đông túy hạ phàm

Đông Túy đặc biệt thản nhiên rứa song đũa gắp đồ ăn bên trên mâm, trọn vẹn thực hiện lơ thái chừng của tía người các bạn."Là của thương hiệu công an bắt tôi đấy. Tôi ko bám vô xã hội đen giòn đâu nhưng mà kinh hoàng."Dây dưa với xã hội đen giòn, khi ấy moiwsw là đen giòn thực sự, khó khăn nhưng mà tẩy tinh khiết được.“Ha, bà thực hiện chúng tôi kinh hoàng mong muốn bị tiêu diệt tê liệt Đông Nương’Nhưng nhưng mà ko nói đến việc chuyện bà trộm súng của công an là hành động phạm pháp’Nếu việc thương hiệu công an tê liệt mất mặt súng nhưng mà bị cấp cho bên trên trị hiện nay, e là có khả năng sẽ bị truất quyền công an tê liệt.” Trâu Noãn vỗ vỗ ngực, nhắc nhở Đông Túy’Đối với những cô, cây súng này không có tác dụng, tuy vậy với một công an thì phía trên lại là loại cần thiết hơn hết mạng sống’Tô Đát Quý cạnh bên lại ko suy nghĩ nhiều như vậy’Lúc này cô chỉ mong muốn coi xem súng thiệt nó như vậy nào’Nghĩ là làm những công việc, cô ngay lập tức kéo túi domain authority của Đông Túy ra’Sau khi banh rời khỏi thì trị hiện nay, bên phía trong túi toàn vật dụng đùa linh tinh ma với bao nhiêu chục thanh linh phụ kiện tế bào phỏng theo đuổi súng thật’Tô Đát Quý đần người rời khỏi, ngu ngơ đem tay gãi đầu lẩm bẩm: “Súng này, tất cả chúng ta thi công ráp sao được.” “Đương nhiên là tôi biết, tôi chỉ dạy dỗ hắn tao một bài học kinh nghiệm thôi’Hắn tao mưu trí, loại gì rồi cũng cất giấu được chuyện mất mặt súng vô một khoảng chừng thời hạn ngắn ngủn, không biến thành cấp cho bên trên trị hiện nay ngay lập tức đầu’Thôi quan hoài thực hiện gì’Chuyện khám đa khoa trung tâm giờ thế nào là rồi?” Đông Túy hạ giọng căn vặn, vô đầu vẫn với Dự kiến sơ bộ’Lúc này, cô quan hoài cho tới vụ kinh doanh nội tạng hơn’Nhưng việc này cũng chẳng tác động cho tới chuyện ăn cơm trắng, Đông Túy vẫn theo đuổi lệ cũ, sụp 50% đĩa cơm trắng gà xào quả cà chua bên trên bàn vô vào bát’Bởi vì như thế này đó là số yêu thương mến của cô’Rồi lý tưởng bắt tréo nhì chân, ăn một miếng lớn’“Đông Nương ăn chậm chạp thôi, nghẹn đấy.” Phong Tiểu Mạn đem tạp dề, tiện thể ngồi xuống, phần đầy đủ hiện thị lên rõ rệt mồn một sau lớp tạp dề’“Tạm thời mặt mày khám đa khoa trung tâm không tồn tại bất kể động tĩnh gì’Hình như bọn bọn chúng đang được ngừa với người theo đuổi dõi’Nhưng nhưng mà tôi tin tưởng là bọn chúng chỉ đang được mò mẫm điểm thanh toán giao dịch mới nhất thôi’Chúng tao vẫn tồn tại thời cơ.” Ánh đôi mắt Trâu Noãn tràn trề hào quang đãng tự động tin’Cô chậm chạp rãi vươn đũa cho tới chén bát canh gà, lơ đãng gắp loại đùi gà vô chén bát lên’Nhưng Phong Tiểu Mạn vẫn tia thấy, gõ đũa bắt vứt xuống, “Đó là nhằm phần mang đến Đông Nương.” Bị ăn mắng, Trâu Noãn vừa vặn lừ đừ thu đũa lại, vừa vặn khinh thường bỉ nom chằm chằm vô Phong Tiểu Mạn: “Sao ánh nhìn bà gắt dữ vậy’Em Gái Cup 2, tôi thưa bà nghe, bà nhưng mà như vậy là không người nào thèm lấy đâu.” “Không ai thèm lấy? Em Gái Cup D? Không, ko đời nào là, với dáng vẻ người chữ S thế tê liệt, thể nào là bà ấy cũng kết duyên trước bà.” Tô Đát Quý nghí ngoáy với đồng linh phụ kiện hồi lâu ở đầu cuối đành kể từ bỏ’Cô vực lên, hóng được mẩu chuyện, vừa vặn đặt điều mông xuống ghế cạnh bàn ăn sẵn sàng ăn cơm trắng vừa vặn trêu chọc Trâu Noãn.