghi nhớ rõ ràng chưa?”

“Vâng!” Lâm Nhất Nhiên gật đầu một chiếc, theo dõi Trần Tư Tầm nhập chống thao tác làm việc.

“Tiểu Trần, hoàn thành rồi à?” thầy tổ trưởng nhập khoa cười cợt tươi tỉnh như hoa, năng nổ coi Trần Tư Tầm kính chào chất vấn.

“Ba giờ chiều ni toàn bộ những nhà giáo họp ở nhập giảng lối, tôi cho tới thông tin cho tới cậu biết, tuy nhiên nếu như cậu đem việc thì cứ rằng trước một giờ đồng hồ, không cần thiết phải chuồn, vì vậy nhé, tôi chuồn trước.”

Lâm Nhất Nhiên liếc đôi mắt, phát hiện ra một người nam nhi rộng lớn tuổi tác, vẻ mặt mày tươi tỉnh cười cợt phỉnh hót, đối với cái người nhưng mà hằng ngày loại nhì vào ngày đầu tuần đứng phía trên lễ đài quát tháo to: “Ai ko đem đồng phục thì về nhà.” trọn vẹn không giống nhau.

Lai lịch của Trần Tư Tầm này trái ngược nhiên rất lớn.

Xem thêm: quân thiếu cưng chiều cô vợ thiên hậu

“Đây là plan của tất cả chúng ta nhập ngày xuân mon sau, em liếc qua một chút ít chuồn.” Trần Tư Tầm trả một bảng thông tin cho tới Lâm Nhất Nhiên, hạn chế đứt tâm lý lộn xộn của cô: “Còn nữa, lấy cái list này photo đi ra một phiên bản, ngày mai trả cho tới tôi.”

“Vâng.” Lâm Nhất Nhiên nhận lấy cái list quăng quật rỗng và tờ thông tin, nhân tiện liếc đôi mắt phát hiện ra bên trên bàn của Trần Tư Tầm đều là “quả táo”.

Đúng là người dân có tiền! Cùng bước thoát ra khỏi cửa ngõ, tôi mua sắm tư giỏ táo, anh mua sắm Iphone đời loại tư, suy nghĩ cho tới cái chân thành và ý nghĩa này, Lâm Nhất Nhiên cảm thán bước thoát ra khỏi chống thao tác làm việc.