bạn trai phá sản của tôi

Diệp Tri Chi tấn công thất lạc lý trí trong một.11 giây.

Trong khoảnh tương khắc đại óc Phục hồi tâm lý ấy, nhường nhịn như cô đang được bản năng sở hữu điều kiện…

Bạn đang xem: bạn trai phá sản của tôi

Đóng cửa ngõ lại.

Diệp Tri Chi cho rằng có lẽ rằng bản thân gặp gỡ ảo giác, nếu như không thì tại vì sao Giang Yến Từ lại ở phía bên ngoài cửa ngõ cơ chứ?

Ở đầu chão mặt mày tê liệt điện thoại thông minh, Thịnh Dĩ Nhan luyên thuyên thưa một hồi lâu tuy nhiên ko được đáp lại một chút nào, sau cuối cô ấy cũng cảm nhận thấy sở hữu gì tê liệt sai sai: “Diệp Tiểu Chi?”

“Diệp Tiểu Chi, Diệp Tiểu Chi?” Cô ấy lên giọng: “Cậu sở hữu nghe tớ thưa không?”

“Cậu ở vị trí kia làm thế nào vậy? Sao ko thưa gì nữa?”

Diệp Tri Chi lấy lại niềm tin.

“Tớ, tớ không vấn đề gì, cậu đợi một chút ít tớ sở hữu việc, lát nữa tớ gọi lại cho tới cậu sau, hớt tóc trước đó.”

Cô thưa một tương đối rồi nhanh gọn lẹ hớt tóc điện thoại thông minh.

Diệp Tri Chi đứng đàng sau cửa ngõ, bởi dự vươn tay, Open đợt nữa.

Không nên ảo giác.

Giang Yến Từ thiệt sự đang được ở phía bên ngoài cửa ngõ, phiên phiên bản người thiệt.

“Giang par, xin chào bữa tối.” Sau bao nhiêu giây ngắn ngủn ngủi, Diệp Tri Chi đánh tan sự trầm đem trước, trở ngại banh miệng: “Vừa nãy loại tóc của tôi tương đối rối, hoảng tiếp tục nạt nộ anh nên mới…”

Giang Yến Từ tương đối ngước đôi mắt lên, nhìn chằm chằm vô hình mẫu tai hình con cái thỏ nhỏ nhỏ xinh tươi bên trên đầu của Diệp Tri Chi.

“…” Đột nhiên ko biết bịa thế nào nữa rồi.

Lúc nhận lấy ánh nhìn này của Giang Yến Từ, cô ko biết nên làm thế nào, dũng khí rỉ tai tức thời mất tích.

Bán manh…

Manh manh manh manh manh manh manh!

Dường như khoảng không gian xung xung quanh cũng tương đối thay cho thay đổi.

Diệp Tri Chi yên ắng trong tích tắc, kiên trì thưa tiếp: “Giang par, đang được trễ thế này rồi, anh sở hữu chuyện gì sao?”

Giang Yến Từ giơ tay nỗ lực đồ ăn thời gian nhanh lên, tương đối nhíu đôi mắt lại: “Em gọi món ăn ngoài?”

Tiếng thưa của anh ý bị nhuộm color bóng tối, tương đối khàn khàn, sợi tóc lộn xộn đứng sau khuôn mặt tinh tế, song môi lợt lạt, khí hóa học rét lùng bên trên người cũng không hề nữa.

Ánh đèn vô chống rọi vô người anh tạo ra trở thành quầng sáng sủa, hình bóng hình mẫu người đang được đứng trước cửa ngõ nhìn tương đối cô độc, ngẫu nhiên lại khiến cho cô thấy hơi… Đáng thương?

Diệp Tri Chi gật đầu, nhanh gọn lẹ fake tay nhận lấy món ăn ngoài.

Cô nhỏ tiếng nói cảm ơn, trong thâm tâm cảm nhận thấy ko tin tưởng nổi cho tới lắm.

Giang Yến Từ thảm vì vậy sao? Tập đoàn Giang Diên vỡ nợ, anh nên phiêu lưu phía bên ngoài, bữa tối thực hiện thêm thắt việc ship món ăn thời gian nhanh nhằm trả nợ sao?

Lần trước tiên họp mặt, Khi tê liệt ngôi trường học tập tổ chức triển khai đại hội thể dục thể thao thể thao.

Khi tê liệt người rộng lớn vừa phải quyết định thơm ước, Giang Yến Từ qua quýt phía trên nhằm đặc trưng “Cảnh cáo” cô.

Anh đứng bên trên bậc thang đá, phía trên cao nhìn xuống cô, tiếng nói rét lùng.

“Tốt nhất cô nên biết thân thiện biết phận một chút ít.”

Diệp Tri Chi:??