“Này, bà.” Trâu Noãn vừa vặn ấn định nhảy lại đã biết thành Đông Túy hạn chế ngang’“Tôi cảm nhận thấy Đại Lục thưa quá chuẩn!” “Ệ! Tôi thưa chứ, bao nhiêu bà chớ với bắt nạt người tao thế, tôi chỉ tương đối tròn xoe trịa một tí thôi’Ở cổ kính gọi là đẫy đà đẩy’Đã nghe nói đến việc Dương quý phi chưa? Như tôi gọi là người mẫu ăm ắp đặn!!” Thật rời khỏi Trâu Noãn ko tính là quá to tướng, không dừng lại ở đó loại bậm bạp của cô ý thực hiện cho những người tao cảm nhận thấy rất rất đáng yêu’Thế tuy nhiên, vẫn chính là phụ phái nữ thì trời sinh vẫn với ý niệm..’đó là ko khi nào mong muốn phiên bản đằm thắm béo’Nghe vậy, Tô Đát Quý ko nhịn được cười cợt phì, choạng cánh tay vỗ vỗ mồi nhử vai Trâu Noãn: “Trầu quý phi, vứt nhì chữ người mẫu chuồn thì mới có thể trúng với bà’À trúng rồi, thời gian gần đây bên trên Weibo với một chiếc video clip ganh đua hát đang được hot lắm đấy, một sỹ tử dự thi tuyển nom giám khảo Hàn Hồng rồi hát thằng to tướng bị tiêu diệt bầm, tôi thấy bà rất có thể coi test.”“Tiên sư mái ấm bà!” Trâu Noãn vùng bắt tay dư dứ như mong muốn đấm.Đông Túy ho khẽ nhì tiếng: “Được rồi, được rồi, chớ ổn định nữa, tất cả chúng ta bàn plan mới nhất đi’Ngày mai tôi tiếp tục gọi điện thoại thông minh liên hệ với Vi Vi, test coi rất có thể liên kết lại được không’Chúng tao nên tiến công thời gian nhanh thắng thời gian nhanh, mặc dù sao công an cũng nhằm ý cho tới rồi’Chúng tao chắc chắn nên hãy nhanh tay rộng lớn bọn họ, hoàn thành xong lô hàng phen này.” Đầu ngón tay Đông Túy khẽ quẹt qua loa bờ môi, giá thành nhạt nhẽo nói’Ban nãy buông lỏng đơn giản nhằm lúc này triệu tập mang đến việc chủ yếu, lên plan được nhẵn thôi.Trời vẫn tối, ngày hôm nay Liêu Thành mây đen giòn giăng ăm ắp, bên trên khung trời ko một ánh sao, ánh trăng nào’Dưới khung trời tối yên ổn tĩnh, loài muỗi cất cánh vòng vòng, kêu vo ve sầu, châm loàn xạ’Bệnh viện tinh thần nằm tại ngoại thành thành phố Hồ Chí Minh Liêu Thành, chính vì thế hạ tầng vật hóa học cũng đều có thật nhiều thiếu thốn sót bất tiện’Lúc này, Hạ Hàm núp ở mặt mày tường ngoài chống bản thân, để ý tư phía, căng tai nghe ngóng coi xung xung quanh phổ biến bước đi khẽ khàng nào là không’Nửa tối, toàn bộ đèn đều vẫn tắt, chỉ mất khối hệ thống tia mặt trời giám sát lập lòe, cùng theo với ánh sáng của đèn lối bị ngăn lại vị một bức tường chắn ngăn’Thân hình tráng khiếu nại của Hạ Hàm chạy vô tối tối, cảnh giác từng li từng tí tiến thủ sát cho tới bờ tường’Bên này bức tường với cùng 1 cây liễu to tướng, cành vươn từng nơi’Hạ Hàm dính vào cành lá rồi trèo lên ngọn’Tường cao hơn nữa tía mét, lá cây cọ lên domain authority Hạ Hàm đặc biệt ngứa, những con cái loài muỗi vo ve sầu xung xung quanh đang được hí hửng sướng phân tách nhau “thị tẩm” anh’Xen láo nháo này đó là tiếng động dông thổi lá cây xào xạc’Hạ Hàm người sử dụng mức độ trở bản thân, từ trên đầu tường cao nhảy xuống mặt mày kia’“Bịch!” Hạ Hàm nỗ lực ko trị rời khỏi