cảnh đẹp ngày vui biết bao giờ truyện

Chương 52: Cảnh đẹp nhất ngày sung sướng, trả ngọc mang lại người

Ba mon sau, bên trên San Francisco, Mỹ.

Bạn đang xem: cảnh đẹp ngày vui biết bao giờ truyện

Cửa tuột đang được ngỏ, tia nắng chiều hấp thụ vào, nhưng mà ngoài cửa ngõ, hoa đang được nở vô cùng đẹp nhất.

Phòng khách hàng vô cùng yên tĩnh ắng, Trầm Khác đứng cạnh fake đẩy con cái ngựa mộc cho 1 đứa nhỏ xíu khoảng chừng tía tứ tuổi hạc ngồi nghịch tặc. Đứa nhỏ xíu cơ sở hữu hai con mắt vô cùng đen ngòm, khuôn mặt mày be nhỏ xíu đang được sở hữu vài ba lối đường nét tuấn tú, thời điểm này cậu ngồi cưỡi ngựa mộc, thỉnh phảng phất còn cười cợt hì hì.

Ở phía mặt mày cơ, bên trên cái bàn phủ khăn trải bàn bàn ren sở hữu bày một lọ hoa hồng. Trầm Yến Thanh mang trong mình một luyện báo để lên bàn: "Đây là báo nửa mon trước, chúng ta tôi ở nội địa gửi quý phái vừa phải cho tới điểm."

Ánh đôi mắt Lâm Hàng Cảnh coi cho tới tờ báo, đó là tờ "Danh báo" sở hữu tác động nhất nội địa. Ngay trang đầu sở hữu một mặt hàng chữ rất rõ ràng ràng: "Vốn là công tử trở nên Bắc Tân, ăn mặc quần áo lụa là, hoa ôm lênh láng lòng. Nay thiếu thốn soái đi ra mặt trận, lãnh đạo quân team, thỏa ý vùng vẫy. Sống bị tiêu diệt, vinh nhục mới nhất hiện nay rõ ràng đại nghĩa hero - Tiêu tướng tá quân chống giặc Nhật." Cuối nằm trong kết bài xích vì thế chục bao nhiêu chữ: "Thiếu soái con trẻ tuổi hạc ko ngượng nghịu với trời khu đất, tướng tá quân ngôi nhà bọn họ Tiêu tự động nguyện mất mặt nằm trong trở nên."

Trên báo sở hữu hình họa của hắn, khuôn mặt mày quang đãng minh chủ yếu đại, đôi mắt mi đen ngòm nhánh. Cô chỉ lẳng lặng coi tờ báo, vừa phải nhắm đôi mắt lại thì nước đôi mắt bèn rơi xuống, lách tách rơi trên giấy tờ, thực hiện ẩm ướt cả trang.

Tiêu Nam Quy ngồi bên trên ngựa mộc, ôm đầu ngựa rung lắc lư, cậu coi Lâm Hàng Cảnh đang được ngồi mặt mày bàn rồi thưa khe khẽ với Trầm Khác đứng bên: "Mẹ khóc."

Trầm Khác nói: "Vậy tất cả chúng ta cần ngoan ngoãn ko được hỏng." [Vô[email protected]]

Trầm Yến Thanh thấy cô vì vậy thì lòng cũng buồn buồn chán, hắn thưa nhỏ: "Tiêu phu nhân, bên trên báo chỉ ghi chép là ko rõ ràng tung tích, cũng Có nghĩa là chưa chắc chắn sinh sống bị tiêu diệt..."

Lâm Hàng Cảnh giơ tay gạt cút nước đôi mắt, đáp lời: "Nhất lăm le anh ấy vẫn tồn tại sinh sống, sẽ sở hữu một ngày anh về bên dò xét tôi."

Giọng cô vừa phải kiên lăm le vừa phải chấp nệ thực hiện Trầm Yến Thanh ngẩn người, trong tim tràn trề chua xót: "Tiêu phu nhân, cô cần thiết xem xét sức mạnh..."

Cô ngồi cơ, ngoảnh mặt mày cút, coi đám hoa bên phía ngoài hành lang cửa số.