Lúc anh tìm hiểu cho tới, cô vừa phải banh nắp chai ra…

Đây là chai coca tuy nhiên bạn làm việc vô lớp fake cho tới cô, tuy nhiên nó đang được quanh bên trên khu đất thật nhiều vòng, không mong muốn cô lại ko hề hoặc biết.

Sau tê liệt, nước coca phun ra phía bên ngoài, bám đẫy lên trên người anh.

“…”

Chỉ rất đẹp trai nằm trong lắm phụ vương giây.

Mâu thuẫn cứ vì vậy kết đốc.

Diệp Tri Chi không tồn tại tình cảm gì với “Vị thơm phu cũ” này của tớ cả, sau khoản thời gian vô ĐH cô đang được thẳng hạn chế đứt liên hệ, mãi cho tới Khi anh trở nên đối tác chiến lược của doanh nghiệp lớn luật cô đang khiến.

Cô lại sở hữu trí tuệ mới nhất về Giang Yến Từ.

Anh đó là một loài người lãnh khốc vô tình, chỉ biết lột domain authority tách bóc lột mức độ làm việc người không giống.

Bên cạnh nhị lời nhắn của cô ấy hiện thị vệt chấm than vãn red color.

Tin nhắn ko được gửi lên đường.

Sau Khi trầm đem vài ba giây, cô nhỏ giọng lúng túng: “Có lẽ tín hiệu ở phía trên tương đối xoàng xĩnh nên ko gửi tin nhắn nhắn được.”

Giang Yến Từ nhìn vô bàn tay đang được nỗ lực đồ ăn thời gian nhanh của cô ấy, đẫy ngụ ý tái diễn tứ chữ: “Tín hiệu quá kém?”

Diệp Tri Chi cũng không thích dây dính gì nhiều về vấn đề này nên lảng thanh lịch chuyện khác: “Anh vẫn muốn vào trong nhà tợp ly nước không?”

Lúc đầu cô chỉ mong muốn thưa câu nói. khách hàng sáo, này ngờ anh đáp lại: “Làm phiền rồi.”

Xem thêm: em chỉ muốn hít vận khí của anh chap 1

Diệp Tri Chi:?

Anh thiệt sự ko khách hàng sáo à?

Diệp Tri Chi suýt chút nữa ko tạo được biểu cảm bên trên khuôn mặt bản thân.

Nhưng câu nói. đang được thưa rồi, ko cơ hội này tịch thu lại được nữa.

Diệp Tri Chi ở 1 mình nên chống mướn của cô ấy ko sẵn sàng sẵn dép cho tới khách hàng.

Cô lục tung một hồi lâu mới nhất nhìn thấy một song dép nhung ở trong tủ giầy, color hồng, bên trên song dép còn tồn tại nhị hình mẫu tai thỏ nữa.

Giang Yến Từ liếc nhìn song dép bên trên khu đất rồi quan sát về phía cô.

Diệp Tri Chi trừng đôi mắt nhìn: “Chỉ sở hữu song này thôi.”

“…”

Anh trầm đem vài ba giây, mặt mày ko thay đổi sắc.

Nhưng tất yếu song dép này sẽ không phù phù hợp với anh một chút nào, một song dép Khủng mập xinh tươi, nhìn dường như sai sai thế này ấy.

Diệp Tri Chi nhìn thanh lịch nơi khác, nỗ lực nén giờ mỉm cười của tớ.

“Khụ, hình mẫu tê liệt, tôi lên đường xối nước cho tới anh.”

Để tách từng việc ụp bể, cô nhanh gọn lẹ tìm hiểu cớ chạy trốn.

Diệp Tri Chi vô chống phòng bếp nấu nướng nước sôi, khi rời khỏi thì thấy Giang Yến Từ đang được ngồi bên trên cái ghế salon làm tóc.

“Giang par, mong muốn ăn bánh quy không?”

Diệp Tri Chi xối cho tới anh ly nước, chất vấn một câu khách hàng sáo.

“Không cần thiết.”

Giọng thưa của Giang Yến Từ vô cùng thờ ơ, anh giới hạn một chút ít rồi chất vấn tiếp: “Nhưng còn em, ko ăn món ăn ngoài đang được mua sắm sao? Nếu ko ăn thì nó sẽ bị nguội đấy.”

Lúc này, Diệp Tri Chi mới nhất ghi nhớ đi ra hoành thánh đã trở nên cô thuận tay bịa bên trên tủ giầy.

Cô cho tới khu vực huyền quan lại, xách túi món ăn ngoài cho tới bàn ăn. Cô banh vỏ hộp món ăn đi ra, hoành thánh nhỏ đang được nguội rồi. Cô nhìn hành thái từng miếng nhỏ trôi nổi vô chén, đùng một cái không tồn tại hứng ăn nữa.