tiếng động, ngồi xổm bên trên mặt mày khu đất, đem ăn mặc quần áo người bệnh, nom rời khỏi lối loại tư phía ko một bóng người’Trước khi trốn, anh vẫn tham khảo và mò mẫm góc bị tiêu diệt vô khối hệ thống giám sát, hóng cho tới tận khi những người dân không giống vẫn ngủ say mới nhất dám dấm dúi trốn rời khỏi ngoài’Anh vực lên, kể từ từ men theo đuổi phổ chuồn về phía nội thành’Nơi phổ quát người thì sẽ càng dễ dàng bề hành động’Hạ Hàm cúi đầu, vẻ mặt mày vẫn sầm sì như trước’Dù sao, với cỗ dạng lúc này thì có lẽ ai chẳng suy nghĩ là anh bị điên’Mà nếu như anh lột vứt mớ ăn mặc quần áo này thì lại trở thành lưu manh’So rời khỏi thì cứ như lúc này vẫn đảm bảo chất lượng hơn’Có một cô nàng kể từ phía đối lập kể từ từ tiếp cận, vẫn trễ như vậy này mới nhất rời khỏi lối về mái ấm, coi rời khỏi người tao cũng sinh sống ko dễ dàng và đơn giản gì’Gió giá thành thổi cho tới, cô nàng rụt mồi nhử vai, cúi đầu bước thời gian nhanh về phần bên trước, như kinh hoàng với chuyện chẳng lành lặn xẩy ra.Hạ Hàm ko đành lòng, tuy nhiên lúc này ko nên khi mượt lòng’Lúc đi qua cô nàng, anh thuận tay quàng ngang cổ rồi sử dụng tay bịt mồm cô lại: “Không được cử động! Cướp đây!” Cô gái vốn liếng ấn định giãy đạp giụa tuy nhiên lại cảm nhận thấy nếu như đôi bàn tay bên trên cổ nhưng mà người sử dụng mức độ thì e là bản thân tiếp tục tắt thở, lại không thể kêu cứu giúp, đành nên ngoan ngoãn ngoãn nghe lời’“Tôi..’Đồ đạc của tôi đều mang đến anh, anh chớ thực hiện sợ hãi tôi’Tôi van lơn anh.” Cả người cô nàng lập cập lẩy bẩy, tiếng nói cũng lập cập run’Hạ Hàm không thích thực hiện khó khăn cô, gật đầu: “Đưa không còn gia tài rời khỏi phía trên, tôi đáp ứng sẽ không còn thực hiện sợ hãi cô!” Cô gái ngoan ngoãn ngoãn móc chi phí và điện thoại thông minh vào trong túi rời khỏi, bàn tay lập cập rẩy thể hiện trước mặt mày Hạ Hàm’Có lẽ chủ yếu Hạ Hàm cũng ko ngờ, với cùng 1 ngày, phiên bản đằm thắm bản thân lại nên người sử dụng cho tới cơ hội này’Ôi thực sự..’Mất mặt mày quá chuồn mất! Từ khi bắt gặp người phụ phái nữ tê liệt, cuộc sống anh không ngừng nghỉ xuất hiện nay những vết nhơ! Hạ Hàm vươn tay rứa lấy điện thoại thông minh của cô nàng, giá thành lùng nói: “Không được nhúc nhích’Không được chạy!” Cô gái kinh hoàng hãi, nào là với dám trốn? Hai chân cô như nhũn rời khỏi, không dừng lại ở đó người con trai này đặc biệt khỏe mạnh, nghe đâu khả năng cũng cao cường’Trong nháy đôi mắt, cô nàng cảm nhận thấy đời tôi đã rớt vào địa ngục’Hạ Hàm không thực sự nhằm ý, bẩm số điện thoại thông minh của Ngô Hâm’“Tút tút...” “Alô...” Nửa tối rồi, Ngô Hâm vẫn ngủ kể từ sớm’Nhận được điện thoại thông minh kể từ số kỳ lạ muộn thế này, tiếng nói trở thành thiếu thốn kiên nhẫn’“A lô, Tiểu Ngô, tôi Hạ Hàm phía trên.” Hạ Hàm điềm tĩnh nói’Cái thương hiệu thực hiện người đầu chạc mặt mày tê liệt hốt hoảng, giật thột tươi tỉnh lại: “Cảnh sát Hạ..’Có chuyện gì vậy? Có chuyện cần thiết hành vi sao?” Thân là một trong công an mới nhất nhậm chức, tất yếu cậu chàng khi nào thì cũng sẵn sàng hóng mệnh lệnh, toàn tâm toàn ý kính dưng đằm thắm bản thân mang đến Đảng’“Ừ, lúc