Hắn thưa, còn em, còn trở nên Bắc Tân thì anh vẫn ở phía trên.

Hắn thưa, Lâm Hàng Cảnh, anh cần thiết em cả đời!

Xem thêm: vương gia vương phi lại chạy trốn

Hắn thưa, Lâm Hàng Cảnh, em hãy ghi nhớ, Tiêu Bắc Thần anh cả đời này chỉ yêu thương một người phụ nữ, đó là em!

Trong cái tối tuyết cơ, cô đồng ý ký giấy tờ kết duyên, hắn sung sướng mừng đến mức độ điên loạn, ôm cô xoay vòng nhập trời tuyết, không còn một vòng lại một vòng. Cô tá hỏa nhắm đôi mắt lại, tuyết như rơi càng dày rộng lớn, tứ phía đều là giờ đồng hồ tuyết, tương tự như cả trái đất đang được thay cho thay đổi sắc tố.

Đó đó là toàn bộ niềm hạnh phúc của hắn.

Giọng hắn vẫn tồn tại vang mặt mày tai cô, rõ rệt và thân thiết thiết, như đang được tự khắc thâm thúy nhập tim. Cô vẫn tồn tại ghi nhớ không còn thảy, hắn coi cô nói: Cả đời này anh chẳng kinh hãi gì, chỉ kinh hãi em khóc. Nếu rất có thể nhằm em ngừng khóc thì anh tự nguyện bị tiêu diệt.

Hắn cười cợt thưa với cô: Em coi em nhiều nước đôi mắt thế này, nếu như anh bị tiêu diệt một phen, em khóc một phen cũng tràn trề trở nên Bắc Tân, thực sự người đẹp khuynh trở nên, kinh hãi nước kinh hãi dân.

Cô ngồi ngơ ngẩn như 1 bức tượng phật, lông nheo không khô ráo, nước đôi mắt vẫn ko thể chũm được, còn người gạt nước đôi mắt mang lại cô vẫn ko thấy về.

Một cơn gió máy thổi cho tới thực hiện tờ báo bên trên bàn hạ cánh khu đất. Tiêu Nam Quy bắt gặp ngay lập tức xuống ngựa, chạy vài ba bước tiến nhặt báo, trừng hai con mắt đen ngòm đồ sộ coi tấm hình chụp bên trên cơ rồi ngước đầu hỏi: "Mẹ, ai đây?"

Cô tiếp cận ôm siết lấy con cái nhập lòng, thưa khẽ: "Là tía con cái."

Tiêu Nam Quy coi nước đôi mắt bên trên mặt mày cô, cậu chớp chớp hai con mắt trong xanh, lại cúi đầu coi tấm hình bên trên báo, tiếp sau đó ngước đầu lên nói: "Mẹ chớ khóc, con cái đáp ứng tía chắc chắn là tiếp tục về."

Ngay cả Khi toàn bộ còn u ám, tiếng nói con trẻ con cái này lại mang lại vô số kỳ vọng. Cô "ừ" khẽ một giờ đồng hồ, vuốt ve sầu khuôn mặt mày bé: "Chúng tớ ở phía trên đợi tía về nhé?"

Tiêu Nam Quy gật đầu: "Vâng, tất cả chúng ta nằm trong đợi tía." Cậu còn cố ý thể hiện nay vẻ nhất quyết nhằm thực hiện u cậu sung sướng lòng. Quả nhiên u cậu khẽ cười cợt, cậu cũng sung sướng đến mức độ cười cợt lên, giơ cánh tay nho nhỏ chùi cút nước đôi mắt bên trên mặt mày u. Lúc này cậu mới nhất thỏa mãn nhu cầu ngồi trong tim u bản thân, coi song hoa tai đung fake phía bên trên. Cậu tinh nghịch giơ tay bắt lấy, ngọc châu như 1 giọt nước non rét mướt, ở lặng trong tim bàn tay nho nhỏ của cậu...

Xem thêm: thập niên 70 người mẹ đanh đá

Hết chủ yếu văn.


Truyện tấn công dấu

Nhấn nhằm coi...

Truyện đang được đọc

Nhấn nhằm coi...