Ánh đôi mắt của cô ấy vô thức nhìn thanh lịch người đang được ngồi bên trên ghế salon làm tóc.

Giang Yến Từ đang được lật một quyển tập san đi ra coi. Tâm trạng của cô ấy tương đối xê dịch, cô thả đũa bên trên tay xuống, quan sát về phía Giang Yến Từ: “Giang par, tôi sở hữu chuyện cần thiết thương lượng.”

Giang Yến Từ ngước mắt: “Chuyện gì?”

Diệp Tri Chi nói: “Chuyện là, tôi sẽ lưu lại kín đáo chuyện anh gửi gắm món ăn ngoài, mặc dù vậy tôi mong muốn đình thời hạn nộp phương án sáp nhập và thu mua sắm tập đoàn lớn Duy Á một chút ít được ko, còn tồn tại vừa phải nãy…”

Động tác của Giang Yến Từ tương đối ngừng lại, lòng đôi mắt lóe lên chút tia sáng sủa. Anh bộp chộp cuốn tập san lại, nhíu mắt: “Em đang được mong muốn bàn ĐK với tôi sao?”

“Không sai, tôi đang được bàn ĐK với anh.” Diệp Tri Chi hất cằm.

Giang Yến Từ ko thời gian nhanh ko chậm trễ nói: “Em chắc chắn nên bàn chuyện việc làm với tôi sao?”

“Phí cố vấn của tôi là 3000 một giờ.” Anh nói: “Em mong muốn gửi chi phí mặt mày hoặc quét tước mã?”

Diệp Tri Chi: “…”

Giang Yến Từ nói: “Ngày mai nên gửi phiên bản khuyến cáo cho tới gmail của tôi, ko được quên.”

Diệp Tri Chi thay đổi sâu sắc vài ba hình mẫu rồi nói: “Được, Giang par, tôi biết rồi.”

Cô tạm dừng, cố nặn đi ra một nụ mỉm cười fake dối: “Vậy nên Giang par cố ý cho tới nhà đất của tôi chỉ vì thế mong muốn nhắc nhở việc tôi nên nộp phiên bản khuyến cáo đích giờ hoặc sao?”

Giang Yến Từ chất vấn ngược lại: “Nhà em? Đây ko nên là chống em mướn sao?”

Anh lại bổ sung cập nhật thêm: “Tôi hãy nhớ là chi phí mướn chống này của mặt mày doanh nghiệp lớn luật nên không?”

Hôm ni ko cơ hội này rỉ tai cùng nhau được tuy nhiên.

Diệp Tri Chi tức giẫn dữ cho tới nỗi ngược tim nhức nhối, cô xoay đầu lấy mặc dù rồi nhét vô tay của anh ý, ko khách hàng khí nói: “Giang par, giờ đây cũng khuya lắm rồi. Anh thấy thực trạng chống tôi đi ra sao rồi đó, anh ở phía trên ko tiện, nhanh gọn lẹ quay trở lại lên đường.”

Giang Yến Từ đứng lên ngoài cái ghế salon làm tóc, lạng lẽ nhìn cô, ánh nhìn sâu sắc thẳm khiến cho cô ko thể nhìn xuyên qua.

Diệp Tri Chi cảm nhận thấy domain authority đầu tê liệt rần Khi bị anh nhìn: “Anh… nhìn tôi vì vậy thực hiện gì?”

Anh ko thưa gì, đùng một cái tiến thủ lên một bước rồi bao bọc lấy cô.

“Giang, Giang Yến Từ.” Diệp Tri Chi càng hoàng hoảng rộng lớn, toàn bộ cơ thể cứng đờ vô lồng ngực của anh ý, tim cũng đập loạn xị cả lên: “Anh, anh thực hiện vật gì thế?”

Cô đẩy anh đi ra tuy nhiên ko được.

Đột nhiên mặt mày tai vang lên giờ mỉm cười, tràn trề ý tự động giễu.

Xem thêm: em chỉ muốn hít khí vận của anh

Diệp Tri Chi chần chừ: “Anh… sao vậy?”

“Diệp Tiểu Thu, căn nhà tôi vỡ nợ rồi, tôi không tồn tại điểm nhằm lên đường.” Giang Yến Từ thấp tiếng nói, giọng của anh ý lòi ra vẻ uể oải mệt rũ rời khó khăn tuy nhiên bao phủ cất giấu được, trầm thấp khàn khàn.

*Diệp Tiểu Thu: Chữ “thu” và “chi” vô giờ Trung thường rất dễ lầm lẫn. Tên WeChat của Diệp Tri Chi là “Là Tri Chi ko nên Thu” đã và đang lý giải về yếu tố này. Nhưng Giang Yến Từ vẫn mến gọi cô là Diệp Tiểu Thu.