này cậu tức thì cho tới khám đa khoa tinh thần Liêu Thành!” “Hả? Tôi cho tới điểm tê liệt thực hiện gì? Chúng tao cũng ko vận hành chống tê liệt.” “Đừng với căn vặn nhiều thực hiện gì!” Hạ Hàm quát tháo, cứ nhắc tới chuyện này là lại thấy tức’Nhưng nhưng mà vẫn cần thiết phân tích và lý giải rõ rệt từng chuyện: “Chuyện này tôi thưa cậu biết, cậu chớ với rỉ răng với bất kể ai, hiểu chưa?” Ngô Hâm cho rằng với trách nhiệm rộng lớn lao, không đủ can đảm cãi mệnh lệnh cấp cho bên trên, gật mạnh đầu: “Được, anh thưa chuồn, công an Hạ” “Việc này, aizz..’Tôi..’Bây giờ tôi đang được ở khám đa khoa tinh thần, cậu mau cho tới đem tôi ra phía bên ngoài.” “Cái gì? Cảnh sát Hạ đang được ở khám đa khoa tâm thần? Có nên đang được chấp hành trách nhiệm kín không?” Ngô Hâm còn trẻ em thiếu hiểu biết nhiều chuyện, rất dễ dàng bị qua loa mặt mày.Vì mong muốn lưu giữ sĩ diện, tất yếu Hạ Hàm sẽ không còn quá nhận bản thân bị lừa vô đây’Anh khẽ ho nhì giờ đồng hồ, khẳng định: “Phải, là trách nhiệm túng thiếu mật! Kẻ xấu xa quá ngang ngược’Còn nữa, khi nào là cho tới cậu ghi nhớ đem theo đuổi không nhiều chi phí.” “Yes sir!” Ngô Hâm ko không tin tưởng 1 chút nào, vừa vặn quắp điện thoại thông minh vẫn tức thì đem ăn mặc quần áo, đặt điều vé máy cất cánh cho tới Liêu Thành’Mà Hạ Hàm quắp điện thoại thông minh hoàn thành lại thở phào’Không nên anh ko thể cứ thế này nhưng mà loại bỏ, nhưng mà là vô người không tồn tại đồng nào là, chả lẽ lại chuồn cướp? Hơn nữa, anh đã biết thành lưu vô làm hồ sơ vô khám đa khoa tâm thần’Để tách hậu họa, chắc chắn nên vệ sinh tinh khiết vết nhơ kia’Cô gái cạnh bên nom lại con phố, rồi quan sát về phía người con trai vị ánh nhìn vô nằm trong nghi hoặc, ko biết anh tao vừa vặn thưa loại gì? Hạ Hàm lúng túng cười cợt cười cợt, “Ừm, cô cũng nghe thấy rồi đấy’Ngại quá, cũng chính vì bộ đồ quần áo này của tôi tiếp tục thực hiện cô kinh hoàng nên tôi đành nên người sử dụng thủ đoạn như vậy’À, trả cô, điện thoại thông minh địa hình của cô ý này.” Cô gái kể từ từ đem tay nhận lại điện thoại thông minh, nom list cuộc gọi, sau thời điểm chắc hẳn rằng anh ko tự động lẩm nhẩm mới nhất tin tưởng tưởng người con trai tướng tá mạo đĩnh đạc này’“Vâng, tôi ko sao’Hồi nãy với kinh hoàng một chút’Đồng chí công an, nếu như không tồn tại chuyện gì, tôi về trước.” “Cô ở đâu, từ thời điểm cách đây xa xăm không? Tôi đem cô về một quãng, tối cũng muộn rồi, phụ nữ 1 mình ko an toàn và tin cậy.” Hạ Hàm đẩy mạnh lòng tin của một công an và một người con trai chân chủ yếu, người sử dụng tấm lòng êm ấm hàng phục lòng dân’“Vâng, ko sao’Tôi chuồn nhì đường phố nữa là cho tới.” Cô gái lo ngại ngùng nói’“Vậy được, tôi đem cô về.” Cô gái ở đầu cuối cũng gật đầu, mặc dù sao ngày hôm nay mây đen giòn dông rộng lớn, cạnh bên với người chuồn nằm trong vẫn đảm bảo chất lượng rộng lớn một mình’Tuy rằng người này đang khoác trên người ăn mặc quần áo người bệnh tâm thần’Hai người sóng bước mặt mày vệ lối, cảnh tượng rất đẹp như vô phim’Nhưng nhưng mà không vấn đề gì, dẫu gì thì côn vật dụng cũng tiếp tục rời xa người bệnh tinh thần thôi.